Chương 138

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là hồ Định Châu, sau này chàng sẽ còn đưa Cố Tiêu đến nhiều nơi hơn nữa.
Gọi nàng làm gì.
Cố Tiêu đang ôm hoa sen và lá sen, nàng nhìn về phía xa, rồi nhẹ giọng nói: “Tam ca.”
Thẩm Hi Hòa hỏi: “Sao vậy?”
“Muội cũng chỉ muốn gọi tên huynh mà thôi.” Cố Tiêu bật cười, nàng ôm hoa đi về phía xe ngựa, “Chúng ta nên về nhà rồi, không về nữa thì cá sẽ c.h.ế.t hết đó.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu: “Vậy chúng ta về nhà thôi.”
Họ đã rời đi, nhưng mấy người Khương Minh Hiên vẫn còn ở lại.
Thẩm Hi Hòa có nhà để về, còn họ thì không, về thư viện cũng chẳng biết ăn gì. Một nồi đồ ăn to, cháo loãng màn thầu, làm sao ngon bằng cơm nắm chứ.
Không biết ai đã nói một câu: “Ta cũng muốn đính hôn. Hi Hòa huynh quả không hổ là người thông minh nhất thư viện, thực sự có tầm nhìn xa trông rộng.”
“Lời này giải thích thế nào?”
Nhóm người này học vấn không tồi, gia cảnh cũng không kém, ai mà chẳng muốn thi đậu công danh rồi sau đó cưới một nương tử như hoa như ngọc về chứ.
Nhưng mà thiên kim tiểu thư làm sao có thể cưới dễ dàng như vậy được.
Thẩm Hi Hòa đính hôn từ sớm, vị hôn thê có khuôn mặt xinh đẹp, nấu ăn rất ngon. Được nghỉ, Thẩm Hi Hòa lại dẫn vị hôn thê ra ngoài chèo thuyền, còn bọn họ chỉ có thể đứng đằng sau mà nhìn.
Khỏi phải nói họ ghen tị đến mức nào.
Hỏi ra thì chính là muốn thành thân rồi.
Khương Minh Hiên nói: “Còn cần giải thích thế nào? Chỉ hỏi nếu huynh là Hi Hòa, thì huynh có bằng lòng hay không?”
“Vậy chắc là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh rồi.”
Khương Minh Hiên buông tay ra, vậy không phải là được rồi sao. Huynh đệ sống tốt, mặc dù trong lòng có chút ghen tị, nhưng cũng mừng thay cho huynh ấy: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, lần sau được nghỉ, chúng ta đi mua thịt và đồ ăn, rồi đến nhà Hi Hòa huynh ăn cơm không phải được rồi sao? Nhân tiện hỏi đệ muội có tỷ muội gì hay không, vậy thì chuyện chung thân đại sự của chúng ta chẳng phải được giải quyết rồi sao?”
“Ý kiến hay.”
“Vẫn là Khương huynh biết nhìn xa trông rộng.”
“Mua cá, mua thịt, mua đồ ăn, chúng ta mua nhiều một chút.”
“Ha ha ha ha ha.”
————
Hai người về đến nhà thì trời đã xế chiều.
Trên cửa quán ăn treo tấm bảng đóng cửa. Tào thẩm và Ngô thẩm đang quét dọn nhà cửa trên dưới một lượt.
Thẩm Hi Hòa đưa đồ trên xe vào nhà, cá và tôm thì bỏ vào lu nước để nuôi.
Linh Đang từ trong phòng chạy ra: “Sư phụ, cuối cùng người cũng về rồi! Có rất nhiều người đến quán ăn cơm, họ cũng không biết hôm nay quán không mở cửa.”
Cố Tiêu xoa đầu Linh Đang: “Ta có đem củ ấu và đài sen về cho con. Đồ chơi vải nỉ làm đến đâu rồi?”
Linh Đang nhìn củ ấu và đài sen, nói: “Sư phụ, con nghĩ ra rồi! Con có thể làm một cái hồ nước, bên trong có lá sen, hoa sen và đài sen, còn có cá chép nữa!”
Cố Tiêu nói: “Thật thông minh, làm xong thì để ta xem thử thế nào.”
Mắt Linh Đang sáng lấp lánh: “Được!”
Thẩm Hi Hòa nhớ rõ Cố Tiêu chưa từng khen chàng thông minh bao giờ: “Tiểu Tiểu, buổi tối ăn con cá nào? Tôm thì lột hết vỏ sao?”
Cố Tiêu quay người lại: “Ăn một con cá chép và một con cá diếc. Tôm thì giữ đuôi lại, bỏ chỉ đen đi. Linh Đang, con đi mua hai miếng đậu phụ và hai cân thịt ba chỉ về đi.”
Thẩm Hi Hòa ngồi xổm xuống định làm việc, kết quả lại bị Ngô thẩm giành lấy. Thời buổi này, làm việc mà còn phải tranh giành: “Công tử, việc g.i.ế.c cá này ta rành nhất.”
Cố Tiêu nói: “Để Ngô thẩm làm đi, huynh cứ về phòng đọc sách một lát.”
Thẩm Hi Hòa “Ồ” một tiếng: “Vậy ta đi đọc sách đây.” Chàng vào phòng còn mang theo mấy cái đài sen.
Cố Tiêu định hôm nay sẽ ăn một bữa thật ngon, mặc dù ngày thường cũng ăn không tệ, nhưng đồ ăn hôm nay còn ngon hơn bình thường.
Cá chép chua ngọt, lại cho thêm ít ớt đỏ vào. Cá diếc hầm đậu phụ. Thịt ba chỉ hầm nguyên một miếng lớn, sau đó thái thành miếng nhỏ làm món thịt sốt nước tương, dù sao thì thịt kho tàu ăn hoài cũng sẽ ngán.
Tôm không luộc cũng không xào, mà là lăn qua bột rồi đem chiên, làm món tôm chiên giòn.
Đã có món thịt rồi thì làm thêm hai món chay nữa. Cố Tiêu thấy món đậu que kim sa lần trước làm cũng ăn rất ngon, nên nàng định làm lại món này.
Dưa chuột trộn tương mè ắt không thể thiếu. Tất cả sáu món ăn đều đã đủ.
Tôm lột vỏ phải đem ướp một lúc, cho bột mì, trứng gà và nước trộn lại với nhau tạo thành hỗn hợp sền sệt. Đầu tôm cũng không bỏ đi, mà xào lấy dầu tôm rồi cho vào trong bình.
Hầm cá trong nồi lớn, rồi nấu canh đậu phụ hầm cá diếc. Cho gạo vào nồi hấp, đặt phía trên lồng hấp, đậy nắp nồi lên, đợi cá chép chín là được.
Hầm thịt ba chỉ trong một cái nồi to khác, thịt chín thì thái thành từng lát mỏng, đặt lên đĩa rồi rưới nước tương lên, lại hấp thêm một lần nữa.
Cả phòng nồng nặc mùi thịt.
Ngô thẩm và Tào thẩm vẫn không ăn cùng với Cố Tiêu và những người khác. Trong lòng họ hiểu rõ, vừa mới đến Thẩm gia, Cố Tiêu không xem họ như người hầu, đó là tình cảm. Nhưng nếu họ không biết tự xem mình là người hầu, thì đó chính là không biết đúng mực.
Cố Tiêu chia một nửa đồ ăn cho hai người, sau đó ngồi xuống cùng nhau ăn cơm tối.
Cá chua ngọt ăn với cơm, nhưng phải cẩn thận xương. Thẩm Hi Hòa tự giác ăn đầu cá, sau đó liền ăn hết một bát cơm.
Tất cả đều là những món thích hợp ăn với cơm nhất. Thịt sốt nước tương trộn vào cơm, hạt cơm được bọc trong một lớp dầu. Đậu que cũng ăn rất ngon, ăn liên tiếp mấy miếng cũng không ngán.
Tôm chiên giòn thì càng không cần phải nói, món này chưa ăn qua nên vừa mới lạ lại vừa ngon, dưa chuột thì ăn mãi không chán.
Mua rất nhiều tôm về, nhưng mới lột một nửa. Cố Tiêu nghĩ, sau này có thể thêm một số món ăn vào thực đơn nữa, giống như một tiệm ăn tại nhà vậy, có nguyên liệu gì thì nấu cái đó, nhưng chủ yếu thì vẫn bán mì trộn.
Nếu như không thay đổi gì, thì khách ăn nhiều lần cũng sẽ ngán.
Nhưng quán ăn mới khai trương được ba ngày, vẫn chưa đến lúc ăn ngán. Đột nhiên không buôn bán nữa, không ăn được mì, không ăn được sa tế, trong miệng cũng không còn khẩu vị gì nữa rồi.
Ngày hôm sau, còn chưa đến chính ngọ, khách đã ngồi chật kín các bàn trong quán ăn rồi.
Quán ăn tổng cộng có sáu cái bàn. Những người đến sau chỉ có thể xụ mặt ngồi chung bàn với người khác, ai cũng không quen biết ai, cũng không thể cứ ngồi im ở đó được. Hai bên trò chuyện với nhau mấy câu, rồi lại quen biết nhau nhờ chuyện này. Đương nhiên, đây đều là chuyện sau này.
Thực khách phát hiện thực đơn hôm nay có chút khác biệt, mặt sau có dán một tờ giấy, phía trên có vẽ một thứ màu vàng không biết là vật gì.
Lúc có nhiều khách, Tào thẩm và Ngô thẩm liền ra phía trước hỗ trợ: “Đây là món tôm chiên giòn, làm bằng tôm tươi, không phải ngày nào cũng có.”
Cho nên mới dán lên đó.
Một cân tôm tươi là 25 văn tiền, có khoảng hai mươi con. Một đĩa tôm chiên giòn có mười con tôm bán giá 30 văn.
Con người luôn muốn nếm thử những thứ mới mẻ, nhưng lại lo lắng sẽ ăn không ngon.
Ngô thẩm nói: “Đông gia nhà chúng tôi mua tôm không nhiều lắm, bán hết thì không còn nữa.”
“Làm bằng tôm tươi đó, vậy thì ta muốn một đĩa, lại thêm một bát mì trộn thêm thịt nữa.” Khách nhân khép thực đơn lại, đưa cho khách nhân ngồi cùng bàn. Món tôm chiên giòn không phải ai cũng gọi.
Linh Đang nấu mì, Cố Tiêu thì ở một bên chiên tôm. Nàng có cho trứng vào bột nên hỗn hợp có màu vàng. Sau khi cho vào chảo dầu thì đuôi tôm nhanh chóng chuyển sang màu cam, thân tôm hơi cong. Đợi tôm đều chuyển sang màu vàng kim thì vớt ra để ráo dầu, một đĩa tôm chiên giòn đã hoàn thành.
Tào thẩm bưng mì và thức ăn lên. Dần dần, người gọi món tôm chiên giòn ngày càng nhiều lên. Cố Tiêu chỉ mua năm cân tôm, bán hết thì không còn nữa.
Còn chuyện khách hỏi ngày mai có món gì, thì chỉ có thể ngày mai lại nói sau.
————
Thoáng cái đã đến ngày 13 tháng 7.
Ban ngày Thẩm Hi Hòa đến thư viện, buổi tối cũng không về ăn cơm. Quà sinh nhật chỉ có thể chờ đến tối về nhà mới tặng cho Cố Tiêu được.
“Muội đoán xem đây là quà gì?” Thẩm Hi Hòa chắp tay sau lưng.
Cố Tiêu sửng sốt một lúc mới hiểu được Thẩm Hi Hòa đang nói về quà sinh nhật: “Hôm đó ra ngoài chơi không tính sao?”
Thẩm Hi Hòa: “Cũng tính, nhưng ai nói quà sinh nhật chỉ có thể có một cái chứ.”