Chương 150

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tào thẩm tính tình hiền lành, thật thà, là một người giúp việc giỏi giang. Việc mua thịt về Cố Tiêu cũng không cần bận tâm nữa.
Cố Tiêu mua năm cân thịt ba chỉ, một cây xương sườn, sáu cái giò heo và hai cái gan heo về.
Lại đi mua thêm hai con gà và hai con vịt nữa, giữ lại để hầm canh bồi bổ thân thể.
Thịt mua về, Ngô thẩm liền bắt tay vào chế biến: cái nào cần ướp thì ướp, cái nào cần hầm thì hầm.
“Cô nương, gà vịt này có nên mua thêm một ít thuốc bắc về hầm chung để bồi bổ cho công tử không?” Ngô thẩm dè dặt hỏi.
Cố Tiêu hơi ngẩn ra, cô không rành về món ăn bổ dưỡng, nhưng đọc sách rất mệt, nếu có thể bồi bổ thì cứ bồi bổ, “Vậy thì thẩm đến tiệm thuốc mua một ít thuốc bắc về đi, nếu thiếu tiền thì đến tìm ta.”
Ngô thẩm gật đầu, ở Thẩm gia không có nhiều quy tắc, chỉ bận rộn vào buổi trưa và tối, còn buổi chiều nếu rảnh rỗi thì bà cũng làm thêm một ít việc nhà.
Tính tình chủ tử tốt là phúc đức, bà cứ nghiêm túc làm việc là được, sau này về già cũng có thể dành dụm được chút tiền, mua một căn nhà rồi an ổn sống quãng đời còn lại.
Giờ đây Cố Tiêu ít bận tâm đến chuyện quán ăn, cô rửa tay chuẩn bị bữa tối, hôm nay công bố kết quả, có lẽ Thẩm Hi Hòa sẽ về sớm một chút.
————
Thư viện Tung Dương.
Sau khi bảng vàng được công bố, đã có người chép lại danh sách trúng tuyển rồi mang về thư viện.
Năm nay Tương Thành có 132 người thi đậu, Tung Dương có 111 người thi đậu. Trong học đường của Thẩm Hi Hòa có tổng cộng hai mươi học sinh, đậu được mười ba người.
Thẩm Hi Hòa trúng Giải Nguyên, đây cũng coi như là chuyện nằm ngoài dự kiến.
Khương Minh Hiên đứng thứ mười bảy, hắn không nghĩ tới mình có thể thi được thứ hạng cao như vậy, “Hi Hòa huynh, ít nhiều cũng nhờ có huynh.”
Nếu không có Thẩm Hi Hòa, Khương Minh Hiên cũng không kiên trì được lâu như vậy. Đi theo Thẩm Hi Hòa, bản thân hắn cũng có động lực hơn hẳn, học hành cũng có ý chí cạnh tranh hơn, tâm trí cũng tĩnh lặng hơn.
Mấy người cùng hắn đến Thẩm gia ăn chực uống chực cũng đều thi đậu, sau này đều đã là cử nhân rồi.
Thẩm Hi Hòa nói: “Không cần tạ ta, có thể thi đậu là do văn chương của mọi người làm rất tốt.”
Trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, trước đây đã hỏi Thẩm Hi Hòa rất nhiều vấn đề, nếu không nhờ có Thẩm Hi Hòa, thì cho dù có thi đậu, thì cũng sẽ không thi được thứ hạng cao như vậy.
Những điều này bọn họ sẽ khắc ghi trong lòng, sau này sẽ đi theo Thẩm Hi Hòa, không phụ tình huynh đệ này.
Thẩm Hi Hòa thấy Trần Ninh Viễn cũng thi đậu, xếp hạng thứ 67.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, thi đậu là được.
Lúc về Quảng Ninh, hắn có đến thăm Trần Ninh Viễn, tính tình Trần Ninh Viễn trầm lặng hơn nhiều. Hắn nói trong nhà muốn định hôn sự cho mình, nhưng hắn đã từ chối rồi.
Không lập nghiệp, không thành gia.
Cũng không phải là Trần Ninh Viễn chưa quên được Cố Tiêu, những rung động thời niên thiếu đã qua từ lâu rồi. Hắn hy vọng mình có thể gặp được người mình thích, cũng hy vọng Thẩm Hi Hòa có thể đối xử tốt với Cố Tiêu.
Thẩm Hi Hòa tất nhiên là sẽ, không cần Trần Ninh Viễn nói thì cũng sẽ làm như vậy.
Bây giờ chắc là Cố Tiêu đã biết hắn thi đậu rồi, cũng không biết là trong lòng có vui hay không.
Học đường có mười ba người thi đậu, bảy người không đậu. Có người do học chưa giỏi, cũng có người do làm bài không tốt.
Những người học không giỏi thì không cần phải nói tới, họ ham chơi nên cũng không muốn học lại nữa. Còn những người làm bài không tốt thì muốn chờ thêm ba năm nữa.
Dù sao thì cũng còn trẻ, chờ thêm ba năm nữa, có người sáu bảy chục tuổi mà năm nào cũng đi thi nữa đấy, có gì phải sợ chứ.
Nhưng mà bọn họ phải rời khỏi học đường, không thể ở chỗ này nữa.
Buổi trưa hôm đó, có người ra đi có người đến. Thầy giáo cũng không lên lớp, Thẩm Hi Hòa thấy không có việc gì nên thu dọn đồ đạc về nhà.
Khương Minh Hiên nói: “Hi Hòa huynh phải về rồi sao, buổi tối bọn ta còn muốn tụ tập với nhau nữa đấy.”
“Không được, ta phải về nhà, mọi người cứ chơi vui vẻ đi.” Thẩm Hi Hòa mỉm cười, vác túi sách lên vai, chắc là Tiểu Tiểu đã làm thức ăn ngon cho hắn rồi.
Khương Minh Hiên ho khan hai tiếng, “Không thì bọn ta mua một ít đồ, rồi đi thăm đệ muội?”
Thẩm Hi Hòa: “Không được, chưa hỏi ý kiến thì không thể dẫn người về nhà được, ta về đây.”
Thẩm Hi Hòa vội vã đi về, vừa đến nhà đã thấy trong quán ăn có không ít khách, còn có mùi thơm bay ra từ trong bếp.
Hôm nay công bố kết quả, người để ý một chút đều biết Giải Nguyên là Thẩm Hi Hòa.
Chồng đi học, vợ kinh doanh quán ăn, đi theo để tiện chăm sóc, có thể được xem là một câu chuyện đẹp.
Thẩm Hi Hòa đi vào phòng bếp, hô một tiếng, “Tiểu Tiểu, ta về rồi, buổi chiều không có tiết học, nên ta liền về sớm.”
Cố Tiêu từ trong phòng bếp đi ra, trên tay dính đầy bột mì, “Trên bàn có nho và quả hồng đó, huynh ăn trước đi, tối nay ăn cơm với giò heo.”
Giò heo thì lọc hết xương lớn ra chỉ chừa lại một ít xương nhỏ, đem đi ướp một lúc, lại quét thêm một lớp mật ong lên trên, rồi nướng từ từ trên lửa than hồng, nướng đến khi có màu vàng là được.
Cơm chiên với mỡ heo, bên trong có bỏ thịt gà thái hạt lựu, trứng gà, chỉ ngửi mùi thôi đã rất thơm rồi.
Đặt giò heo đã nướng chín lên trên cơm chiên, còn có canh gà do Ngô thẩm hầm, bên trong có cho thêm thuốc bắc vào nên có mùi thuốc dịu nhẹ.
Chén để đựng cơm giò heo là loại chén vẽ hình mèo mới vừa nung ra, đặc biệt lớn, cho nên một chén đặc biệt nhiều.
Mỗi người một chén, ngay cả Hứa Giang cũng có.
Đây là lần đầu tiên khách thấy phục vụ còn ăn ngon hơn cả khách.
Cơm giò heo thơm ngào ngạt, Hứa Giang liền ngồi ăn ở trước quầy, khi có người muốn tính tiền thì đặt đũa xuống, người đi rồi thì uống một ngụm canh gà, nhổ xương nhỏ ra.
Thật sự ăn rất ngon.
“Tiểu chưởng quầy, món này khi nào mới thêm vào thực đơn đây?”
Hứa Giang ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính hạt cơm, “Đông gia chưa nói, vậy chắc là sẽ không đưa lên thực đơn rồi.”
Món ăn kèm không phải ngày nào cũng có, cho dù có thì không phải ai cũng ăn được, hoàn toàn dựa vào vận khí.
Khách ăn lại nhìn thoáng qua, trong lòng ghen tị không nói nên lời, đã thi đậu rồi, còn có vợ nấu ăn ngon nữa, thật là khiến người ta vô cùng hâm mộ.
Giò heo và cơm, đi mua giò heo về để cho phu nhân nấu, mùi vị chắc là cũng tương tự.
Mỗi người một chén cơm, một cái giò heo nướng, ăn xong còn có canh gà. Ngô thẩm nấu canh uống rất ngon, Cố Tiêu uống hai chén, đùi gà và thịt gà ở bên trong đều cho Thẩm Hi Hòa ăn.
“Huynh ăn nhiều một chút.”
Dạo gần đây Thẩm Hi Hòa không ăn nhiều như vậy, đại ca nói hắn mập rồi nên hắn không muốn ăn nhiều nữa.
“Tiểu Tiểu, ta ăn nhiêu đây là đủ rồi.” Thẩm Hi Hòa nói: “Ta ăn không hết nhiều như vậy.”
Cố Tiêu: “Mấy ngày nay sao huynh lại ăn ít như vậy, nóng trong người sao?”
Vì chuyện thi cử rồi chờ công bố kết quả, Cố Tiêu nghĩ cũng không đến nỗi nào, thành tích của Thẩm Hi Hòa luôn rất tốt, sao có thể vì chuyện này mà nóng trong người chứ.
“Không phải, chỉ là ta đã ăn no rồi.”
Thẩm Hi Hòa không muốn mình mập hơn nữa, như bây giờ là vừa phải rồi, để tránh trở thành nam chính đầu tiên bởi vì mập lên mà bị người đọc ghét bỏ.
Cố Tiêu gật đầu, không ăn nổi thì thôi, bây giờ trời đã lạnh hơn, món ăn cũng ít đi. Cũng may là Chu thị cho cô không ít rau khô mang theo. “Sau này có phải là huynh sẽ càng bận hơn không?”
Giải Nguyên.
Cao hơn nữa chính là thi hội, Cố Tiêu chưa thi qua bao giờ, chỉ biết ngàn vạn học sinh đi qua một cây cầu độc mộc, là con đường một bước lên mây, nhưng mà cũng rất khó đi.
Thẩm Hi Hòa: “Sẽ không quá bận, đọc sách nhiều hơn, rồi làm văn là được.”
“Vậy thì chuẩn bị một ít quà cho Hứa tiên sinh đi, không cần quá quý giá, là một chút tấm lòng của chúng ta.” Cố Tiêu muốn tặng một ít điểm tâm, mặc dù tặng giấy và bút mực thì tốt hơn, nhưng thức ăn thì thiết thực hơn.
“Muội xem rồi sắp xếp đi.” Thẩm Hi Hòa không cảm thấy gì, với hắn mà nói, thi cử là chuyện không thể nào đơn giản hơn, thi hương cũng vậy, thi hội cũng vậy.
Vị trí đầu tiên, chắc là Cố Tiêu sẽ rất vui vẻ.
Thật ra thì cô cũng không phải là rất vui, Giải Nguyên đúng là lợi hại, nhưng mà ngày thường Thẩm Hi Hòa cũng giành được hạng nhất. Nghĩ như vậy, thì thi được vị trí đầu tiên trên bảng cũng là việc nằm trong dự kiến.
Ăn cơm xong, Cố Tiêu về phòng in hai quyển sách, bây giờ đã là giữa tháng rồi, nên đưa đồ qua cho Đa Bảo Các rồi.
Nhưng mà Cố Tiêu vẫn chưa làm, nhất thời cũng không biết nên làm cái gì.
Búp bê gốm đã làm, búp bê vải cũng đã làm qua, mạt chược và cờ tướng ở Đa Bảo Các bán được rất tốt.
Đồ đã làm qua thì không nên làm lại, Cố Tiêu muốn làm mấy món đồ trang sức nhỏ.
Cô có vàng và bạc có thể dùng, Trương chưởng quầy còn tìm về cho cô không ít trân châu ngọc thạch. Những đồ trang sức đó xa hoa lộng lẫy, có một thứ mà chắc chắn mọi người chưa thấy qua bao giờ.
Đó là trang sức bằng sứ.
Nhìn tên đoán nghĩa, dùng gốm sứ làm thành đồ trang sức.
Đa số là bông tai, gốm sứ và bạc khi kết hợp với nhau, thì đẹp không thể tả.
Đây cũng là đồ trang sức mà trước đây Cố Tiêu thích nhất.
Ngày hôm sau, Thẩm Hi Hòa theo lẽ thường đi thư viện, còn Cố Tiêu thì dẫn theo Linh Đang đi tới lò sứ.
Đây là lần đầu tiên Lưu Niệm Từ nhìn thấy Cố Tiêu, thật là xinh đẹp.