Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dựa vào đặc điểm địa hình Tấn Dương mà đưa ra đối sách, đúng là thượng sách, nhóm người Tống Chiêu Thanh trả lời không tệ. Nhưng Thẩm Hi Hòa đã đọc nhiều sách, nên đã phân biệt rõ được mức độ cao thấp.
Quỳnh Lâm Yến, Trạng Nguyên lang.
Không đỗ Trạng Nguyên, Tống Chiêu Thanh tuy có chút hụt hẫng trong lòng, nhưng cũng hoàn toàn tâm phục khẩu phục Thẩm Hi Hòa.
Hắn liền nói lời chúc mừng trước, rồi hỏi: “Lát nữa mọi người sẽ đến Trân Vị Lâu dùng bữa, không biết Thẩm huynh có muốn đi cùng không?”
Tống Chiêu Thanh biết Thẩm Hi Hòa đã có vị hôn thê, nhưng cưỡi ngựa dạo phố là sự kiện cả đời mới có một lần, dù không nhìn các cô nương tiểu thư, thì cũng nên đi một chuyến.
Thẩm Hi Hòa lắc đầu: “Ta không đi đâu, chư vị cứ chơi vui vẻ.”
Khương Minh Hiên cũng không muốn đi. Trần Ninh Viễn đọc sách đã lâu, muốn thư giãn một chút, nên liền đi theo.
Một con ngựa cao lớn với hoa đỏ cài trên ngực.
Chúc Tu Viễn không muốn cưỡi ngựa ngắm hoa, mặt hắn nhăn lại vì phải đeo thêm cả hoa đỏ nữa.
Không chỉ phải đeo hoa, mà trên đường còn có không ít người vây quanh, người chen người, không thể nào di chuyển được.
Cô nương, công tử, nam nhân, nữ nhân, trên đường tất cả đều là người.
Tống Chiêu Thanh cũng không ngờ sẽ thế này, hắn nói: “Có lẽ chúng ta nên nghe theo lời Thẩm huynh.”
May mắn là bây giờ đã không còn như trước đây, các cô nương có thể ném hoa bên đường, đã đỡ hơn nhiều rồi.
Chúc Tu Viễn đau đầu nhìn đám người, trên lông mày hiện lên một tia phiền muộn.
Tống Chiêu Thanh nói: “Được rồi, qua phố Huyền Vũ là được, còn nửa canh giờ nữa.”
Còn Thẩm Hi Hòa, chắc là bây giờ đã có thể gặp được vị hôn thê rồi.
Tống Chiêu Thanh cưỡi con ngựa màu đỏ, Chúc Tu Viễn cưỡi con ngựa màu trắng. Tam giáp năm nay đều có tướng mạo tuấn tú, học thức uyên thâm, khiến không ít cô nương xuân tâm nhộn nhạo.
Hàng năm yết bảng, đều sẽ có người nhìn bảng mà chọn rể.
Trong trà lâu, quán trà đều đông nghịt người. Một vị cô nương chống cằm, ánh mắt si ngốc nói: “Chúc công tử thật là đẹp trai.”
An Vân quận chúa nói: “Đeo một đóa hoa lớn như vậy, ngươi nhìn ra chỗ nào là đẹp chứ.”
“Chính là đẹp! Thẩm công tử cũng đẹp, nhưng mà hắn đã có hôn thê rồi. Nhưng vẫn chưa thành thân thì không thể nói trước được gì, nam nhân đều chỉ nói lời ngon ngọt, ai mà biết hắn có thể vì tiền đồ của mình mà hủy bỏ hôn ước hay không chứ.”
“Hứa cô nương, nên thận trọng trong lời nói và việc làm.” Trương Linh Dược không thể nghe tiếp được nữa, nói: “Nếu như người khác nghe thấy lời này, thì sẽ chê cười cô đó.”
Hứa Minh Lạc cũng không để bụng, nàng ta cho rằng An Vân và Trương Linh Dược chưa chắc đã không nghĩ đến chuyện này, chỉ là nàng ta có lá gan nói ra mà thôi. “Đều là tỷ muội, nói chuyện một chút cũng không sao mà.”
An Vân liếc nàng ta một cái, nói: “Chỉ có ngươi mới cảm thấy nghị luận nam tử đã có vị hôn thê là không sao cả, xem ra Khang Bình hầu phủ gia giáo không nghiêm rồi.”
Hứa Minh Lạc sắc mặt tái nhợt, nàng ta không ngờ An Vân lại không chừa mặt mũi cho mình. “Gia giáo của hầu phủ thế nào thì cũng không tới lượt quận chúa tới nói. Trong nhà có việc, ta về trước, cáo lui.”
Trương Linh Dược thở dài: “Ta cũng về đây, mọi người cứ chơi vui vẻ, sau này lại tụ tập.”
Nàng mang theo nha hoàn ra khỏi quán trà. Bên ngoài nắng chói chang, phố xá đông đúc, Trương Linh Dược nghĩ thầm, bây giờ không phải là thời điểm tốt để về nhà.
Trương Linh Dược đi ngược lại đám đông. Đột nhiên, dưới chân không biết dẫm phải cái gì, cả người lảo đảo, mắt thấy sắp ngã vào giữa đám người.
Người đang đông như vậy, nếu như thật sự ngã, thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Trong chớp nhoáng, Trương Linh Dược cảm thấy cổ tay mình bị người nắm lấy. Nàng ngẩng đầu lên, thấy một công tử thanh tuấn đang cúi người xuống, vài sợi tóc xõa xuống, nói: “Cô nương cẩn thận.”
Trương Linh Dược đứng vững, nói lời cảm ơn.
Trần Ninh Viễn lắc đầu, cười sang sảng một tiếng: “Không cần khách sáo, trên đường có rất nhiều người, cô nương cẩn thận một chút là được.”
Trương Linh Dược nhìn Trần Ninh Viễn đã đi xa, sau khi lấy lại tinh thần thì nói với nha hoàn: “Đi thôi.”
————
Kim Bảng không giống với thi Hương và thi Hội. Vừa có bảng là đã có người của Lễ Bộ khua chiêng gõ trống đi đến từng nhà báo tin vui.
Sắc phục của Trạng Nguyên, thánh chỉ, còn có năm mươi lượng bạc để an bài gia trạch.
“Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng lão phu nhân, Thẩm công tử đã đỗ Trạng Nguyên!” Người của Lễ Bộ cố ý giao hảo, thái độ không chỉ tốt bình thường, nhưng hắn lại thấy lão phu nhân Thẩm gia không vui vẻ như vậy.
Chu thị đã sớm biết rồi. Thẩm Hi Hòa về nhà sớm hơn ba mươi phút trước khi người Lễ Bộ tới, chuyện đỗ Trạng Nguyên mọi người đã sớm biết, nên khi nghe thấy cũng không cảm thấy ngạc nhiên lắm.
Nhưng sắc phục của Trạng Nguyên màu đỏ, đúng là rất đẹp.
Chu thị sờ vào sắc phục của Trạng Nguyên.
Thắt lưng bằng bạc, áo choàng màu đỏ dài tới đầu gối, trung y lụa trắng, mũ quan, giày ủng bằng nỉ.
Ngoài sắc phục của Trạng Nguyên ra, còn có một bộ triều phục nữa.
Chu thị nghĩ thầm, áo cưới sắp thêu xong rồi, nhưng vẫn chưa may quần áo cho Thẩm Hi Hòa mặc lúc thành thân. Bộ này thật vừa thích hợp.
Người của Lễ Bộ lại nói thêm rất nhiều lời cát tường. Lục nguyên cập đệ trước đây là Hồ Bỉnh Trình của hơn 50 năm về trước, bây giờ đã cáo lão hồi hương rồi.
Lục nguyên cập đệ, mấy thập niên mới có một người.
Không ngờ tuy Thẩm gia là nông môn, nhưng Thẩm lão phu nhân lại không kiêu ngạo không siểm nịnh, khó trách có thể nuôi dạy ra một Trạng Nguyên lang xuất sắc như vậy.
Người của Lễ Bộ nói: “Canh giờ còn sớm, chúng ta còn phải đi tới những nhà khác nữa.”
Cố Tiêu nhét cho bọn họ mấy cái túi tiền, nói: “Làm phiền đại nhân vất vả một chuyến rồi, chút bạc này cầm đi mua trà uống.”
“Vậy thì chúng ta cũng xin được hưởng chút không khí vui mừng của Trạng Nguyên lang.” Người của Lễ Bộ nhìn Cố Tiêu, sửng sốt một lát.
Cô nương này tướng mạo thật sự rất tốt, nhưng lại không giống người Thẩm gia. Chẳng lẽ đây chính là vị hôn thê của Thẩm Trạng Nguyên mà bên ngoài vẫn luôn đồn đại sao?
Người của Lễ Bộ nhìn về phía Thẩm Hi Hòa, chỉ thấy Thẩm Hi Hòa đang cúi đầu nhìn Cố Tiêu. Hắn không nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Hi Hòa, chỉ là cảm thấy gió tháng ba ấm áp hơn rồi.
Không thể không nói, mệnh của Thẩm Trạng Nguyên thật là tốt.
Ai nói cứ nhất định phải cưới thiên kim tiểu thư chứ? Dung mạo của thiên kim tiểu thư trong Thịnh Kinh cũng không chắc sánh bằng cô nương này đâu, lại còn rất hào phóng nữa.
Người ở bên ngoài đều nói Thẩm Hi Hòa có tình có nghĩa, cho dù có đỗ Trạng Nguyên thì cũng sẽ không làm ra chuyện “bỏ vợ bỏ con”.
Cái này chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Còn “bỏ vợ bỏ con” nữa, nỡ lòng nào bỏ sao?
Người của Lễ Bộ cầm tiền mừng, vô cùng cao hứng đi tới nhà tiếp theo. Trước cửa Thẩm gia vây quanh không ít người, tất cả đều là hàng xóm láng giềng, cả đám chen lấn về phía trước để nhìn Trạng Nguyên.
Trạng Nguyên anh tuấn, Trạng Nguyên phu nhân cũng đẹp.
Chu thị nói: “Con trai ta đã đỗ Trạng Nguyên rồi, cảm ơn mọi người đã chiếu cố đến nó.”
Mặc dù nói Thẩm Hi Hòa đỗ đạt là dựa vào sự nỗ lực của chính mình, nhưng khó tránh khỏi sẽ có người đỏ mắt ghen ghét. Nói một ít lời dễ nghe, sẽ làm người nghe cũng thoải mái hơn.
“Lão phu nhân đừng nói như vậy, chúng ta có giúp được gì đâu chứ.”
“Đúng vậy, đúng vậy, đây là phúc khí của lão phu nhân, nuôi dạy được một nhi tử tốt như vậy, cuộc sống sau này đều là ngày lành rồi.”
Chu thị cười tủm tỉm tiếp nhận lời nói đó. Bà có phúc khí, cũng không phải bởi vì có một nhi tử tốt, mà là bởi vì có được một khuê nữ tốt.
Hàng xóm láng giềng nói chuyện ở ngoài cửa một hồi, đốt pháo, nhìn Trạng Nguyên lang, rồi sau đó mới giải tán.
Cửa lớn Thẩm gia đóng lại, Chu thị vỗ đùi nói: “Đồ mà triều đình ban cho đúng là thứ tốt mà, còn có bạc nữa.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Nương, không chỉ có bạc, mà còn phân cho con một quan xá nữa.”
Quan xá phân cho Thẩm Hi Hòa là một căn nhà nhị tiến nhị xuất, cách Hàn Lâm Viện rất gần, thuận tiện cho việc nhậm chức.
Xung quanh đều là đồng liêu.
Năm mươi lượng bạc dùng để đền đáp gia đình, hồi báo quê hương. Chức chính thất phẩm hàn lâm tu soạn, mỗi tháng sẽ được bảy thạch gạo.
Bảy thạch là hơn tám trăm cân gạo, cũng đủ cho một nhà già trẻ ăn một tháng.
Gia đình có người làm quan thì không cần nộp thuế, không cần đi phục dịch, khó trách ai cũng muốn thông qua khoa cử để đỗ đạt công danh, làm rạng rỡ tổ tông.
Thẩm Hi Hòa muốn làm một vị quan tốt, cứ làm tốt chức quan của mình. Sau này sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, được phân quan xá lớn hơn nữa, rồi đón cả nhà qua đó ở.
Chu thị nói: “Cuối cùng cũng có tiền đồ rồi, đọc sách nhiều năm như vậy cũng không uổng phí.”
Trần thị và các nàng vây quanh nhìn sắc phục Trạng Nguyên, màu đỏ rực, thật là đẹp. Thẩm gia bọn họ đã có Trạng Nguyên rồi.
“Tam Lang, mau viết thư cho cha con đi, sắp tới thanh minh tế tổ rồi, an ủi tổ tiên.”
Chu thị cảm thấy phần mộ tổ tiên của Thẩm gia đang tỏa khói xanh rồi, nuôi dạy được một Trạng Nguyên. Vị lão đạo sĩ kia tính rất chuẩn, bát tự tương hợp, đứa nhỏ Tiểu Tiểu này vượng Thẩm gia.
Còn những tháng ngày cực khổ trong quá khứ, thì Chu thị đã quên hết rồi, chỉ nhớ được ăn thịt, điểm tâm, rồi bánh táo nữa.
Thẩm Hi Hòa gật đầu, rồi chuẩn bị đi viết thư gửi về quê. Sắp phải đi nhậm chức rồi, nên thanh minh hắn không về được, chỉ có thể chờ sau này lại tế tổ thôi.