Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là sự khác biệt giữa nhà trọ và nhà. Về nhà trọ lúc nào cũng cảm thấy lạnh lẽo, nhưng về nhà thì lúc nào cũng thấy ấm áp.
Thẩm Hi Hòa mỉm cười, đem rương sách đặt vào phòng, sau đó vào nhà chính. Trong phòng, Chu thị và mọi người đang quây quần bên nhau ăn hạt dưa, điểm tâm.
Hạt dưa không phải là hạt hướng dương, mà là hạt bí trồng ở nhà, đã xào lên, thơm cực kỳ.
Thẩm Hi Hòa tìm thấy Cố Tiêu trong căn phòng hơi tối, “Nương, con đã thi xong rồi.”
Chu thị một ngày nay chưa đi ra ngoài. Bà dọn dẹp hành lý rồi đem đồ ra phơi, còn thêu của hồi môn cho Cố Tiêu nữa. Cái này không tiện để Cố Tiêu nhìn thấy, nên chỉ có thể phơi nắng trong phòng.
Ngày hôm nay lo lắng cũng có, nhưng nhiều hơn vẫn là vui vẻ. Có Cố Tiêu ở bên cạnh, một ngày trôi qua rất nhanh, thoáng chốc trời đã tối. Thẩm Hi Hòa cũng đã trở lại.
Chu thị hỏi thi cử thế nào.
Thẩm Hi Hòa nói: “Rất tốt.”
Nói xong, hắn lại nhìn Cố Tiêu. Trong phòng hơi tối, Cố Tiêu ngồi bên cạnh Chu thị, trên mặt được bao phủ bởi ánh sáng ấm áp. Có lẽ nhận ra hắn đang nhìn mình, Cố Tiêu liền nhìn về phía Thẩm Hi Hòa rồi chớp chớp mắt.
“Nương, Tam ca đã trở lại rồi, chúng ta mau ăn cơm đi, mọi người đói bụng hết rồi.” Cố Tiêu và Trần thị cùng nhau chuẩn bị cơm tối, xào nấu món ăn.
Cơm, cá hấp, trứng hấp, xương sườn hầm. Rau xanh bây giờ rất hiếm, nên chỉ xào thịt ba chỉ với đậu que. Món ăn không nhiều lắm, nhưng phần lượng thì rất nhiều.
Ngửi thôi đã thấy rất thơm rồi. Ai không muốn ăn cơm, Cố Tiêu còn nấu cháo nữa, riêng tam nha thì ăn cháo trắng.
Tiểu cô nương ăn từng muỗng, một muỗng cháo, rồi một muỗng cá, lại ăn thêm một miếng trứng hầm to nữa. Tam nha ăn cơm cũng không cần người khác phải bận tâm.
Thẩm Hi Hòa hôm nay ăn không ít, riêng xương sườn đã ăn ba chén cơm. Hôm nay hắn thật sự rất đói bụng, ngày thường cũng không ăn nhiều như vậy.
Ăn cơm xong, Cố Tiêu pha cho Thẩm Hi Hòa một ly trà trái cây, “Huynh khát rồi phải không?”
Thẩm Hi Hòa dùng sức gật đầu.
“Có rất nhiều thí sinh, ta chỉ lo làm bài, cũng không nhìn kỹ Bảo Hòa Điện. Đề thi chính sách là về thủy lợi, ta đã viết hết những gì có thể. Lúc bước ra ngoài thấy mây tía ở phía chân trời rất đẹp, Tiểu Tiểu, năm ngày sau là Quỳnh Lâm Yến.”
Lúc ấy Thẩm Hi Hòa nghĩ, có lẽ Cố Tiêu cũng đang ngắm mây tía. Nhưng rồi Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn lại đi tới.
Cố Tiêu biết đề thi chính là vấn đề thủy lợi ở Tấn Dương. Cô cũng biết Thẩm Hi Hòa có học vấn rất tốt, không cần phải dựa vào việc cô “biết trước”. Như vậy thì đối với Thẩm Hi Hòa là không công bằng, đối với người khác cũng không công bằng.
Tại Quỳnh Lâm Yến, Hoàng Thượng sẽ công bố thứ tự đăng khoa tiến sĩ. Sau khi Quỳnh Lâm Yến kết thúc, các tân khoa Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa lang sẽ cưỡi ngựa dạo phố. Sau đó chính là cảnh chọn rể trong cốt truyện.
Trong sách nói Trương Linh Dược ngồi ở lầu hai của quán trà đối với Thẩm Hi Hòa nhất kiến khuynh tâm.
Cố Tiêu nói: “Cứ làm tốt là được, thi xong rồi thì đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.”
Sau này không cần đọc sách đến tận khuya, cũng không cần dậy sớm như vậy để ôn tập nữa. Mười năm đèn sách khổ cực, chỉ mong một ngày được đề danh bảng vàng.
Thẩm Hi Hòa sao có thể không nghĩ tới được chứ? Hắn muốn cưới Trạng Nguyên phu nhân mà.
Cố Tiêu rất vui vẻ, cô chống cằm, lại nhìn Thẩm Hi Hòa một lần nữa.
Trong cuốn sách văn khoa cử đó, chủ yếu kể về nam chính Thẩm Hi Hòa, về con đường hắn từ một người con nông dân trở thành thừa tướng đương triều như thế nào.
Hắn tạo phúc cho bách tính, có tấm lòng đại nghĩa, được mọi người ca tụng. Thẩm Hi Hòa một đường đi lên không hề dễ dàng, Cố Tiêu cảm thấy may mắn vì mình có thể ở bên cạnh hắn.
Thẩm Hi Hòa không nghĩ đến chuyện thi cử nữa, “Sau khi Quỳnh Lâm Yến kết thúc thì bọn Tống Chiêu Thanh muốn tụ hội, ta sẽ không đi.”
Cố Tiêu: “…… Sao lại không đi?”
Thẩm Hi Hòa mỉm cười, “Tiểu Tiểu, bọn họ đi là vì chưa có hôn thê. Nếu đã có hôn thê rồi thì sao còn muốn đi tụ tập với nhau chứ? Không quen biết, cũng chẳng phải bằng hữu, có gì hay mà tụ tập?”
Hắn không thân với Tống Chiêu Thanh hay Chúc Tu Viễn. Mới vừa thi xong thì càng không thích hợp kết bè phái.
“Vậy thì mấy ngày nay chúng ta có thể đi dạo quanh Thịnh Kinh một lát, tìm cửa hàng, đại tẩu và mọi người không chịu ngồi yên.” Mắt Cố Tiêu sáng rực lên.
Trần thị và các nàng thật sự không ngồi yên được, cũng không muốn ở nhà chỉ ăn mà không làm gì. Thứ mà bọn họ am hiểu nhất chính là mở quán ăn.
Đến Thịnh Kinh rồi mới biết được núi cao còn có núi cao hơn. Bách tính trong thành Thịnh Kinh ăn ngon mặc đẹp, cho dù là gia đình nhỏ, thì cũng không phải là những người họ có thể với tới.
Muốn tìm một cọc hôn sự như ý, thì cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Chu thị nghĩ, hôn sự của đại oa và đại nha cần phải xem xét lại.
Chu thị gấp gáp, Trần thị cũng gấp gáp, còn bản thân đại oa thì không vội. Mới đến, hắn còn chưa ăn đủ đâu. Bây giờ cuộc sống đang rất tốt, lại có thể gặp được tiểu thẩm, nhất định phải ăn giò heo thêm mấy ngày nữa mới được.
Thứ hai, mặc dù hắn lớn hơn Thẩm Hi Hòa một tuổi, nhưng tiểu thúc vẫn là tiểu thúc.
Thẩm Hi Hòa là trưởng bối, trưởng bối còn chưa thành thân, thì hắn thành thân làm gì.
Hơn nữa, hắn muốn xông xáo một lần, không theo Trần thị làm việc nữa, muốn tự mình làm nên nghiệp lớn.
Hắn không thể sánh bằng tiểu thúc, nhưng đã là người Thẩm gia, thì cũng không thể quá tệ được.
Cố Tiêu muốn đi dạo quanh Thịnh Kinh, nhìn xem có việc buôn bán gì có thể làm hay không.
Hai người dạo quanh Thịnh Kinh mấy ngày, thoáng chốc đã đến ngày hai mươi tháng ba.
Trời trong gió mát, thời tiết rất đẹp. Thẩm Hi Hòa thay một bộ xiêm y màu trắng, vạt áo màu xanh ngọc bích, phía trên còn thêu lá tre.
Công tử tuấn lãng, vẫy tay chào Cố Tiêu rồi đi tham gia Quỳnh Lâm Yến.
Vườn Thượng Uyển trong hoàng gia, chư vị công tử đang đứng hoặc ngồi. Thẩm Hi Hòa vừa bước vào, đã có người vây quanh.
“Thẩm công tử tới rồi……”
“Thẩm công tử.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, xoay người đi tìm bọn người Khương Minh Hiên.
Khương Minh Hiên thi hội đứng thứ hạng thứ 63, phát huy khá tốt. Hắn vẫy tay với Thẩm Hi Hòa, “Hi Hòa huynh, ta ở đây.”
Thẩm Hi Hòa còn nhìn thấy Trần Ninh Viễn nữa. Trần Ninh Viễn tay cầm quạt xếp, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay, nhìn thấy Thẩm Hi Hòa thì vội vàng bước tới.
Trần Ninh Viễn vỗ vỗ bả vai Thẩm Hi Hòa, “Đã lâu không gặp, vẫn chưa chúc mừng Hi Hòa huynh đỗ đầu thi hội.”
Quảng Ninh chỉ có một mình Trần Ninh Viễn thi đậu. Trần Ninh Viễn cũng không quá hy vọng vào thi đình, đợi về quê thì cũng nên tính chuyện hôn sự rồi.
Thẩm Hi Hòa: “Cũng chúc mừng huynh thi đậu.”
Nếu không phải đã nghĩ thông suốt rồi, thì Trần Ninh Viễn cũng sẽ không thi đậu. Hắn phải cảm ơn Thẩm Hi Hòa. “Vui chung.”
Trần Ninh Viễn đã nghe nói về chuyện của Thẩm Hi Hòa và Cố Tiêu. Sau khi có người biết hắn và Thẩm Hi Hòa là đồng hương, thì thường có người hỏi thăm về Cố Tiêu.
Trông ra sao, gia thế thế nào, sao lại đính hôn rồi, là người như thế nào.
Trần Ninh Viễn nói Cố Tiêu là người rất tốt, Thẩm Hi Hòa miễn cưỡng mới xứng đôi.
Những người khác đều không tin.
Dù sao thì hắn cũng cảm thấy miễn cưỡng mới xứng đôi.
Mấy người hàn huyên một lát. Sắp đến giờ Thìn, thái giám ngự tiền bưng một khay gỗ đi tới.
Trên khay là một quyển trục màu vàng. Thái giám khom người đứng đó. Một lát sau, đương kim Thánh Thượng chắp tay sau lưng bước tới.
Hai đội Ngự lâm quân đeo đao bảo vệ hai bên. Các thí sinh quỳ xuống hành lễ, “Bái kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Trên mặt Gia Minh Đế mang theo nụ cười nhạt, “Chư vị bình thân.”
Nhìn thấy các học sinh đã đứng lên, Gia Minh Đế nói: “Bài luận sách về thủy lợi trong kỳ thi đình năm nay, chư vị đều đã thể hiện hết sở trường của mình. Có được các khanh là may mắn của triều đình, là may mắn của bách tính.”
Nói xong, ánh mắt Gia Minh Đế dừng lại trên các thí sinh bên dưới. Hắn đã gặp qua Từ Ninh Chu. Từ gia là hoàng thương, nay Từ Ninh Chu đỗ tiến sĩ, có thể trọng dụng.
Còn có Thẩm Hi Hòa, Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn nữa. Gia thế đơn giản, cũng có thể trọng dụng.
Vẻ mặt Gia Minh Đế hiện lên nụ cười ấm áp, “Lễ Bộ thượng thư, tuyên bảng đi.”
Mười năm đèn sách khổ cực, chỉ đợi ngày hôm nay.
Lễ Bộ thượng thư cầm hoàng bảng lên tuyên đọc, “Đệ nhất giáp: Thẩm Hi Hòa, Tống Chiêu Thanh, Chúc Tu Viễn, ban tiến sĩ cập đệ. Nhị giáp... ban tiến sĩ xuất thân. Tam giáp... ban đồng tiến sĩ xuất thân.
Thẩm Hi Hòa được bổ nhiệm chức Tu soạn ở Hàn Lâm Viện, Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn được bổ nhiệm chức Biên tu ở Hàn Lâm Viện.”
Nhị giáp có 167 người, tam giáp có 342 người. Khương Minh Hiên đứng hàng nhị giáp, Trần Ninh Viễn là đồng tiến sĩ xuất thân.
Đúng như dự liệu.
Tống Chiêu Thanh nhìn Thẩm Hi Hòa một cái, rồi cùng quỳ xuống khấu tạ hoàng ân. Hắn tự nhận mình trả lời không tệ, không ngờ lại đứng thứ hai.
Giang sơn rộng lớn, nhân tài nhiều. Câu trả lời của một số người nằm ngoài dự đoán của Gia Minh Đế. Vì sao chọn Thẩm Hi Hòa làm Trạng Nguyên ư? Là bởi vì Thẩm Hi Hòa không chỉ đưa ra ý kiến tương đồng với người khác, mà còn chỉ ra cách phân lưu dòng lũ một cách chi tiết.