Truy Tìm Thân Thế

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nếu muội còn sống, thấy bà ấy chắc chắn sẽ rất vui. Bà ấy là một người mẹ hiền lành, dịu dàng, ta sẽ giúp muội chăm sóc bà ấy. Nếu có dịp, ta sẽ về thôn Ninh Hải thăm dưỡng mẫu của muội.”
Nếu Cố Tiểu đã đi về nơi của mình, thì Cố Tiêu hy vọng muội ấy có thể giúp nàng chăm sóc cha mẹ muội ấy.
Cố Tiêu thở dài, những ngọn đèn minh đăng trong đại điện lung linh như sao trời. Nàng quyên tiền hương đèn, rồi đi tìm Chu thị.
Đây là lần đầu tiên Chu thị tới một ngôi chùa lớn như vậy. Tượng Phật trong chùa trang nghiêm, nhưng bà cũng không biết có linh nghiệm hay không.
“Tiểu Tiểu, chúng ta về nhà thôi.” Chu thị hơi rụt rè, thấy Cố Tiêu liền vội vàng kéo tay nàng.
Cố Tiêu gật đầu, “Nương, người có muốn mua gì không?”
Trong chùa có bán tràng hạt, nhưng Chu thị không mấy hứng thú với mấy thứ này, bà chỉ tin vào đạo lý, không tin Phật. “Không mua, chúng ta về nhà thôi, về sớm còn ăn cơm, chắc con đã đói rồi.”
Cố Tiêu cười, “Vậy thì chúng ta về nhanh thôi ạ.”
Chùa Bảo Hoa nằm ở ngoại ô, ngồi xe ngựa mất nửa canh giờ. Cố Tiêu có chút mệt mỏi. Từ thị là nương của nàng, có lẽ phủ Quốc công đã phái người đến Quảng Ninh điều tra rồi.
Nhưng chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi, nếu chỉ dựa vào cảm giác, e rằng không đủ.
Huống hồ, Cố Tiểu đã không còn nữa.
Cố Tiêu có thể chăm sóc Từ thị, nhưng không thể nào an tâm hưởng thụ tình yêu thương của Từ thị, vì đó không phải là thứ thuộc về nàng.
————
Phủ Anh Quốc công.
Sức khỏe Từ thị đã tốt lên nhiều. Bà uống thuốc xong, rồi ngồi bên cửa sổ sưởi nắng một lát.
Đại phu nói muốn chữa mắt thì phải đợi cơ thể khỏe mạnh đã, bà muốn chăm sóc cơ thể mình thật tốt.
Trương Linh Dược cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng bưng một chén mì vào, “Mẫu thân, ăn chút gì đi, lát nữa con sẽ cho người xem cây dù Cố cô nương làm.”
Hóa ra Cố Tiêu là tiểu chưởng quỹ của Đa Bảo Các, thật lợi hại.
Từ thị gật đầu, cầm đũa ăn nửa chén mì, “Dù ư, là cây dù lần trước con đưa ta xem sao?”
Lúc đó mắt Từ thị nhìn không rõ, hóa ra cây dù đó là do Cố Tiêu làm.
Trương Linh Dược mua dù về cũng chưa dùng bao giờ, giờ mới nghĩ tới nó. “Đúng vậy, chờ người chữa khỏi mắt, là có thể nhìn xem nó trông thế nào rồi. Còn có đồ trong Đa Bảo Các nữa, có rất nhiều món đẹp. Lầu hai Đa Bảo Các có tường hoa bất tử, người cũng chưa từng đi qua.”
Từ thị sờ vào mặt dù rồi đến cán dù, “Ta phải dưỡng thân thể mình cho tốt đã, rồi mới chữa mắt.”
Từ thị muốn hỏi xem cuộc sống của Cố Tiêu ở Thẩm gia có tốt không, Thẩm Hi Hòa đối xử với nàng có tốt không, nhưng lại không tiện hỏi. Trương Linh Dược là một cô nương, làm sao biết những chuyện này được.
Bà cũng sợ nếu mình hỏi quá nhiều, Trương Linh Dược sẽ thấy không thoải mái trong lòng.
Cũng may là Trương Linh Dược thường chủ động kể những chuyện này. “Qua một thời gian nữa chắc Trương quản gia sẽ quay về rồi, đến lúc đó chắc nương cũng đã khỏi bệnh rồi.”
Từ thị gật đầu, Trương quản gia phải nhanh chóng quay về.
Năm ngày sau, đoàn người Trương quản gia từ Quảng Ninh gấp gáp trở về, mang theo hai tin tức.
Một là Cố Tiêu quả thật không phải con ruột của Cố gia, hai là Cố gia nhặt được Cố Tiêu vào tháng bảy, trên người nàng không có bất kỳ tín vật nào.
Quần áo đầy những miếng vá, đầu tóc bù xù, những món đồ đeo khi mất tích cũng không còn.
Hỏi Triệu thị về hình dáng Cố Tiêu lúc nhỏ, Triệu thị chỉ nói đôi mắt lớn, người rất gầy, chỉ khi gọi tên thì mới đáp lời.
Anh Quốc công hỏi: “Không có tin tức nào khác sao?”
Trương quản gia nói: “Đã hỏi hết những người trong thôn Ninh Hải rồi, Cố gia vốn có một nữ nhi, nhưng bị bệnh không có tiền chữa trị. Rất nhiều người thậm chí còn không biết Cố cô nương là do nhặt về. Lão thái thái Cố gia cũng đã hỏi rồi, cũng không có tín vật gì.”
Mềm sợ cứng, cứng sợ kẻ không màng sống chết.
Vừa nhắc đến việc báo quan, Bạch thị đã khai hết mọi chuyện. Lúc nhặt Cố Tiêu về trên người không có thứ gì, có mấy lần Bạch thị đã muốn vứt bỏ nàng, là Triệu thị đã che chở.
Từ thị nghe xong chỉ thấy đau lòng, bà nói: “Quốc công gia, nàng là Tiểu Tiểu, ta không nhận sai đâu.”
Không thể nào sai được, mẹ con có thần giao cách cảm. Cho dù không nhìn rõ Cố Tiêu trông ra sao, cho dù không có tín vật hay nốt ruồi, nhưng Từ thị biết đúng là nàng rồi.
Anh Quốc công trấn an nói: “Phu nhân đừng sốt ruột.”
So với Từ thị, ông ấy bình tĩnh hơn nhiều. Những năm gần đây đã có quá nhiều người tới phủ Quốc công nhận thân, rất nhiều người đều nhắm vào gia sản của Anh Quốc công phủ.
Không thể qua loa được, nếu Cố Tiêu không phải, thì đó mới là sai lầm. Đến lúc đó mọi chuyện sẽ giải quyết thế nào đây, chỉ bằng trực giác của Từ thị, thì không thể thuyết phục được ông ấy.
Sắc mặt Anh Quốc công thâm trầm, cho dù có phải thì cũng không thể qua loa được.
Từ thị mím môi, sao có thể không sốt ruột được chứ, bà hận không thể đến Thẩm gia ngay lập tức. “Vậy phải làm sao bây giờ…… nàng ở Cố gia sống không tốt, nàng……”
Anh Quốc công nói: “Phu nhân nói xem đến đó rồi thì phải nói thế nào, nàng sống mười mấy năm, nhưng lại không biết thân thế thật của mình. Nếu nói thẳng thì nàng sao có thể chấp nhận được chứ, lỡ như nhận sai thì phải nói thế nào?”
Từ thị nói rằng sẽ không nhận sai, bà chưa từng nhận sai.
Anh Quốc công: “Nhưng phu nhân ngay cả mặt của nàng cũng nhìn không rõ, phu nhân bình tĩnh trước đi, chúng ta từ từ bàn bạc.”
Trương Linh Dược nói theo: “Nương, phụ thân nói đúng, không thể dọa Cố cô nương được. Không có vết bớt nào sao?”
Từ thị lắc đầu, làm gì có ai trên người đều có nốt ruồi được, Tiểu Tiểu của bà trắng nõn sạch sẽ mà……”
Từ thị chỉ cần nghĩ đến việc nữ nhi nhiều năm như vậy ở Cố gia chịu khổ, thì tim đều tan nát cả rồi.
“Chuyện không nắm chắc thì không thể nói bừa được. Nếu phu nhân nhớ nàng, thì thường xuyên đi gặp nàng.” Anh Quốc công nhẹ giọng nói: “Phu nhân, đây không phải chuyện nhỏ.”
Mắt Từ thị hơi nheo lại, “Phu quân nói rất đúng, ta phải dưỡng thân mình cho tốt, là có thể thường xuyên đi gặp nàng rồi, phu quân nói đúng.”
Gặp nhau mà chẳng hề hay biết.
Từ thị cười gượng, đến bây giờ bà còn có thể đòi hỏi gì hơn chứ, có thể nhìn thấy nàng đã là rất may mắn rồi, chỉ cần có thể nhìn từ xa thì bà đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
Từ thị nói: “Vậy còn Bạch thị ở thôn Ninh Hải thì sao, phải làm sao bây giờ?”
Những nỗi khổ mà trước đây Tiểu Tiểu phải chịu, cứ thế mà bỏ qua sao? Chỉ nghe thôi, mà Từ thị đã hận thấu xương.
Anh Quốc công thở dài, “Cố gia dù sao cũng đã nuôi Tiểu Tiểu một thời gian, cho dù cuộc sống có khó khăn chút, thì cũng đã nuôi lớn nàng.”
Nếu không phải Cố gia, vậy thì đứa nhỏ có lẽ đã không còn……”
Người thực sự nên truy cứu chính là những kẻ đã bắt cóc đứa nhỏ kia. Tìm không thấy kẻ đã bắt cóc Tiểu Tiểu, nhưng vẫn còn những kẻ buôn người khác nữa, nên làm chút chuyện gì đó để tránh còn có thêm hài tử bị bắt cóc.
Anh Quốc công vỗ tay Từ thị, “Bây giờ việc cấp bách chính là phải chăm sóc thân thể cho thật tốt, vậy mới có thể tính toán những chuyện sau này được.”
Ông ấy thật sự sợ Từ thị sẽ không thể vượt qua được, may mắn…… còn về phần Cố Tiêu, chỉ cần nàng còn ở Thịnh Kinh, thì không cần vội.
Từ thị gật đầu, “Ta biết, phu quân để ý Thẩm Hi Hòa nhiều chút.”
Anh Quốc công cũng muốn nói chuyện với Thẩm Hi Hòa, “Ừm.”
Đầu tháng tư, hoa đào trong và ngoài thành đều nở rộ. Từ thị uống thuốc mấy ngày liền, sức khỏe đã dần dần tốt lên.
Sức khỏe bà vừa tốt lên, Anh Quốc công liền mời thái y trong cung tới chữa mắt cho Từ thị.
Mắt Từ thị là do khóc quá nhiều mà bị thương, châm cứu có thể chữa khỏi, nhưng thời gian chữa trị hơi dài.
Lúc châm cứu rất đau, Từ thị đều cắn răng chịu đựng. Sau khi châm cứu kết thúc, Từ thị lau mồ hôi, “Ta vẫn không nhìn rõ……”
“Người đừng nóng vội, thái y nói mắt người bị thương đã lâu, có lẽ phải mất một hai năm mới chữa khỏi được, linh đan diệu dược cũng không nhanh đến vậy đâu.” Trương Linh Dược rót một ly nước ấm cho Từ thị, “Không thể vội được.”
Từ thị nói: “Ừm, đúng rồi, Triệu thị bà ấy thế nào?”
Trương quản gia nói may nhờ có Triệu thị nói ra chân tướng, nếu không lão bà tử kia vẫn không chịu khai…… Bạch thị khắc nghiệt như vậy, liệu có gây khó dễ cho Triệu thị không.
Trương Linh Dược nói: “Lúc Trương quản gia đi có đưa chút bạc, đủ cho Cố gia sống tốt, nghĩ chắc là sẽ không trách móc quá nặng nề đâu.”
————
Thôn Ninh Hải.
Trương quản gia đưa cho Cố gia hai mươi lượng bạc, rồi lén nhét cho Triệu thị hai tờ ngân phiếu trị giá mười lượng bạc.
Hai mươi lượng, đủ để cưới bốn tức phụ rồi.