Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu mím môi, hỏi: “Cây quạt này hiệu sách có thu mua không?”
Tiểu nhị hỏi lại: “Đây là do cô nương tự tay làm ư?”
Cố Tiêu gật đầu.
“Mời cô nương theo ta lên gặp chưởng quầy, chuyện này tiểu nhân không thể tự quyết định.” Nói rồi, tiểu nhị dẫn Cố Tiêu lên lầu hai.
Chưởng quầy hiệu sách họ Trương, là người bản xứ của huyện Quảng Ninh này, vốn là người đam mê thư pháp và hội họa, nên những thứ mà văn nhân, thư sinh yêu thích, ông ta cũng rất có hứng thú.
Ông ta ngắm nghía cây quạt một lúc, sau đó nói: “Cây quạt này hiệu sách sẽ mua, Tiểu Hứa, đưa cho vị cô nương này năm mươi văn tiền.”
Trương chưởng quầy tướng mạo nho nhã, ôn hòa nói: “Loại giấy này không được tốt lắm, cho dù thân quạt có khắc tinh xảo đến mấy, dây đeo có kết đẹp đến đâu, cũng khó mà bán được giá cao.”
Cố Tiêu hiểu rõ, nói: “Chưởng quầy đã quá lời rồi, chất lượng cây quạt này thế nào, trong lòng ta đều biết rõ.”
Trương chưởng quầy liền xua tay nói: “Cây quạt này do chính tay cô nương làm ra, cho thấy tay nghề cô nương nhất định rất khéo léo, cô nương không cần tự coi nhẹ mình. Nếu sau này cô nương làm thêm quạt mới, cứ mang đến hiệu sách này.”
Cố Tiêu gật đầu, nói: “Vậy ta xin đa tạ chưởng quầy.”
Có thể mang đến đây nữa thì thật là tốt quá, sau này cũng không cần lo lắng sẽ không có tiền nữa. Cố Tiêu nhận năm mươi văn tiền, nói: “Ta muốn xem giấy.”
Mặt quạt nên dùng giấy Tuyên Thành mỏng mịn tinh tế để làm, vỏ giấy hơi cứng nhưng mềm mại thì dùng làm lớp lót, còn giấy Liên Sử bóng loáng, trơn mỏng dùng làm phần lõi là tốt nhất. Trước đây không có tiền nên không thể chú ý nhiều đến vậy, nhưng bây giờ đã có tiền, Cố Tiêu muốn mua giấy tốt một chút.
Năm tờ giấy Tuyên Thành, năm tờ giấy da, hai tờ giấy Liên Sử đã tiêu hết của Cố Tiêu hai mươi văn tiền. Ra khỏi hiệu sách, đôi chân cô liền không tự chủ được mà bước về phía sạp thịt.
Hai ngày nay, đến cả bánh nướng nhân thịt cô cũng không dám mua, ăn thịt dường như là chuyện của rất lâu về trước rồi.
Còn lại ba mươi văn tiền, Cố Tiêu nói: “Lấy một cân thịt heo, hai cái giò heo.”
Chủ sạp thịt thoăn thoắt cắt thịt, nói: “Tổng cộng hai mươi văn, tặng cô nương một khúc xương heo.”
Trên khúc xương không có lấy một tí thịt nào, nhưng có còn hơn không. Cố Tiêu xách theo thịt, hận không thể lập tức trở về nhà nấu chín rồi ăn ngay. Cô đại khái đã tìm ra cách để thuyết phục Chu thị rồi, chỉ cần nói là vì Thẩm Hi Hòa, Chu thị dù có tiếc nuối cũng không nỡ tức giận, cũng sẽ không nói thêm lời nào.
Sau buổi trưa, người nhà họ Thẩm nghỉ ngơi một lát liền vác nông cụ xuống ruộng. Chu thị ở lại nhà chờ Cố Tiêu trở về. Hôm nay Cố Tiêu về nhà chậm hơn một chút so với mọi ngày, trong lòng Chu thị có chút lo lắng.
Bà từ trong phòng nhìn ra ngoài, thấy Cố Tiêu bước vào cửa mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Chu thị từ trong phòng đi ra, ngoài miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Cứ lề mề mãi, nhanh lên một chút!”
Cố Tiêu nói: “Nương, nương đang chờ con sao?”
“Chờ con cái gì mà chờ! Việc gì cũng đã làm xong hết rồi, mau đặt đồ xuống. Trong nồi... vẫn còn một ít trứng gà, con lấy ra ăn đi.”
Chu thị lúng túng nói: “Trong nhà ăn không hết nên thừa lại, cũng không phải cố ý để lại cho con đâu.”
Cái rổ trong tay Cố Tiêu có chút ấm lên, cô nói: “...Nương, nương thật tốt, con cũng không biết phải làm sao để báo đáp nương. Con nhất định sẽ nghĩ cách kiếm thật nhiều tiền, để mỗi ngày nương đều có thịt ăn.”
Mùi vị của thịt thật sự rất ngon, ăn vào miệng còn thơm hơn, khiến Chu thị nhớ lại mùi vị của thịt. Trên mặt bà lại không biểu hiện gì, nói: “Bớt nịnh nọt đi, nhà ai mà ngày nào cũng ăn thịt chứ!”
Cố Tiêu nói: “Con mặc kệ, con chính là muốn cho nương ăn thịt hưởng phúc.”
Cuối cùng trên mặt Chu thị cũng nở một nụ cười, nói: “Được rồi, làm gì có thịt để ăn mỗi ngày chứ. Mau đi ăn trứng gà đi, đợi lát nữa nguội thì ăn sẽ không ngon.”
Chỉ có hai miếng, ăn hai ngụm đã hết sạch. Nếu lần trước Cố Tiêu không nhét thịt vào miệng Chu thị, chắc Chu thị cũng sẽ không để lại phần cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu duỗi tay kéo tay áo Chu thị, nói: “Ai nói chứ! Nương, nương xem con mang gì về cho nương nè...”
Cố Tiêu vén tấm vải trên rổ lên, bên trong có chén đũa, còn có hai cái giò heo và một miếng thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen.
Cố Tiêu mỉm cười nói: “Nương, con nói được thì sẽ làm được.”
Chu thị: “...”