Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 20: Thiên Vị (1)
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu thị trợn mắt nhìn chăm chú vào những thứ trong giỏ, trong chốc lát bà không biết nên hỏi Cố Tiêu tiền từ đâu ra trước, hay nên mắng Cố Tiêu một trận trước.
“Con… sao con lại mua thịt nữa chứ!” Chu thị vừa tức giận vừa đau lòng, “Con có biết một cân thịt tốn bao nhiêu tiền không!”
Cố Tiêu chớp mắt, “Con biết chứ ạ, mười ba văn một cân, giò heo thì bảy văn, xương là chủ quán cho không con, không tốn tiền mua!”
Đồ không tốn tiền thì dù không có thịt, cô cũng sẽ lấy. Cố Tiêu nói: “Xương này có thể hầm canh, nương xem có được không ạ?”
Chu thị vẫn còn đang tức giận, trong khi Cố Tiêu đã quyết định sẽ nấu thịt thế nào rồi. Bà mắng: “Con thật là hồ đồ, mới hôm kia đã ăn thịt rồi!”
Cố Tiêu nói: “Con chỉ muốn nương mỗi ngày đều có thịt ăn thôi ạ, nương vì cái nhà này mà đã vất vả quá nhiều rồi. Hơn nữa tướng công ở thư viện đọc sách, không ăn uống tẩm bổ một chút sao được chứ? Con cũng không tiêu tiền bừa bãi đâu ạ… Nương yên tâm, sau này con sẽ để nương mỗi ngày đều có thịt ăn, cũng sẽ cố gắng tích góp tiền bạc cho tướng công!”
Chu thị dù muốn cũng không thể giận nổi nữa, Cố Tiêu cũng là vì nghĩ cho bà.
Trong nhà này có ai nhớ đến những điều tốt của bà chứ? Đại phòng, nhị phòng vừa lập gia đình, lòng dạ cũng đã thay đổi rồi, chỉ chăm lo cho gia đình nhỏ của mình, hai cô con dâu cũng không trông cậy vào được. Hai khuê nữ của bà cũng đã xuất giá, quanh năm suốt tháng cũng chẳng về nhà được mấy lần. Tam Lang thì còn nhỏ, mà đàn ông thì sẽ không để ý đến những chuyện này.
Cố Tiêu thật sự rất tri kỷ, khiến bà ấm áp đến tận đáy lòng. Hai khuê nữ của bà trước kia cũng chưa từng tri kỷ như vậy.
Chu thị không tự nhiên mà dời tầm mắt đi chỗ khác, “... còn cần con phải lo lắng tích góp tiền bạc cho Tam Lang sao chứ.”
Cố Tiêu nắm lấy cánh tay của Chu thị. Việc tích góp tiền bạc cho Thẩm Hi Hòa đương nhiên không cần đến cô, cô là vì sau này sẽ rời đi mà.
“Vậy con sẽ mua thịt cho nương ăn, để nương được ăn mỗi ngày. Con mặc kệ người khác, chỉ quan tâm nương thôi!”
Chu thị gạt tay Cố Tiêu ra, bà trước giờ không quen để người khác khoác tay mình như thế. Trong lòng không để ý, nhưng bà lại nói: “Được rồi được rồi, ít nói lời vô nghĩa đi.”
Cố Tiêu bĩu môi, “Vậy ngày mai con sẽ làm, nương muốn nấu món gì?”
Nếu để Chu thị làm, chắc chắn bà sẽ đem thịt mỡ đi thắng lấy mỡ, thịt nạc thì để dành ăn. Vì gieo trồng vụ xuân phải mất mấy ngày, nên một cân thịt không thể ăn hết trong một ngày, nhưng Cố Tiêu nấu ăn thì thật sự rất ngon.
Chu thị nói: “Con làm còn cần hỏi ta sao?”
Cố Tiêu: “Chuyện gì cũng phải hỏi nương trước chứ ạ.”
“Hừ, để con làm thì con tự liệu mà làm, dù sao thịt cũng là do con mua về.” Cách nấu thịt của Chu thị thì vạn năm như một, nhưng muốn ăn thì cũng phải đợi đến ngày mai mới được, còn có thể đem một ít cho Thẩm Hi Hòa.
Chu thị thầm nghĩ, Cố Tiêu cũng chẳng kiếm được mấy đồng tiền, để dành mua thịt cũng tốt. Nó làm tất cả đều là vì Tam Lang, chỉ cần là vì Tam Lang, Chu thị cũng không còn gì để nói.
Chu thị mới không thừa nhận rằng đó là vì Cố Tiêu kính trọng bà nên bà mới như vậy đâu.
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, Chu thị là người mặt lạnh tâm nóng, thích mềm không thích cứng, sau này cứ thế mà làm là được.
Bước sang tháng tư, thời tiết chưa quá nóng, nên thịt có thể để qua đêm mà không sợ bị hư hỏng. Sau khi cất thịt xong, Cố Tiêu trở về tây phòng một chuyến, đem giấy cất vào.
Chu thị không hỏi những thứ này, giấy này vừa nhìn đã biết là mua cho Thẩm Hi Hòa rồi.
Sau khi cất đồ đạc xong, họ còn phải xuống ruộng. Chu thị làm việc nhanh nhẹn, gieo hạt thoăn thoắt. Rất nhanh mặt trời đã xuống núi, đám người Thẩm gia từ hai đầu bờ ruộng trở về nhà, một chén cháo, một cái màn thầu, ăn xong vẫn cảm thấy đói.
Nghĩ đến việc gieo hạt vụ xuân còn phải mất mấy ngày nữa, chỉ cần nghĩ thôi đã thấy không còn chút hy vọng nào.
Chu thị không nói, Cố Tiêu cũng không nói. Buổi tối lúc rửa bát, Trần thị chủ động nhận lấy công việc, “Tiểu Tiểu, ngày mai giúp tẩu mang dây đeo đi huyện thành nhé.”
Cố Tiêu gật đầu, “Được ạ.”
Bả vai Trần thị có chút đau, nhưng nghĩ đến ngày mai có thể nhìn thấy tiền công, cũng không cảm thấy mệt nữa.
Chu thị không nói gì về việc mua thịt, Cố Tiêu cũng không nói nhiều, chỉ chờ ngày mai nấu cơm chín, đợi ăn là được.
Cố Tiêu cũng đã nghĩ xong sẽ làm món gì.