Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về (2)

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với Trần thị, Lý thị mà nói, Thẩm Hi Hòa trở về làm việc đồng áng là chuyện đương nhiên. Nhưng với Chu thị, Thẩm Hi Hòa còn phải đọc sách, bà thiên vị con trai út của mình, nên nếu mọi người trong nhà chịu khó làm thêm một phần việc, thì Thẩm Hi Hòa không cần phải động tay.
Chu thị nói: “Tam Lang được nghỉ về, phải đọc thêm sách.”
Cố Tiêu đặt cái rổ vào phòng bếp, nói: “Nương, đọc sách càng khiến người ta mệt mỏi, làm việc cũng tốn sức, đọc sách lại mệt đầu óc. Tướng công khó khăn lắm mới về nhà nghỉ ngơi được mấy ngày, phải bồi bổ cho chàng mới phải.”
Chu thị vừa nghe lời này đã thấy có gì đó sai sai. Bà nhìn chằm chằm vào cái rổ trong tay Cố Tiêu, “...Con lại mua cái gì về! Đừng có giấu giếm!”
Cố Tiêu đặt cái rổ xuống đất, “Chỉ là mua một chút thịt thôi ạ. Tướng công khó khăn lắm mới về một lần...”
Chu thị tức đến mức muốn ngã ngửa, hận không thể kêu Ngọc Hoàng Đại Đế xuống đây làm chứng. Thẩm gia đâu phải là gia đình giàu có sang trọng gì, làm sao có thể ngày nào cũng ăn thịt chứ! Cố Tiêu phung phí như vậy, cuộc sống sau này phải thế nào đây. Chỉ nghĩ cho Tam Lang được ăn ngon, đọc sách, thà lo nghĩ cho tương lai sau này còn hơn.
Chu thị nghĩ thầm, hôm nay dù thế nào cũng phải dạy dỗ Cố Tiêu một trận, phải sửa lại cái thói quen này.
“Con đứng lại đó, con thật sự muốn làm ta tức chết mà!” Ngực Chu thị phập phồng tức giận, “Tiền này là từ trên trời rơi xuống à? Con liền tiêu xài hoang phí thế!”
Cố Tiêu cúi thấp đầu, nắm lấy vạt áo, trông y như một nàng dâu nhỏ đang bị bắt nạt.
Chu thị mới nói có hai câu thôi, nhưng nhìn thấy bộ dạng Cố Tiêu như vậy, giống như bà đã nói nặng lời với con bé vậy.
Cái dáng vẻ cúi đầu rũ mắt này khiến Chu thị thấy không nỡ. Cố Tiêu làm tất cả là vì ai, chẳng phải là vì Thẩm Hi Hòa sao? Một tiểu cô nương một ngày đi mười mấy dặm đường đến huyện thành đưa cơm, còn phải nghĩ cách kiếm tiền. Quan trọng nhất chính là, thịt mua về người trong nhà chỉ ăn một ít, bà và Tam Lang ăn được nhiều nhất. Đã ăn đồ của người khác thì cũng nên có chút suy nghĩ cho con bé. Giọng Chu thị dịu xuống một chút, “Nương vừa rồi không phải đang mắng con...”
Cố Tiêu ngẩng đầu lên rồi lại nhanh chóng cúi xuống, “Con chỉ là muốn nương cùng tướng công được ăn ngon một chút...”
Chu thị nghẹn lời. Thịt đã vào trong bụng của bà, vốn dĩ trong nhà cũng không mong Cố Tiêu phải kiếm tiền. Khó khăn lắm mới kiếm được một chút đã đem đi mua thịt, làm tốt như vậy mà còn bị mắng. Cố Tiêu có gì sai chứ, giữa trưa đi đưa cơm, mua thịt, trở về còn phải chịu mắng.
Chu thị ho khan một tiếng, “Nương lúc nãy nói hơi nặng lời, thôi không nói chuyện này nữa. Con ăn cơm trước đi, còn một cái bánh nhân thịt từ hôm qua, nương giữ lại cho con.”
Cố Tiêu nói: “Con không ăn đâu, để dành cho tướng công đi. Nương, đây là sáu văn tiền, để dành cho tướng công.”
Cố Tiêu đưa tiền cho Chu thị. Sáu văn tiền bị nắm chặt trong tay suốt một lúc lâu, Chu thị cầm trong tay vẫn còn hơi nóng, lòng bà thắt lại, “Con bé này... làm sao có thể không ăn cơm chứ, để lại cho Tam Lang làm gì. Con ăn đi!”
Cố Tiêu đứng đó không nói lời nào. Chu thị đút tiền vào trong ngực, sau đó đi phòng bếp lấy cơm cho Cố Tiêu, “Nhìn xem con gầy thế này, không ăn làm sao được... Nương không mắng con nữa, con lo lắng cho Tam Lang là chuyện tốt, Tam Lang có người vợ như con là phúc đức của nó.”
“Thịt mua thì đã mua rồi, con muốn làm thế nào thì làm thế đó đi.” Chu thị nhẩm tính, Cố Tiêu đã lén nhét tiền vào túi hai lần, hôm nay lại cho sáu văn, tổng cộng là mười văn tiền rồi.
Chu thị cố ý làm mặt lạnh, “Lần này vừa lòng chưa, chỉ biết quan tâm đến Tam Lang.”
Cố Tiêu cắn một ngụm bánh, “Nương, nấu xong, miếng đầu tiên con đều đưa cho nương ăn mà!” Ý là, nàng quan tâm Chu thị còn nhiều hơn cả Tam Lang.