Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về (3)

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu thị nghe xong rất hài lòng, bà hiểu rõ trong lòng Cố Tiêu là người hiểu chuyện và hiếu thảo.
Cố Tiêu nói: “Nương, dù con có mua thịt thì cũng không quên tích góp tiền đâu, nương đừng nói con mãi thế. Con chỉ muốn nương được ăn ngon một chút, sau này con sẽ mua nhiều món ngon hơn nữa cho nương!”
Chu thị ngơ ngẩn gật đầu. Bà nhớ lại hồi mới gả về đây, phải sống dựa vào sắc mặt mẹ chồng, đến một văn tiền cũng không được giữ, vẫn là Thẩm lão gia tử lén mua đồ ăn cho bà.
Sau này khi đã tách hộ, có con cái rồi, bà quản tiền, Thẩm lão gia tử cũng không còn mua đồ ăn nữa.
Thẩm Đại Lang, Thẩm Nhị Lang cũng lén mua riêng cho vợ và con cái của mình, làm sao còn nhớ đến bà lão này chứ.
Tam Lang cũng có mang điểm tâm về, nhưng chưa bao giờ mang về cho Cố Tiêu.
Chu thị cẩn thận nghĩ ngợi lại, đúng thật là không có.
Chu thị cau mày, Tiểu Tiểu ngày nào cũng mang cơm cho hắn, còn mua thịt, tích cóp tiền, Tam Lang cũng không biết xót sao?
Trong lòng Chu thị trăm mối cảm xúc lẫn lộn, “Ai, con bé này……”
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, sau này mua đồ về có lẽ Chu thị sẽ không nói gì nữa.
“Nương, chúng ta làm bánh ăn đi, hành lá trong vườn rau đã mọc lên rồi, mình ăn bánh hành rán.” Cố Tiêu ăn cơm xong mấy ngụm, nói tiếp: “Nương, con có mua xương sườn, giò heo và mỡ heo, con còn có thể làm mì sợi cho nương ăn đó!”
Chu thị cười mắng: “Chỉ biết ăn thôi.”
Bà còn chưa được ăn xương sườn được mấy lần đâu, bánh hành rán ngon thế nào, Cố Tiêu còn làm mì sợi, chắc cũng không tệ đâu.
Buổi chiều phải xuống đồng, nhưng mỡ heo không thể để lâu, chỉ có một cân, thắng mỡ cũng rất nhanh thôi. Một cân mỡ heo, thì được nửa bình dầu bằng gốm.
Còn lại là tóp mỡ màu vàng óng ánh.
Tóp mỡ vẫn còn nóng, có cái bên trên còn sủi bọt, Cố Tiêu xin một ít đường trắng từ Chu thị, gắp một miếng tóp mỡ chấm với đường trắng, miếng đầu tiên liền đưa tới miệng Chu thị.
Chu thị hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn há miệng ăn, thật là vừa thơm vừa ngọt.
“Nương ăn thêm hai miếng nữa đi!”
“Ta không ăn nữa, chỉ có trẻ con mới thích ăn mấy thứ này, con ăn nhanh lên đi, ăn xong còn phải xuống ruộng đó.” Chu thị lắc đầu đi ra khỏi phòng bếp, trong lòng cảm thán Cố Tiêu vẫn còn tính trẻ con.
Cố Tiêu chỉ ăn một miếng là đủ, cô cũng không quên Thẩm Hi Hòa, “Vậy giữ lại cho tướng công.”
Chu thị thì mong ngóng Thẩm Hi Hòa sớm trở về, còn Cố Tiêu chỉ mong hắn vĩnh viễn đừng trở về. Trong ba ngày qua, cô vừa phải làm quạt vừa trồng trọt, dù đồ ăn so với trước kia đã tốt hơn nhiều, Cố Tiêu vẫn rất gầy, mặt càng nhỏ đi.
Cô dành chút thời gian làm quạt, tổng cộng làm được hai cái, mai, lan, trúc, cúc xem như đã đủ bộ. Cô tranh thủ trước khi Thẩm Hi Hòa trở về, đến hiệu sách một chuyến, bán số quạt đó đi, kho bạc nhỏ của cô lại có thêm nửa lượng bạc.
Bảy lượng bạc sáu mươi văn tiền, cô phải giấu kỹ, tuyệt đối không thể để Thẩm Hi Hòa thấy được.
Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Tiêu liền đào một cái hố dưới ghế dài, vùi toàn bộ số tiền vào đó, sau đó lấy đất lấp lại, đè cho chặt.
Thẩm Hi Hòa sắp trở về, Lý thị và Trần thị cũng vui vẻ, vì thêm một người thì sẽ thêm một tay trợ giúp. Giữa trưa lúc nấu cơm, Trần thị còn trêu chọc Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu à, hôm nay Tam Lang sẽ trở về đấy.”
Cố Tiêu cúi đầu mỉm cười, “Lần này tướng công có thể ở nhà nghỉ ba ngày, thật là tốt quá.”
Thẩm Hi Hòa trở về, cô còn có thể làm gì đây, chẳng lẽ còn có thể đuổi hắn ra ngoài sao.
“Muội đang mong tướng công trở về đây,” Cố Tiêu nói lời trái với lương tâm, “Muội chỉ hận không thể lập tức thấy tướng công xuất hiện trước mặt muội.”
Thấy Trần thị không nói lời nào, Cố Tiêu chớp chớp mắt.
Trần thị liền cười nói: “Tiểu Tiểu muội nhìn xem ai đang đứng ngoài cửa kìa?”
Cố Tiêu quay đầu lại, liền nhìn thấy Thẩm Hi Hòa phong trần mệt mỏi đứng ở cửa, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu lời rồi.