Chương 29: Hương Vị Bếp Nhà

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Hi Hòa nghe rõ mồn một toàn bộ câu chuyện, hắn chính tai mình nghe thấy Cố Tiêu nói hận không thể lập tức xuất hiện trước mặt nàng. Sao lại có thể vô liêm sỉ đến thế, lời gì cũng dám nói.
Trên tay Trần thị cầm mớ hành lá đã rửa sạch, vẫn còn đọng nước, Thẩm Hi Hòa gật đầu chào một tiếng đại tẩu.
Trần thị cười nói: “Tam Lang đã về rồi, trên đường vất vả rồi, tẩu mang hành sang cho nương.”
Trần thị vào bếp, sân trước chỉ còn lại hai người Cố Tiêu và Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa vẻ mặt hờ hững, hắn nhìn Cố Tiêu một cái, Cố Tiêu nghĩ rằng hắn sẽ lại giống lần trước, gọi cô vào phòng, rồi giáo huấn một trận.
Thẩm Hi Hòa vừa định mở miệng nói chuyện, kết quả chưa kịp thốt ra lời, đã nghe Cố Tiêu nói: “Muội đi giúp một tay đây, trong phòng có nước lạnh, huynh rửa tay trước đi, lát nữa là có thể ăn cơm rồi.”
Cố Tiêu vội vã chui tọt vào bếp, cô đâu có ngốc, mà ở đấy đợi Thẩm Hi Hòa giáo huấn sao, ở cùng hắn còn không bằng vào bếp nấu cơm.
Nấu cơm vừa thơm vừa vui vẻ hơn nhiều.
Giữa trưa làm bánh rán hành, quan trọng nhất chính là hành và bột mì. Cho một ít mỡ heo vào nồi đun nóng chảy từ từ, sau đó rải một ít hành lá thái nhỏ lên trên, chiên trong dầu nóng hổi, cả gian phòng đều tràn ngập mùi thơm của hành lá.
Phết dầu lên bột để tạo thành từng lớp, thoa một lớp dầu rồi lại gấp lại, cứ tiếp tục làm như vậy, đến khi bánh có thể có nhiều lớp.
Bột chủ yếu dùng phần lớn bột mì trắng trộn thêm một ít bột khoai lang, nên có màu vàng nhạt, bên trong còn cho thêm hành lá, mặt bánh có màu xanh lá của hành, chỉ nhìn thôi đã thấy ngon mắt rồi.
Nồi canh sườn heo vẫn còn đang sôi sùng sục, nắp nồi thường bị hơi nóng đẩy lên, mùi hương bay tỏa khắp nơi.
Cơm là do Cố Tiêu làm, Trần thị và Lý thị phụ trách thêm củi, Chu thị đứng một bên nhìn. Bà không chỉ chăm chú nhìn gạo và bột mì, mà còn xem dầu có dùng nhiều hay không.
Gần nửa bình mỡ heo đã bị Cố Tiêu múc đi một nửa, Chu thị đau lòng không tả xiết, cái này mà xào rau, mỗi lần chỉ cần một ít là có thể ăn được rất lâu đấy. Chu thị nhíu mày lại, “Dầu cho nhiều quá rồi, lần sau không được dùng nhiều như vậy nữa.”
Cố Tiêu: “Con biết rồi nương, lát nữa nương nếm thử xem, khẳng định sẽ rất ngon.”
Chu thị mặt nặng mày nhẹ nói: “Dùng nhiều dầu như vậy dù có hầm sừng bò cũng ngon!”
Trần thị và Lý thị ngạc nhiên nhìn nhau, chỉ thế thôi sao? Nhớ trước đây khi các nàng nấu cơm, không cẩn thận cho nhiều dầu, Chu thị có thể răn dạy một hồi dài. Vậy mà Cố Tiêu lúc này vừa dùng bột mì vừa dùng nhiều dầu, trong nồi còn hầm xương sườn nữa chứ, mà Chu thị chỉ nói một câu nhẹ nhàng như vậy đã bỏ qua.
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, “Nương, trong bếp nhiều khói dầu, người mau về phòng nghỉ ngơi đi thôi, kẻo bị sặc. Con cùng đại tẩu, nhị tẩu ở đây là đủ rồi.”
Chu thị: “Ừ, cơm nấu xong rồi thì đi gọi cha con và những người khác về.” Nói xong, bà thật sự đi ra khỏi bếp.
Trần thị gả đến Thẩm gia đã mười mấy năm, còn chưa bao giờ thấy Chu thị như vậy. Chu thị quản gia rất nghiêm khắc, lương thực đều do bà cất giữ, một bữa cơm dùng bao nhiêu dầu, bao nhiêu muối đều có số lượng nhất định, làm gì có lúc nào giống như hôm nay chứ.
Mấy ngày nay trong nhà cũng đã mua thịt về ăn rồi, trong tay cũng đã có chút tiền. Nghĩ vậy, việc Chu thị thay đổi cũng không có gì kỳ quái.
Lý thị bụng đã lớn, ngồi trên ghế đẩu nhóm lửa, nàng ta nói: “Hôm nay cơm thơm thật.”
Bánh có màu vàng óng, nhìn là biết đã dùng nhiều dầu.
Trần thị: “Cũng là nhờ có Tiểu Tiểu, chúng ta cũng được thơm lây nhờ Tam Lang, nhưng mà hôm nay Tam Lang về có hơi sớm……”