Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hi Hòa bình thản nói: “Hơn nữa, buổi tối không nên ăn nhiều.”
Cố Tiêu hơi do dự: “Nhưng muội có đọc sách đâu, bữa ăn khuya này là nương dặn muội làm cho huynh ăn mà.”
Nếu nàng ăn, lỡ như Chu thị biết được thì phải làm sao?
Dưới ánh đèn mờ ảo, Thẩm Hi Hòa ghé người qua, khẽ hỏi: “Rốt cuộc muội có ăn không?”
“Ăn!” Cố Tiêu vội vàng vào bếp lấy thêm chén đũa, rồi đóng chặt cửa lại: “Muội ăn một chút là được rồi, huynh đọc sách mệt mỏi, nên ăn nhiều một chút.”
Đầu cá đưa cho Thẩm Hi Hòa, Cố Tiêu chỉ gắp một đũa mì. Trong chén có tám viên cá viên, Cố Tiêu gắp ba viên, nói: “Chừng này đủ cho muội ăn rồi.”
Thẩm Hi Hòa cầm đũa lên: “Ăn nhanh đi, lát nữa ta còn phải đọc sách.”
Cố Tiêu ra sức gật đầu, nàng nhất định sẽ ăn nhanh, không làm phiền Thẩm Hi Hòa đọc sách nữa. Chỉ có một chút mì, Cố Tiêu chẳng mấy chốc đã ăn xong, nói: “Tam ca, huynh ăn từ từ nhé!”
Cố Tiêu vui mừng khôn xiết, mì cá viên nàng làm quả thật rất ngon, vừa tươi vừa thơm. Ngày mai có lẽ Chu thị còn thêm bữa ăn cho Thẩm Hi Hòa, nghĩa là nàng vẫn còn có phần của mình rồi!
Cố Tiêu cong môi cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Chỉ cần nàng có thể ăn được, vậy nàng nguyện ý làm cho Thẩm Hi Hòa. Dù sao biết đọc sách cũng không có nghĩa là đầu óc cũng tốt, nàng sẽ không so đo đâu.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu ăn nốt ngụm cuối cùng. Cố Tiêu đơn giản dễ dỗ, chuyện giữa trưa hôm nay, nàng nhất định đã quên rồi.
“Ta còn phải đọc sách một lát, muội ngủ trước đi.” Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu một cái, không nói thêm gì.
Cố Tiêu vốn dĩ cũng không định đợi Thẩm Hi Hòa. Nàng cũng không ngủ trên giường, chờ hắn làm gì chứ.
Cố Tiêu nói: “Muội sẽ không gây ra tiếng động nào đâu, bảo đảm không làm phiền huynh đọc sách!”
Thẩm Hi Hòa nhíu mày: “Ta không phải là sợ... thôi quên đi, muội ngủ đi.”
Chén đũa của hai người rất dễ rửa. Cố Tiêu rửa mặt chải đầu xong, bò lên tràng kỷ của mình, nàng kéo chăn bông lên, thành thật nằm xuống.
Bóng đêm thâm trầm, ngọn đèn được thắp sáng ở góc bàn trong tây phòng. Thẩm Hi Hòa dựa vào ánh đèn đọc sách, hắn quay đầu lại, trong đêm tối chỉ thấy một góc chăn phồng lên, quả thật không làm phiền chút nào.
Ngày hôm sau, vẫn xuống ruộng như thường lệ. Có Thẩm Hi Hòa ở đây, Cố Tiêu nhẹ nhàng hơn hẳn, việc trồng trọt cũng nhanh hơn. Mười hai mẫu chỉ còn lại hơn bốn mẫu. Chu thị đau lòng tiểu nhi tử, hận không thể cho Thẩm Hi Hòa ăn mọi thứ. Đến buổi tối, bà dặn dò Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu à, buổi tối con vẫn nấu thêm cho Tam Lang một bữa nhé.”
Cố Tiêu mím môi: “Nương, người xem đem giò heo hầm được không? Sau đó ăn mì giò heo, nhất định sẽ bổ dưỡng.”
Bổ hay không cũng không sao cả, cái chính là nàng muốn ăn đó.
Giò heo là mấy ngày trước mua về, Chu thị vẫn luôn không nỡ ăn. Sườn thì đã ăn rồi, xương thì hầm rồi, chỉ có giò heo vẫn luôn để đó. Cũng may thời tiết cũng không nóng lắm, nếu không đã hỏng mất rồi.
Chu thị gật đầu: “Con cứ xem rồi làm là được.”
Hai cái giò heo chặt ra, cho vào nồi, thêm hành, gừng, tỏi, muối và đường phèn. Bột mì vẫn là loại bột mì trắng, đầy hương vị lúa mì. Để món mì đậm đà hơn, Cố Tiêu còn đập thêm một quả trứng vào. Chờ giò heo hầm xong, Cố Tiêu trực tiếp cho mì vào nồi, nấu thêm một lát thì mì đã chín, rắc một ít hành lá thái nhỏ lên trên, vừa thơm vừa đẹp mắt.
Hai cái giò heo, nàng có lẽ có thể ăn một cái nhỉ.
Chu thị để Cố Tiêu làm chính là nghĩ sẽ cho nàng ăn thêm một chút. Tam Lang nếu biết đau lòng cho người khác, thì sẽ để Cố Tiêu ăn. Tiểu Tiểu ăn thì bà đành chịu, nhưng người khác thì luyến tiếc.
Một chén mì lớn, còn nhiều hơn so với ngày hôm qua. Cố Tiêu cẩn thận bưng vào phòng, cười nhìn về phía Thẩm Hi Hòa: “Tam ca, huynh ăn đi!”