Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 44: Bánh Cuốn Và Nỗi Lòng
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu có thể tới, trong lòng Thẩm Hi Hòa rất vui vẻ, nhưng hắn lại không hiểu sao bản thân mình lại nói ra những lời không nên nói, giống như lần thay quần áo trước đây vậy.
Thẩm Hi Hòa hỏi: “...Vậy bây giờ muội phải về rồi sao?” Cố Tiêu gật đầu: “Bánh cuốn đã được gói bằng giấy dầu, huynh ăn sẽ rất tiện. Muội về nhà ăn cơm đây.”
Thẩm Hi Hòa đứng người ra một chút, hắn cúi đầu, cầm một cái bánh cuốn đưa cho Cố Tiêu: “Cái này cho muội...” Thẩm Hi Hòa cần phải đọc sách, hai cái bánh cuốn đều là dành cho hắn, Cố Tiêu sao có thể lấy chứ, hơn nữa, quầy hàng cũng không cách đây xa. Thẩm Hi Hòa không đợi Cố Tiêu nói hết, liền nói: “Nhiều quá, một mình ta ăn không hết, muội...” Hắn nhớ rõ mỗi lần chia đồ ăn cho Cố Tiêu, nàng đều rất vui vẻ. Cố Tiêu liếc nhìn Thẩm Hi Hòa, cười nói: “Nếu huynh ăn không hết thì để dành tối ăn tiếp, hoặc là chia cho bạn cùng trường cũng được. Huynh cứ từ từ ăn, muội đi trước đây.”
Nụ cười của Cố Tiêu không chạm tới đáy mắt, khi nàng xoay người đi, nó đã biến mất không còn một chút nào. Thẩm Hi Hòa đứng yên tại chỗ, ảo não thở dài. Thật vất vả Cố Tiêu mới đến đây một chuyến, trong lòng hắn vui vẻ biết bao, nhưng lại bị mấy câu nói của hắn làm cho mất hứng rồi.
Cơm vẫn phải ăn, cái bánh cuốn này lớn hơn cái hôm qua, bên trong còn có thịt vụn, nạc mỡ đan xen, thơm mà không ngán. Ăn xong một cái, Thẩm Hi Hòa không nỡ ăn cái thứ hai. Ngày mai, chắc là đại oa sẽ tới.
Thẩm Hi Hòa cầm bánh cuốn quay về, vai bỗng nhiên bị người ta chạm vào. Hắn quay đầu nhìn lại, quả nhiên là Trần Ninh Viễn. Trần Ninh Viễn nói: “Vừa rồi hình như ta thấy lệnh muội... Hi Hòa huynh, trưa nay là lệnh muội đến đưa cơm sao?” Thẩm Hi Hòa gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng không phải, nên đơn giản là không trả lời.
Trần Ninh Viễn cũng không để bụng, “Chắc là đúng rồi, nhìn từ xa đã thấy quen mắt.” Trần Ninh Viễn khôi ngô tuấn tú, khi nhắc tới Cố Tiêu, trong mắt hắn ánh lên ý cười, rất ôn nhu. Thẩm Hi Hòa nhéo ngón tay, hắn không biết Trần Ninh Viễn có ý gì, chỉ biết rằng mình cực kỳ chán ghét cảm giác này. Người Cố Tiêu thích chính là hắn, là người của hắn, hắn không muốn nghe tên Cố Tiêu từ miệng người khác. Cho dù người này là bạn tốt của hắn cũng không được.
“Ngươi làm gì cứ nhắc đến muội ấy?” Thẩm Hi Hòa mặt không cảm xúc: “Nếu ngươi xem ta là bằng hữu, vậy hãy cách... xá muội xa một chút.” Trần Ninh Viễn: “...” Thật sự là oan uổng mà, hắn lúc nào nhắc đến chứ, hắn chẳng phải cũng nhắc tới đại oa sao, vì sao lại không thấy Thẩm Hi Hòa tức giận như vậy. “Bởi vì đó là muội muội huynh nên ta mới nói, huynh với ta là huynh đệ chi giao, lệnh muội lại...” Thẩm Hi Hòa sắc mặt lạnh xuống: “Ngươi còn nói nữa sao?” Trần Ninh Viễn dùng quạt gõ nhẹ vào khóe miệng: “Là ta lầm lẫn, nếu huynh đã không thích nghe, vậy ta sẽ không nói nữa.”
Thẩm Hi Hòa mím môi đi về phía trước, Trần Ninh Viễn vài bước đã đuổi kịp: “Đây là thức ăn gì vậy, chưa thấy huynh ăn bao giờ.” Đây là bánh cuốn Cố Tiêu mang cho hắn. Thẩm Hi Hòa nói: “Bánh cuốn, mang hơi nhiều nên ăn không hết, giữ lại để buổi tối ăn.”
Trần Ninh Viễn phật một tiếng mở quạt ra, cán quạt được đẽo bằng tre, trên mặt quạt có vẽ trúc đen nhìn như thể sinh ra từ đó vậy. “Món này ăn ngon, còn nóng hổi, ăn cũng tiện lợi hơn nhiều.” Thẩm Hi Hòa trầm mặc một chút, Trần Ninh Viễn nói không sai, bánh cuốn còn nóng, lại tiện lợi, hắn ăn một cái có thể no bảy phần. Nếu như bán ngay trước cửa thư viện, chẳng phải là có thể ngày ngày nhìn thấy hay sao.
Thẩm Hi Hòa khẽ cong khóe miệng, rồi lại nhanh chóng buông xuống: “Cảm tạ.” Trần Ninh Viễn: “Cảm tạ ta làm gì.” Thẩm Hi Hòa đưa mắt nhìn bánh cuốn: “Ninh Viễn huynh, huynh nếm thử xem bánh này hương vị như thế nào.” Trần Ninh Viễn: “Ta ư?” Thẩm Hi Hòa nói: “Đúng vậy.” Trần Ninh Viễn gia cảnh tốt, nếu hắn cũng cảm thấy hương vị không tồi, vậy có thể tới cửa thư viện bán rồi. Đến lúc đó hắn cũng có thể ra hỗ trợ một phen. Trần Ninh Viễn gật đầu: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Bánh cuốn có vỏ mỏng, nhưng lại có thể gói nhân kín mít, bên trong có trứng gà, hương vị thơm nồng. Trần Ninh Viễn tuy đã ăn cơm xong, nhưng vẫn cảm thấy ăn ngon: “Không tệ.”