Chương 43: Mang Cơm (3)

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo lý mà nói, số tiền kiếm được hiện tại đều nộp vào quỹ chung, nhưng sau này thì sao? Sẽ đến lúc phải chia nhà, học được một bản lĩnh riêng mới là của mình.
Trần thị nói: “Nương, hay là con cũng đi phụ giúp một tay đi.”
“Con mà đi thì việc nhà ai làm? Con muốn để cho ta, một lão thái bà này làm hay sao?” Chu thị mắng lại hai câu.
Trần thị cười ngượng nghịu, “Con chẳng phải đang sốt ruột sao? Nhị Lang cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên san sẻ gánh nặng cho gia đình.”
Chu thị còn định mắng tiếp, nhưng Cố Tiêu đã nói: “Nương, đại tẩu cũng là vì cái nhà này mà thôi. Con thấy bây giờ đang buôn bán tốt, không chừng ngày nào đó sẽ lo liệu không xuể, đến lúc đó nhất định sẽ phải nhờ đại tẩu tới phụ giúp.”
Chu thị hừ một tiếng. Bà còn lạ gì những toan tính trong lòng Trần thị? Toàn tâm toàn ý vì cái nhà này chỉ có một người là Tiểu Tiểu mà thôi.
Trần thị “ai” một tiếng, cảm kích nhìn Cố Tiêu, “Ta là trưởng tức, mọi việc phải suy nghĩ cho nhà trước, phụng dưỡng cha mẹ chồng, không dám chậm trễ.”
Chu thị vừa định mắng, đã thấy Cố Tiêu ghé sát vào nhỏ giọng nói: “Nương, về sau buôn bán tốt, có lẽ còn phải đến trước cửa thư viện mà bán. Nhiều học sinh như vậy, ai mà không muốn ăn miếng đồ ăn nóng hổi chứ? Có lẽ còn phải nhờ đến đại tẩu đó.”
Chu thị không tự nhiên mà dịch mông, “Ừ, được rồi. Tiền này bây giờ ta sẽ không cầm, cần mua gì thì cứ mua. Tây phòng có giấy bút, ghi sổ sách lại, Đại Oa đến đây.”
Đại Oa và Nhị Oa cũng đã đọc sách ba năm, viết chữ không có vấn đề gì.
Cố Tiêu nghĩ nghĩ, cô cũng nên tự mình ghi sổ sách lại.
Cô về phòng viết một tờ giấy nhỏ: bán thân năm lượng bạc, ba năm ăn ở hai lượng, bây giờ có một lượng một văn tiền, còn cần thêm sáu lượng nữa.
Sau khi ghi chú xong, cô thổi thổi rồi đặt xuống dưới tràng kỷ.
Tây phòng sẽ không có người khác ra vào, Thẩm Hi Hòa càng không đời nào đi lục lọi cái tràng kỷ này, nên Cố Tiêu rất yên tâm. Thẩm Nhị Lang đi ra ngoài mua dầu và thịt heo, Cố Tiêu liền ở trong phòng mài cán quạt.
Đã gần tháng năm, triều đình muốn tu sửa kênh mương, trời lại mưa nhiều… Cố Tiêu muốn bán ô.
Quạt không bán được giá cao, nhưng ô thì có thể bán cho các tiểu thư khuê các, có lẽ sẽ kiếm được nhiều bạc hơn.
Tre chặt về vẫn chưa phơi khô, Cố Tiêu đã mài mấy cây cán quạt, sau đó đi ra ngoài dạy Lý thị làm thịt kho trứng kho.
Thẩm Nhị Lang mua về hai cân thịt, hai cân mỡ lá. Lần đầu thấy nhiều thịt như vậy, Lý thị không biết nên bắt đầu làm từ đâu.
Trong nhà chỉ có những gia vị như đường, hành, gừng, tỏi; muốn có nhiều hơn cũng không có. Cố Tiêu chỉ có thể cố gắng mà làm, cô tận tình chỉ dạy, Lý thị ở một bên cẩn thận lắng nghe.
Cố Tiêu nói: “Sau khi làm xong thì bỏ vào trong nước canh kho. Muốn thêm thịt thì thêm một văn tiền, sẽ được hai miếng thịt. Thêm trứng gà cũng phải thêm một văn.”
Thịt đã kho xong là không thể ăn ngay được, nhưng Cố Tiêu vẫn lén cho Chu thị nếm thử một miếng.
Chu thị kéo tay Cố Tiêu nói: “Tiểu Tiểu, nếu con nhớ Tam Lang thì đi thăm nó đi.”
Cố Tiêu sửng sốt: “…Nương yên tâm, con sẽ đi.”
Nhớ Thẩm Hi Hòa? Cái tên đầu gỗ đó sao… Chắc điên rồi.
Ngày hôm sau, Thẩm Nhị Lang vẫn ra chỗ cũ bày quán. Một nồi đồ ăn, một vò thịt, ngửi đã thấy thơm hơn nhiều rồi.
Hôm nay mang rất nhiều đồ, nên khách tới không ngớt. Đến giữa trưa, Thẩm Đại Oa thiếu chút nữa đã quên mất chuyện đi đưa cơm, vội nói: “Tiểu thẩm, chỗ này cháu thật sự bận không thể rời đi được, thẩm đưa cơm cho tiểu thúc đi.”
Thẩm Nhị Lang và mọi người muốn tự mình làm, một buổi sáng Cố Tiêu cũng chỉ thu tiền, giao đồ. Vì vậy Cố Tiêu bèn gật đầu, “Cứ để ta đi.”
Trong rổ có hai cái bánh cuốn, một cái nhân thịt, một cái nhân trứng gà.
Cố Tiêu tới nơi hơi muộn, Thẩm Hi Hòa đã đứng chờ dưới tàng cây.
Cố Tiêu đi qua nói: “Tam ca, quầy hàng đang bận quá, nên muội đến hơi muộn.”
Thẩm Hi Hòa nắm chặt ngón tay một chút, rồi nhanh chóng buông ra. Đầu óc hắn nóng lên, buột miệng thốt ra: “Sao hôm nay lại là muội…”
Cố Tiêu hít sâu một hơi, Thẩm Hi Hòa tưởng cô muốn đến lắm sao? “Quầy hàng bận, ngày mai vẫn là Đại Oa tới. Huynh lấy bánh ra đi, muội đi đây.”
Bánh được gói bằng giấy, căn bản không cần dùng đến chén. Chỉ có Đại Oa mới phải chờ Thẩm Hi Hòa ăn xong mới rời đi.
Thẩm Hi Hòa nghe thấy Cố Tiêu phải đi, lập tức cứng người lại.