Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 47: Nghe Lén (1)
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cách xưng hô 'tiểu cô' chỉ là một từ gọi, nhưng Thẩm Hi Hòa lại cảm thấy nó thật chói tai.
Hắn cũng từng nghĩ, nếu hôm đó Cố Tiêu không mở lời trước, khi đối mặt với Trần Ninh Viễn, Thẩm Hi Hòa cũng sẽ nói —— đây là gia muội của ta.
Cố Tiêu thích hắn đến vậy, trong lòng chắc hẳn rất ủy khuất và khó chịu.
Giống như hắn bây giờ, muốn nói Cố Tiêu không phải muội muội thì lại chẳng biết mở lời ra sao.
Đại Oa nói: “Tiểu cô đến đây vào giữa trưa, vất vả cho cô quá.”
Sắc mặt Thẩm Hi Hòa lạnh như băng. Hắn mím môi, cố gắng làm cho vẻ mặt mình dịu đi một chút.
Cố Tiêu nói: “Muội đến đây mang chút đồ ăn, một lát nữa sẽ đi ngay.”
“Tiểu Tiểu.” Thẩm Hi Hòa gọi tên Cố Tiêu, “Ta có chuyện muốn nói với muội.”
Thẩm Hi Hòa nhìn vào mắt Cố Tiêu, nhưng lời nói ra lại là dành cho Trần Ninh Viễn: “Ninh Viễn huynh, huynh nếu đã dùng bữa xong thì cứ về trước. Đại Oa, bánh cuốn cứ đưa cho ta, cháu cũng về đi.”
Đại Oa nghĩ, Cố Tiêu đến đây một chuyến, vừa nóng vừa mệt, nói không chừng bây giờ còn chưa ăn cơm, hắn không thể cứ thế mà đi được.
Thẩm Đại Oa: “Cháu không vội, cháu sẽ đợi tiểu cô ạ.”
Thẩm Hi Hòa: “...Được, vậy cháu cứ đợi đi. Tiểu Tiểu, muội đi cùng ta đến đây.”
Thẩm Hi Hòa kéo Cố Tiêu đến góc tường dưới gốc cây. Hắn không biết nên mở lời ra sao thì đã thấy Cố Tiêu nhíu mày, nói: “Huynh không cần phải nói, hôm nay là vì Đại Oa không có ở nhà nên muội mới đến.”
Cố Tiêu biết Thẩm Hi Hòa không thích cô, thậm chí là chán ghét cô.
Thẩm Hi Hòa có tiền đồ sáng lạn. Lời thầy bói nói căn bản không chính xác, dù không có cô, Thẩm Hi Hòa cũng sẽ phong hầu bái tướng.
Cố Tiêu nghĩ đến nữ chính, cô nhớ rõ đó là một vị tiểu thư quan gia, ôn nhu lương thiện.
Trong sách miêu tả tuyến cảm tình quá ít, hai người bọn họ tôn trọng nhau như khách, cử án tề mi.
Cô sẽ không thích Thẩm Hi Hòa. Chờ khi tích góp đủ bạc, cô sẽ chuộc lại giấy bán thân rồi rời khỏi nơi này.
Thẩm Hi Hòa hoảng loạn nói: “Ta không phải nói chuyện này! Muội có thể đến……”
Cố Tiêu có thể đến, Thẩm Hi Hòa rất cao hứng.
Hắn sợ càng nói càng sai, chỉ ảo não nói: “Không phải là ta không muốn muội đến. Gọi muội là ta muốn hỏi muội có muốn đặt quầy bánh trước cửa thư viện hay không.”
Cố Tiêu quả thật có ý định này, không ngờ Thẩm Hi Hòa lại có suy nghĩ giống cô.
Thẩm Hi Hòa nói: “Giữa trưa, học sinh đều đứng trước cửa thư viện ăn cơm. Phần lớn là được người nhà mang cơm đến, nhưng vì khoảng cách khá xa nên cơm mang tới đây gần như đã nguội lạnh.”
“Có ba nhà bán đồ ăn, gồm mì chay, bánh hấp và bánh nướng. Ta cảm thấy bánh cuốn…… rất tốt.”
Thẩm Hi Hòa ho khan một tiếng, “Nếu đặt quầy ở trước cửa thư viện, ta cũng có thể ra hỗ trợ.”
Thẩm Hi Hòa biết việc chép sách kiếm tiền, và hắn cũng rất cần kiệm trong ăn mặc.
Thẩm Hi Hòa lặp lại lần nữa, “Ta tan học sẽ đến hỗ trợ, Tiểu Tiểu……”
Thẩm Hi Hòa có chút không được tự nhiên, hắn chắp tay sau lưng, siết chặt ngón trỏ, trên tay lập tức hằn lên một vệt trắng, “Được không?”
Cố Tiêu nói: “Huynh cứ an tâm đọc sách, việc kiếm tiền huynh không cần phải nhọc lòng.”
Thẩm Hi Hòa có thể nghĩ đến việc chia sẻ gánh nặng trong nhà đã là rất tốt rồi, chứng tỏ Chu thị đã nuôi dạy được một nhi tử hiếu thảo.
Nếu sau này có thể, Cố Tiêu muốn nhận Chu thị làm mẫu thân, vậy Thẩm Hi Hòa chính là ca ca của cô rồi.
Cố Tiêu: “Tam ca, muội cũng có việc để kiếm tiền. Quầy bánh một ngày có thể kiếm được ba bốn mươi văn, tiền để huynh đi thi rất nhanh sẽ tích góp đủ thôi.”
Thẩm Hi Hòa trong lòng cảm xúc lẫn lộn, nhưng lời nói ra chỉ có một câu khô khan, “Ta chỉ là muốn giúp một tay.”
Cố Tiêu nghĩ đến chuyện đọc sách của hắn, nghĩ đến hắn, quan tâm hắn, cho dù hắn có nói những lời không dễ nghe hay không nên nói, Cố Tiêu cũng sẽ bỏ qua hết.
Thấy cửa thư viện ngày càng ít người, Cố Tiêu cũng phải đi rồi. “Bánh cuốn phải ăn lúc còn nóng. Huynh nếu thiếu thứ gì thì cứ nói cho muội, bút mực mà hết muội sẽ đi mua.”