Chương 48: Lắng Nghe (2)

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Hi Hòa lòng không nỡ, hỏi: “Muội phải đi rồi sao? Vậy ngày mai muội có đến nữa không?”
Cố Tiêu đáp: “Ngày mai không phải là ngày tắm gội sao?”
Thẩm Hi Hòa vỗ trán một cái, chợt nói: “Đúng rồi! Ngày mai là ngày tắm gội, ta sẽ về sớm một chút.”
Cố Tiêu gật đầu, đi đến gọi Đại Oa: “Đi thôi.”
Đại Oa đứng dưới gốc cây, hỏi: “Tiểu cô, người đã nói chuyện với tiểu thúc xong rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa tiến lên hai bước, hắn không biết Cố Tiêu đã nói gì với Đại Oa, chỉ biết nếu Đại Oa còn gọi là tiểu thẩm, Trần Ninh Viễn sẽ nhận ra Cố Tiêu không phải là muội muội của hắn.
Cố Tiêu đáp: “Nói xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Thẩm Hi Hòa ừ một tiếng, nói: “Vậy muội... đi đường cẩn thận nhé.”
Cố Tiêu chưa ăn cơm, trước tiên đến quầy hàng ăn một cái bánh cuốn. Lý thị làm việc nhanh nhẹn tháo vát, bánh nướng, bánh cuốn làm ra cái nào ra cái đó. Thẩm Nhị Lang thì ở một bên nhóm lửa và thu tiền.
Cố Tiêu thấy không có chỗ nào cần cô phụ giúp nữa, nên liền đi đến hiệu sách.
Trương chưởng quầy là người phóng khoáng, rộng rãi, cái giá đưa ra cũng rất hợp lý, nên Cố Tiêu muốn tiếp tục hợp tác kinh doanh này.
Chỉ là không biết hiệu sách có nhận bán ô giấy dầu hay không.
“Ô giấy dầu?” Trương chưởng quầy sửng sốt một lát, nói: “Ta quả thật chưa từng bán ô giấy dầu bao giờ.”
Trước đây chưa bán qua, không có nghĩa là sau này cũng sẽ không bán.
Trương chưởng quầy nói: “Cố cô nương còn biết làm ô sao?”
Làm ô cũng không đơn giản như làm quạt. Mài cán quạt, làm mặt quạt đều là những việc tương đối nhẹ nhàng, còn muốn làm xuất sắc thì phải xem kỹ thuật đôi tay, còn lại thì phải dựa vào sự khéo léo của người làm.
Cố Tiêu đều làm được rất tốt, điêu khắc trên cán quạt, vẽ quạt cũng vậy.
Nhưng còn ô... Trương chưởng quầy không hiểu. Nhà hắn có ô giấy dầu, tán ô màu vàng, cán ô bên trong rất tinh xảo, có thể đóng mở gọn gàng.
Một chiếc ô bình thường nhất cũng phải 60 văn tiền, những gia đình bình thường quả thật không có được.
Cố Tiêu gật đầu: “Ngày thường ta cũng thích nghiên cứu mày mò những thứ này, có thể làm ra được.”
Trương chưởng quầy nghĩ đến những cây quạt mà Cố Tiêu đã làm, hỏi: “Vậy ô của cô có chỗ nào đặc biệt sao?”
Chỗ đặc biệt? Che mưa chắn gió tất nhiên là điều cơ bản nhất rồi. Muốn nói đến chỗ đặc biệt, đó chính là cơ chế tinh xảo, kỹ thuật thủ công hiện đại kết hợp với các kỹ năng cổ xưa, cơ chế đóng mở độc đáo, có một không hai.
Một điểm khác đó là vẻ đẹp. Trong một chiếc ô có bảy mươi hai nan ô, mỗi nan đều rất dẻo dai và thông suốt. Ô khi mở ra thì rộng, khi đóng lại thì rất nhỏ, tuyệt đối không hề cồng kềnh.
Cán ô có điêu khắc, tán ô rắn chắc, chống mưa tốt, lại được vẽ tranh thủy mặc sông núi.
Cố Tiêu nói: “Tất nhiên là nhìn rất đẹp mắt.”
Chưởng quầy trong lòng rất hứng thú, nói: “Vậy... cô nương cứ làm ra trước đã, ta sẽ đưa đến Thịnh Kinh. Sau khi bán được sẽ thảo luận về giá cả.”
Trương chưởng quầy rất thưởng thức Cố Tiêu, một nữ tử mà lại có tài khéo léo đến vậy. Kỹ năng vẽ tranh tuy không quá cao siêu, nhưng cái khó có được chính là linh khí, từng cành lá đều được vẽ rất sống động.
“Nếu như cô nương cần tiền gấp, thì có thể ứng trước từ chỗ ta.” Trương chưởng quầy nhìn quần áo trên người Cố Tiêu, thì đã biết gia cảnh của nàng ra sao. Đi từ Quảng Ninh đến Thịnh Kinh cũng mất một khoảng thời gian, nói không chừng cũng phải mất ít nhất một tháng trời.
Nếu chờ đến khi bán hết ô mới tính toán tiền bạc, thực sự là hơi chậm trễ.
Cố Tiêu có chút kinh ngạc, Trương chưởng quầy thế mà lại đồng ý làm như vậy.
Phải biết rằng, bán quạt là trực tiếp đưa tiền, hai ba trăm văn một cây, nhiều hơn thì không được.
Cố Tiêu chân thành nói: “Cảm ơn.”
Trương chưởng quầy mỉm cười: “Cô nương không cần cảm ơn, ta muốn bán ô giấy dầu cho các tiểu thư quý tộc. Trong tay các nàng có rất nhiều tiền bạc, ô là do cô nương làm, theo lý cô nương phải được nhiều hơn một chút. Trương mỗ là người làm ăn, sao có thể để mình chịu lỗ được chứ.”
Cố Tiêu vẫn rất biết ơn Trương chưởng quầy. Nếu giá bán cao, có lẽ hai ba chiếc ô là có thể tích góp đủ bảy lượng bạc.
Nàng có thể rời khỏi Thẩm gia rồi.