Chương 52

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tiêu không hiểu Thẩm Hi Hòa có ý gì, cô chờ bên ngoài lâu như vậy mà hắn không chịu thay đồ, cứ đợi cô vào rồi mới thay là thế nào.
Thẩm Hi Hòa nhìn biểu cảm của Cố Tiêu, trong lòng căng thẳng, sợ cô lại hiểu lầm nên vội vàng giải thích: “Đúng rồi, Tiểu Tiểu! Quần áo của ta bị rách rồi, muội xem này, ngay chỗ này đây.”
Tay áo đúng là bị rách một chút.
Thẩm Hi Hòa đưa cho Cố Tiêu xem, sau đó nhanh chóng cởi quần áo ra. Hắn ôm chiếc áo, trên người chỉ còn mặc một chiếc trung y mỏng manh, nói: “Còn phải nhờ muội giúp ta vá lại…”
Cố Tiêu thậm chí còn chưa nhìn rõ áo bị rách ở đâu.
Hộp kim chỉ do Chu thị giữ, từ trước đến nay quần áo Thẩm Hi Hòa bị rách đều là do Chu thị vá. Cố Tiêu nói: “Hộp kim chỉ ở phòng nương, huynh đi tìm nương đi.”
Cố Tiêu vốn định để Thẩm Hi Hòa đem quần áo sang đông phòng, nhưng Thẩm Hi Hòa lại hiểu lầm ý cô. Mắt hắn sáng lên, cảm thấy đề nghị của Cố Tiêu rất hay, “Muội nói rất đúng, ta đi lấy ngay bây giờ.”
Thẩm Hi Hòa bỏ quần áo xuống, mặc vội một bộ vải thô khác rồi vội vàng đi tới đông phòng.
Cố Tiêu: “……”
Việc đồng áng tạm thời không có, chỉ cần sáng và tối ra đồng cuốc đất, làm cỏ là xong. Còn Chu thị thì ở trong phòng thêu thùa may vá.
Quần áo đi làm đều là đồ cũ kỹ, tất cả đều được chắp vá cẩn thận, có thể mặc được nhiều năm.
Tay nghề may vá của Chu thị rất tốt, các đường may đều rất tinh xảo. Thẩm Hi Hòa gõ cửa bước vào, nhìn thấy Chu thị đang may vá quần áo, lời đến miệng rồi lại không thể nói ra.
Chu thị cũng không biết con trai mình bị làm sao, liền liếc nhìn một cái, hỏi: “Tam Lang có việc gì sao?”
Thẩm Hi Hòa nói: “…… Không có việc gì.”
Để tối hắn đến mượn vậy.
Thẩm Hi Hòa gật đầu, xoay người trở về tây phòng.
Chu thị buông việc trên tay xuống, “Đứng lại.”
Thẩm Hi Hòa gồng mình dừng lại.
Chu thị hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì, cứ ấp a ấp úng. Trước giờ con có thế đâu, có phải là cần dùng tiền hay không?”
Cũng chỉ có những lúc cần dùng đến tiền, Thẩm Hi Hòa mới có biểu hiện như vậy. Hắn biết hoàn cảnh gia đình không mấy dư dả, tiền mua giấy bút đều là do hắn chép sách kiếm được, nếu còn dư chút nào thì sẽ mua điểm tâm mang về nhà.
Thẩm Hi Hòa lập tức phủ nhận nói: “Không phải.”
Chu thị nhíu mày, nghi ngờ nhìn con trai út của mình, “Vậy thì là có chuyện gì?”
Thẩm Hi Hòa liếc nhìn rổ kim chỉ bên cạnh Chu thị, mở miệng nói: “Nương, con muốn dùng kim chỉ, quần áo của con bị rách rồi.”
Chu thị không chút do dự nói: “Nương đúng lúc cũng đang vá quần áo, con đem lại đây đi, nương tiện thể vá lại cho con luôn.”
Thẩm Hi Hòa không nhúc nhích, “Con mượn rổ kim chỉ dùng một chút là được……”
Chu thị: “...Con dùng sao? Cứ như con biết vá vậy.”
“Con không biết, nhưng mà Tiểu Tiểu biết mà!” Thẩm Hi Hòa nói xong, thẹn thùng cúi đầu. Hắn có chút ngượng ngùng, đặc biệt là ở trước mặt Chu thị.
Rõ ràng lần trước còn nói để đại oa tới đưa cơm, nhưng bây giờ hắn đã đổi ý rồi.
Chu thị vừa thấy lạ lẫm, vừa buồn cười, nhưng vẫn cố nhịn. “Hả, Tiểu Tiểu biết sao? Nhưng nương chưa từng thấy Tiểu Tiểu may vá bao giờ, nếu mà vá xấu thì đừng có quay lại tìm ta đó.”
Thẩm Hi Hòa: “Sẽ không đâu.” Cho dù vá có xấu, thì hắn cũng sẽ mặc.
Chu thị cũng lười vá thêm nữa, nên bà đẩy rổ kim chỉ qua, “Cầm lấy đi.”
Thẩm Hi Hòa cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, ôm rổ kim chỉ trở về tây phòng. Hắn đóng chặt cửa lại, nói: “Ta lấy về rồi.”
Thẩm Hi Hòa đi đi về về cũng mất một lúc lâu. Cố Tiêu nói: “Thật sự muốn muội vá sao?”
Thẩm Hi Hòa đã quyết định thì sẽ không đổi ý, cho dù đúng như lời Chu thị nói, vá có xấu xí hắn cũng sẽ mặc. “Tất nhiên rồi.”
Bộ quần áo này có thể coi là bộ tốt nhất của Thẩm Hi Hòa, những bộ khác đều có vài miếng vá. Đáng lẽ chỉ cần vá hai miếng vải lên là được, nhưng Cố Tiêu lại có chút không nỡ.
Thêu thêm hai lá tre là vừa đủ.
Quần áo màu xanh phối với lá tre cũng màu xanh, vừa vặn có thể che đậy lại.
Cố Tiêu liếc nhìn cái rổ đựng kim chỉ, bên trong có những sợi chỉ màu xanh ngọc bích, màu xanh lá, màu đen, vậy là đủ rồi.
Cố Tiêu nói: “Được rồi, huynh đem quần áo để ở đây đi, buổi chiều muội sẽ vá.”
Thẩm Hi Hòa sửng sốt một chút, cũng chỉ là vá vài miếng thôi, có tốn bao nhiêu thời gian đâu. Hắn muốn nhìn, “Không phải vá ngay bây giờ sao?”
Cố Tiêu: “Huynh cần mặc gấp à?”
“Không.” Thẩm Hi Hòa nhìn vào mắt Cố Tiêu, bỗng nhiên liền hiểu ra.
Chu thị vừa rồi có nói, nếu Cố Tiêu vá có không đẹp, thì cũng không được mang qua chỗ bà.
Thẩm Hi Hòa nói: “Tiểu Tiểu, cho dù muội vá có khó coi, thì ta cũng sẽ mặc.”
Cố Tiêu: “…… Huynh chê ta vá xấu xí vậy sao không tự mình vá đi?”
Thẩm Hi Hòa: “Ta không có chê, ta muốn nói nếu……”
Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa, nói: “Nếu huynh muốn ta vá, thì bây giờ cứ đi làm việc của huynh đi. Nếu không muốn thì cầm quần áo và rổ kim chỉ về đi.”
Thẩm Hi Hòa hơi mở miệng, muốn nói lại thôi.
Cố Tiêu nói: “Huynh còn muốn vá sao?”
“Vá chứ! Ta ra ngoài đây…” Thẩm Hi Hòa đứng lên, đi được hai bước lại quay đầu nhìn lại. Hắn nắm chặt tay, “Tiểu Tiểu, bất kể muội vá thành hình dạng gì, ta đều sẽ mặc.”
Cố Tiêu: “……”
Đáng lẽ cô không nên đồng ý mà, cứ để người khác tự lo vậy.
Chỗ bị rách là ở ống tay áo. Cố Tiêu chọn những sợi chỉ màu xanh lá, màu xanh ngọc bích và màu đen, trước tiên so sánh chúng với màu áo.
Ba loại màu sắc được phối hợp khéo léo, chậm rãi, từng chiếc lá tre xanh tươi dần hiện ra ở chỗ bị rách. Ba chiếc lá tre, ứng với tên của Thẩm Hi Hòa, Thẩm Tam Lang.
Cố Tiêu tất nhiên sẽ vá, chỉ là cô không muốn Thẩm Hi Hòa ở một bên nhìn mà thôi. Không tốn nhiều công sức, quần áo đã được vá xong. Cô gấp quần áo lại rồi đặt trên giường.
Thẩm Hi Hòa từ trong phòng bước ra, liền cầm cuốc đi ra bờ ruộng. Hạt giống dưới đất đã nảy mầm, cỏ dại cũng mọc rất nhiều. Hắn làm cỏ hơn một giờ đồng hồ dưới ánh nắng mặt trời rồi mới trở về nhà.
Trần thị đang ở trong viện cho gà ăn, Thẩm Hi Hòa hỏi: “Đại tẩu, Tiểu Tiểu đâu?”
Trần thị thuận miệng đáp: “Đi hậu viện hái rau rồi.”
Vậy chắc là quần áo đã vá xong rồi. Thẩm Hi Hòa bỏ cuốc xuống, đi đến bên cạnh giếng rửa mặt xong xuôi rồi mới vào phòng.
Cửa sổ đang mở, có gió nhẹ thổi vào, rổ kim chỉ được đặt ở trên bàn, đầu sợi chỉ đung đưa theo từng làn gió lay động, quần áo của hắn thì được đặt ở trên giường.
Ba chiếc lá tre xanh nơi cổ tay áo, trông sống động như thật vậy.
Thẩm Hi Hòa đứng ở cửa nhìn nửa ngày, sau đó mới ôm quần áo đi ra ngoài.
Hắn lấy một cái chậu gỗ, lại lấy thêm bồ kết, còn cầm theo cả chày gỗ giặt quần áo, sau đó bưng chậu đi ra ngoài.
Trần thị buông đồ trên tay xuống, ngăn hắn lại, “Tam Lang đệ muốn làm gì vậy? Đệ cầm quần áo đi đâu vậy, cứ để tẩu giặt là được.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Đệ rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, để đệ tự giặt là được.”
Hắn muốn mặc vào ngày mai, nếu không giặt ngay, vậy thì phải đợi 5 ngày nữa mới có thể trở về lấy.
Trần thị thở dài một tiếng. Thẩm Hi Hòa hiểu chuyện như vậy, chẳng hề giống với cháu trai nhà họ Trương ở đầu thôn, cả ngày chỉ biết đọc sách ăn cơm, ngay cả quần áo dơ cũng không giặt, chỉ gom lại rồi mang về nhà.
Thẩm Hi Hòa cũng không vội vàng rời đi, “Đại tẩu, quần áo của đệ bị rách rồi, là Tiểu Tiểu đã vá cho đệ. Tẩu nhìn thử xem muội ấy vá thế nào?”
Trần thị vội vàng nhìn thoáng qua: “…… Tiểu Tiểu mà vá chắc chắn là tốt rồi.”
Khóe miệng Thẩm Hi Hòa hơi cong lên, sau đó lại nhanh chóng hạ xuống, “Vâng, đệ cũng cảm thấy như vậy.”
Thẩm Hi Hòa đi ra bờ sông giặt sạch quần áo, vắt đến khô cong, sau đó mới đem phơi ở trong sân.
Phơi cả đêm chắc là sẽ khô thôi.
Thẩm Hi Hòa treo quần áo xong, sau đó đem rổ kim chỉ đi trả. Mãi cho đến khi ăn cơm xong, hắn cũng chưa nói với Cố Tiêu một câu nào.
Ăn cơm tối xong, Chu thị nói với Cố Tiêu, “Buổi tối con nấu giò heo và xương sườn cho Tam Lang ăn đi.”
Cố Tiêu gật đầu mạnh. Lúc Chu thị nói chuyện không hề né tránh Trần thị, việc thêm một bữa ăn cho Thẩm Hi Hòa, Trần thị đã quen mắt từ lâu.
Nàng ta lau sạch bàn, sau đó lau tay, “Nương, con dâu có chuyện muốn nói với người.”
Chu thị nhìn Trần thị, “Chuyện gì vậy?”
Trần thị hít sâu một hơi, “Nương, con dâu buổi trưa muốn tới trước cửa thư viện bán bánh cuốn.”
Chu thị mặt lạnh tanh, “Ngươi cũng muốn đi bán ư.”
Trần thị tim đập thình thịch, “...Con buổi sáng sẽ làm xong việc nhà, buổi trưa bán xong sẽ lập tức trở về, chắc chắn sẽ không làm chậm trễ việc nhà.”
Trần thị hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Chu thị. Nhiều năm như vậy đều nghe theo lời Chu thị, đây vẫn là lần đầu tiên nàng ta có ý kiến riêng.