Chương 51

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu thị nói: “Các ngươi phải nghe theo Tiểu Tiểu, làm gì, bán gì đều không được tự tiện quyết định, càng không thể lén lút giấu tiền!”
Chu thị biết Lý thị không dám, nhưng vẫn phải ân cần dặn dò một phen.
Lý thị nói: “Nương, con dâu đã biết. Sang năm Tam Lang phải tham gia kỳ thi mùa thu, con là tẩu tử cũng sẽ cố gắng hết sức.”
“Ừ, đi rửa tay đi, lát nữa ăn cơm!” Chu thị vừa dứt lời, người trong phòng ai cần rửa tay thì rửa, ai cần dọn cơm thì dọn.
Cố Tiêu đi theo Trần thị múc thức ăn, vừa mở nắp nồi, hơi nóng lập tức bốc lên.
Hai mươi mấy cái màn thầu màu vàng nhạt, còn có một tô thịt hầm.
Thịt dê ba chỉ, sườn, còn có thêm hai cái giò heo.
Trần thị đã gả vào đây nhiều năm như vậy, còn chưa bao giờ thấy nồi thịt hầm nào thịnh soạn như vậy bao giờ. Nàng ta nuốt nước miếng, gắp giò heo, rồi gắp thêm mấy miếng sườn. Chu thị đã nói rồi, thứ này phải để lại cho Tam Lang ăn.
Chu thị thiên vị quen rồi, Trần thị cũng đã quen, có thể ăn được một miếng đã thấy đủ rồi.
Thịt được bưng ra bàn, rồi gắp màn thầu ra, Trần thị múc cải trắng hầm ra. Còn có canh thịt hầm, đúng là trước đây chưa từng được ăn bao giờ. Trần thị vỗ vỗ tay, ngồi vào bên cạnh Thẩm Đại Lang.
Chu thị ngồi ngay ngắn, bà cầm đũa lên, nói: “Ăn đi, còn ngẩn người ra đó làm gì.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều ngẩn người.
Có ý gì chứ, không cần chia phần sao? Trong nhà ăn cơm, bất kể ăn món gì, đều là do Chu thị chia. Trứng gà và thịt, đều là để cho Thẩm Hi Hòa, hai đứa cháu trai của Đại phòng, và Thẩm lão gia tử.
Ngay cả màn thầu, nam nhân cũng được nhiều hơn nữ nhân một cái.
Hôm nay thế mà lại không cần chia.
Người bất ngờ nhất chính là Lý thị, bởi vì mang thai nên mỗi ngày nàng ta đều được ăn trứng gà. Nhưng Đại Nha lớn như vậy, cũng chưa từng được ăn món ngon nào, hốc mắt Lý thị lập tức đỏ hoe, ươn ướt, “Nương……”
Chu thị không thích nhìn nàng ta sướt mướt khóc lóc, “Ăn cơm đi, ai không muốn ăn thì đi ra ngoài!”
Thịt trong tô rất nhiều, nhưng ai cũng không dám đụng đũa.
Cố Tiêu đã sớm đói bụng, gắp một miếng thịt ba chỉ xen mỡ bỏ vào chén Chu thị, “Nương, người ăn đi.”
Chu thị ừ một tiếng, “Tiểu Tiểu cũng ăn đi.”
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn màn thầu trong chén, lại nhìn Cố Tiêu. Chưa đợi hắn có động tác gì, Cố Tiêu đã tự gắp một miếng vào chén mình, “Mọi người cũng mau ăn đi, món này phải hầm hai canh giờ đấy, nếm thử xem có mềm không.”
Thịt dê và thịt heo hầm chung với nhau, ăn càng thơm hơn, đến cả gân cũng mềm rục, cắn một miếng thì thịt như tan chảy trong miệng.
Lý thị gắp một miếng cho Đại Nha, Đại Nha chớp mắt, sau đó từ tốn ăn từng miếng nhỏ.
Trần thị cũng gắp một miếng cho Nhị Nha, Nhị Nha nhìn Chu thị, nhỏ giọng nói: “Nương……”
Chu thị sắc mặt nghiêm nghị nói: “Thích ăn thì ăn, không thích thì thôi! Tiểu Tiểu là vì Tam Lang mới mua thịt, các ngươi là được thơm lây mà ăn theo. Nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ của các ngươi xem, cứ như bình thường ta đối xử khắt khe với các ngươi lắm vậy!”
Cố Tiêu lại gắp một miếng cho Chu thị, “Nương, người đúng là miệng nói lời cay đắng nhưng lòng dạ lại mềm mại mà. Đại tẩu, nhanh ăn đi, để nguội thì ăn không ngon nữa.”
Cố Tiêu lại gắp thêm cho Thẩm Hi Hòa một miếng, “Tướng công ăn nhiều một chút.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ừ, muội cũng ăn nhiều một chút.”
Với Cố Tiêu thì tất nhiên rồi, chẳng phải cô hầm cả buổi sáng là để được ăn thêm vài miếng sao.
Đại Nha, Nhị Nha không dám ăn, mỗi người chỉ dám ăn hai miếng. Một mình Cố Tiêu thì ăn đến nghiện.
Nghĩ đến buổi tối còn có một bữa nữa, thì Cố Tiêu nguyện ý Thẩm Hi Hòa cứ ba ngày trở về một lần.
Mỗi ngày trở về thì không cần đâu, ba ngày được ăn ngon một lần là đủ rồi.
Sau khi ăn trưa xong, Thẩm Hi Hòa trở về phòng.
Cố Tiêu biết đây là hắn muốn thay quần áo, nên cô liền ở bên ngoài cùng Trần thị thu dọn chén đũa.
Trần thị thở dài, hai nhi tử thì có Chu thị thương yêu, nhưng nàng ta vẫn là thương yêu con gái nhỏ nhiều hơn một chút.
Trần thị muốn để dành một ít của hồi môn cho Nhị Nha, nên một lòng nghĩ đến việc mở quầy bánh cuốn.
Trần thị xoa xoa tay nói: “Tiểu Tiểu, muội nói nếu tẩu đến trước cửa thư viện, chỉ bán buổi trưa, cũng sẽ không làm chậm trễ việc nhà đúng không?”
“Bán được nhiều một chút, vậy cũng có thể tích góp thêm cho Tam Lang……” Trần thị nghĩ đến cái dáng vẻ ăn thịt ngon lành của nữ nhi, “Muội nói nương có đồng ý không?”
Cố Tiêu nói: “Nếu là vì tướng công, nương chắc chắn sẽ đồng ý.”
Trần thị lập tức nói: “Tất nhiên là vì Tam Lang rồi! Chúng ta kiếm được tiền, nhất định sẽ giao toàn bộ cho nương.”
Sau này có lẽ sẽ không như vậy nữa, sau này khi phân nhà, là có thể tự lo liệu cho mình rồi.
Trần thị vui mừng khôn xiết, “Vậy thì buổi tối tẩu sẽ đi nói với nương.”
Sau khi rửa chén xong, Cố Tiêu lại ở bên ngoài chờ một lúc, cô nghĩ Thẩm Hi Hòa chắc đã thay quần áo xong rồi.
Cô đi qua gõ cửa, “Huynh đã xong chưa, muội vào được không?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội vào đi, đây cũng là phòng của muội, không cần phải gõ cửa.”
Cố Tiêu nghĩ thầm, lần trước thay quần áo cũng đâu có nói vậy đâu. Cô nhìn Thẩm Hi Hòa, hắn vẫn mặc bộ áo vải thô màu xanh lúc vừa về nhà, cũng chưa thay ra.
Thẩm Hi Hòa quay đầu đi, tay đặt trên đai lưng, “Lát nữa ta muốn xuống ruộng làm cỏ.”
Mặc bộ quần áo này chắc chắn là không được.
Cố Tiêu trong lòng căng thẳng, Thẩm Hi Hòa hắn đây là có ý gì?