Chương 70

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ tiệm cũng họ Trương, là cháu trai của Trương chưởng quầy ở Quảng Ninh. Ông ta nói: “Cửa hàng chỉ có hai cây dù này thôi, không còn cái nào khác nữa. Hai cây dù được vẽ không giống nhau, các vị có thể mở ra xem thử.”
Một cây dù khác vẽ hoa lan, Trương Linh Dược rất thích. Cả hai cây dù đều vừa ý nàng, nhưng ở đây có năm người, nàng nhiều nhất cũng chỉ có thể chọn một cây. “Chủ tiệm, dù này bao nhiêu tiền ạ?”
Chủ tiệm nói: “Hai mươi lượng bạc một cây.”
Giá cả không hề rẻ chút nào, quả là phải dùng nhiều bạc để mua một cây dù giấy dầu. Vừa nghe đến giá, ba vị cô nương đã rút lui. Một người nói thật ra cũng không thích lắm, hai người khác thì nói trong nhà đã có dù rồi.
Người còn lại chính là vị cô nương mắt to môi anh đào kia, nàng quả thật rất thích. Hai mươi lượng bạc cũng có thể chi trả được, nhưng nếu dùng hết số tiền đó để mua dù, thì những thứ khác phải tiết kiệm lại, nên nàng nói: “Ta cũng không cần.”
Trương Linh Dược nói: “Vậy thì hai cây dù này ta lấy cả.”
Nàng đi trả tiền, nhân tiện còn chọn thêm một cây quạt xếp trông cũng rất đẹp, trực tiếp chi bốn mươi lăm lượng bạc.
Mấy người từ cửa hàng bước ra, Trương Linh Dược nói: “Thời gian không còn sớm nữa, ta phải về nhà rồi, hôm khác chúng ta lại đi dạo tiếp.”
Mấy vị cô nương kia thấy Trương Linh Dược đã đi xa, một người trong đó thở dài: “Ra ngoài một chuyến mà chẳng mua được gì cả.”
Thứ thích thì không nỡ mua, thứ mua được thì lại không vừa ý. Một tháng các nàng cũng chỉ có mười lượng bạc tiền tiêu vặt, làm sao dám tiêu xài hoang phí chứ.
“Dù sao thì chúng ta cũng không phải là dưỡng nữ phủ Anh quốc công, cũng không có gia đình giàu có, hào phóng.” Cô nương mắt to nói xong câu này, rồi nói thêm: “Ta cũng phải về rồi.”
Bên kia, Trương Linh Dược đã trở lại phủ Anh quốc công, bảo thị nữ đặt những thứ khác xuống, còn mình thì ôm hai cây dù đi đến viện của phu nhân Anh quốc công.
Vừa bước vào sân, nàng đã ngửi thấy một mùi hương thuốc. Trương Linh Dược chờ đại nha hoàn vào trong bẩm báo, sau đó mới bước vào.
Phòng của Quốc công phu nhân trông rất mộc mạc mà trang nhã. Từ phu nhân đang dựa vào tràng kỷ, thấy Trương Linh Dược tiến vào liền ngồi dậy, bà nhìn ra cửa hỏi: “Con đang ôm cái gì vậy, không nặng sao?”
Trương Linh Dược nói: “Nữ nhi mới mua được hai cây dù, trông rất đẹp, nên muốn mang đến đây cho nương xem.”
Trương Linh Dược mở dù ra cho Từ thị nhìn. Sau đó cầm dù xoay hai vòng, khiến làn váy khẽ bay lên.
Từ phu nhân không nhìn rõ lắm đâu, bà gật đầu: “Đúng là rất đẹp, con mau ngồi xuống nghỉ một lát. Ra ngoài một chuyến chắc là mệt rồi, ăn chút điểm tâm đi.”
Trương Linh Dược ngồi vào bên cạnh Từ phu nhân: “Điểm tâm ở chỗ nương là ngon nhất.”
Từ phu nhân mỉm cười, duỗi tay xoa đầu Trương Linh Dược: “Đúng là nha đầu lanh lợi, khi nào mà con thiếu món điểm tâm này chứ.”
Trương Linh Dược cọ cọ vào lòng bàn tay của Từ thị, sau đó lấy một miếng điểm tâm từ tốn ăn. Ăn xong điểm tâm, nàng lại xoa bóp chân và đấm vai cho Từ thị. Một canh giờ sau mới trở về viện của mình.
Về tới phòng, Trương Linh Dược uống một tách trà nóng: “Đem cây dù vẽ hoa lan cất đi, dùng cây còn lại. Quạt xếp thì để ở mép giường.”
Nha hoàn thiếp thân Thù Du nghe lời đem đồ đạc cất đi, sau đó đi tới đấm lưng cho Trương Linh Dược.
“Cô nương chắc cũng mệt mỏi rồi.”
Trương Linh Dược đặt chén trà xuống, lắc đầu nói: “Không mệt. Nếu không phải có phủ Anh quốc công, ta bây giờ còn không biết đang ở đâu chịu khổ. Tận hiếu với nương là điều ta nên làm…”
Thù Du có chút đau lòng, cô nương nhà nàng hà cớ gì lúc nào cũng phải nhớ kỹ mấy chuyện này chứ. Dưỡng nữ thì sao, Anh quốc công chỉ có một nữ nhi là cô nương nàng thôi, chẳng phải vẫn được sủng ái như bảo bối sao. “Cô nương, người…”
Trương Linh Dược thở dài: “Ngươi không hiểu. Căn phòng ta đang ở, những đồ vật ta đang dùng, đều là của người khác. Nếu không phải là nàng ấy mất tích, thì cha cũng sẽ không đem ta về.”
Trương Linh Dược năm tám tuổi mới biết mình không phải là nữ nhi thân sinh của Anh quốc công.
Nữ nhi thân sinh của Anh quốc công lúc còn nhỏ đã bị thất lạc. Tìm kiếm rất lâu cũng chưa tìm thấy, Từ phu nhân quá mức bi thương nên lâm bệnh nặng một trận. Sau đó, Anh quốc công liền đem một đứa trẻ hai tuổi về.
Tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác thật sự đáng yêu, khiến người ta yêu thích. Bệnh của Từ phu nhân cũng dần dần tốt lên, sau đó liền đặt tên cho đứa nhỏ này là Linh Dược.
Việc này rất nhiều người đều biết, dù sao thì lúc trước hài tử mất tích đã từng rầm rộ tìm kiếm. Phủ Anh quốc công cũng chỉ có một nữ nhi là nàng, tuy rằng chỉ là dưỡng nữ, nhưng lại không khác gì con ruột.
Thù Du nói: “Cô nương, đã qua nhiều năm như vậy, nàng ấy còn sống hay đã chết cũng không ai biết.”
Có lẽ đã sớm chết rồi, bị bắt cóc thì có thể có kết cục tốt đẹp gì chứ. Nói không chừng đã bị bán đi nơi nào làm vợ cho một lão già nào đó rồi.
Hoặc là đang ở thôn dã hoang vu, là một nha đầu hoang dã không biết chữ nghĩa gì. Cho dù có thể trở về thì cũng thế nào, liệu có thể so được với tiểu thư nhà nàng sao? Cô nương hà cớ gì cứ phải nặng lòng như vậy chứ? Trương Linh Dược cười: “Cho nên ta mới càng muốn hiếu thuận với cha mẹ. Nếu nàng ấy trở về, thì ta sẽ trả lại toàn bộ những thứ này cho nàng. Thù Du, ta biết đánh đàn vẽ tranh, xem sổ sách quản gia, cho dù không có mấy thứ này và không ở nơi này thì ta cũng có thể sống rất tốt.”
“Ngươi xem phòng nương đi, vẫn còn giữ lại quần áo của tiểu hài tử.” Mắt Trương Linh Dược ngấn lệ: “Thôi không nói mấy chuyện này nữa…”
Trương Linh Dược quay đầu đi. Cha mẹ và huynh trưởng đối xử với nàng rất tốt, coi nàng như con ruột thịt, nàng đều có thể cảm nhận được. Nhưng nghĩ đến tiểu thư thật sự có khả năng đang ở nơi nào đó chịu khổ, thậm chí… thì trong lòng nàng cảm thấy rất khó chịu.
Thù Du thấy Trương Linh Dược như vậy thì đau lòng cực kỳ. Con ruột với con nuôi thì sao chứ, mấy năm nay cô nương nhà nàng đã sống như thế nào nàng đều biết rõ. Hiếu thảo với cha mẹ, chu đáo với huynh trưởng, còn người nữ nhi ruột thịt kia thì đã nhiều năm như vậy cũng chưa quay lại, sau này cũng chưa chắc đã trở về, cô nương tội gì phải làm khó bản thân mình chứ.
Chỉ là những lời này, Thù Du không dám nói ra.
Trương Linh Dược nuốt nước mắt vào trong, sau đó đi thư phòng đánh đàn vẽ tranh. Đến chiều tối, đại công tử Trương Hiên của phủ Anh quốc công từ thư viện trở về, trước tiên đến viện của Trương Linh Dược.
“Ta có mang điểm tâm và mứt về cho muội.” Trương Hiên một tay xách hai túi đồ: “Đều là những thứ muội thích ăn nhất, có bánh hoa quế, bánh đậu xanh, còn có mơ và đào sấy khô.”
Trương Hiên đầu đội ngọc quan, trên người khoác áo choàng trắng, cả người toát lên vẻ ngọc thụ lâm phong.
Trương Linh Dược mở to hai mắt: “Sao lại nhiều như vậy, muội ăn không hết đâu.”
Trương Hiên cười nói: “Đều là mới làm, nếu muội ăn không hết thì thưởng cho hạ nhân thôi.”
Trương Linh Dược hơi cúi đầu: “...Cảm ơn đại ca. Đúng rồi, muội có mang về cho đại ca một cây quạt xếp, đại ca xem thử có thích không?”
Mặt quạt vẽ cây tre bằng mực đen, dưới cán quạt cũng có khắc hoa văn bằng tre, Trương Hiên nói: “Tiểu muội tặng cho ta, ta đương nhiên là thích rồi.”
Hậu duệ của Anh quốc công có rất nhiều. Đồng lứa với Trương Hiên có đến bảy huynh đệ, hai người là con chính thất, năm người là con thứ. Trương Linh Dược tuy chỉ là dưỡng nữ, nhưng lại là nữ nhi duy nhất trong phủ.
Trương Hiên lớn hơn Trương Linh Dược tám tuổi, tất nhiên là rất sủng ái vị tiểu muội này rồi.
Trương Linh Dược nói: “Huynh trưởng thích thì tốt rồi, chỉ là không tìm được thứ mà Tranh Nhi thích.”
Trương Tranh đứng hàng thứ sáu, năm nay mới có 6 tuổi.
“Hắn sao, vẫn còn rất ham chơi. Ta đi xem tẩu tẩu của muội một lát, lát nữa sẽ đi tiền viện ăn cơm.” Trương Hiên ngồi một lát liền đi, lúc gần đi huynh ấy còn để túi tiền lại: “Thích cái gì thì cứ mua, đừng tiết kiệm làm gì.”
Trương Hiên đi rồi, Trương Linh Dược mở túi tiền ra, bên trong có rất nhiều những thỏi vàng hình hoa mai, trông rất đẹp mắt.
Trương Linh Dược đặt túi tiền xuống, nói: “Ngày mai lại đi một chuyến đến Đa Bảo Các, xem thử còn có đồ gì mới lạ hay không.”
Phủ Anh quốc công không thiếu nhất chính là tiền bạc. Sau này Trương Linh Dược cũng không muốn mang theo thứ gì, thứ gì nàng cũng mua hai phần, nếu không thì thà không dùng.
Buổi tối, người một nhà hòa thuận vui vẻ dùng bữa tối. Từ thị ăn không nhiều lắm, sức khỏe bà vẫn luôn không tốt. Ăn cơm xong liền trở về viện nghỉ ngơi.
Anh quốc công thì đến chính viện. Hai vợ chồng nói chuyện một lát, sau đó nhìn nhau không nói lời nào. Từ thị xoa mi tâm, nói: “Nghỉ ngơi đi.”
Từ thị là một mỹ phụ nhân, nhưng giữa đôi mày và ánh mắt luôn ẩn chứa nét u sầu. Anh quốc công vỗ vỗ bả vai Từ thị.
Từ sau khi nữ nhi thất lạc, thì quan hệ giữa vợ chồng họ đã như thế này. Cho dù sau này có thêm Tranh Nhi, thì Anh quốc công cũng biết Từ thị vẫn còn oán hận ông. Năm đó nữ nhi mới hơn một tuổi, vừa mới biết đi, ra phố một chuyến thì bị lạc mất. Nhiều người hầu như vậy mà cũng không trông chừng được một đứa bé.
Đã tìm kiếm nhiều năm như vậy, bây giờ thì có Linh Dược ở bên cạnh, đứa bé kia có lẽ đã không còn nữa rồi.
Anh quốc công muốn khuyên nhủ Từ thị, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt vào. Cũng không phải là chưa từng nói qua, nhưng nói xong cũng chỉ khiến người ta rơi nước mắt mà thôi.
————
Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ có tiếng côn trùng kêu rả rích. Cố Tiêu khắc chữ dưới ánh đèn, đèn dầu rất tốn dầu, cô khắc thêm hai chữ thì không khắc nữa.
Thẩm Hi Hòa nói không sai, một quyển sách có rất nhiều chữ, các điển tịch của thánh nhân thì chữ còn nhiều hơn, không giống như khắc con dấu, chỉ cần khắc mấy chữ thôi là được.
Nhưng mà nghĩ đến khắc xong chữ gỗ thì có thể giảm bớt rất nhiều công việc, Cố Tiêu không còn cảm thấy mệt mỏi nữa.
Mất thời gian bốn ngày, Cố Tiêu đã khắc được 530 chữ. Nghe vậy thì thấy cũng không ít, nhưng vẫn còn không đủ. Một quyển Tam Tự Kinh có đến 1145 chữ, một trang sách có chữ lặp lại ít thì một, hai lần, nhiều thì sáu, bảy lần.
Cố Tiêu cuối cùng đã hiểu tại sao kỹ thuật in chữ rời có thể học và hiểu được, nhưng không ai có thể tự mình in sách.
Nhưng mà lại thêm ba, bốn ngày nữa, thì cô chắc là có thể in Tam Tự Kinh được rồi.
Lại khắc thêm hai chữ nữa, Cố Tiêu liền thổi tắt đèn rồi lên giường ngủ. Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Cố Tiêu lại vùi đầu vào công việc trong phòng.
Thẩm Đại Oa mang hai quyển sách về. Cố Tiêu đến một quyển cũng chưa khắc xong, cho nên liền bảo nó không cần mang sách về nữa.
Thẩm Hi Hòa đã viết hai quyển sách chữ ngược, biết Cố Tiêu không cần thêm nữa, thì lại tiếp tục công việc chép sách.