Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Món Quà Và Kế Hoạch Lớn
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu đến tủ quần áo tìm y phục cho Thẩm Hi Hòa. Hai ngày trước trời đổ mưa, cỏ dại lại mọc um tùm. Chắc hẳn Thẩm Hi Hòa phải ra đồng làm cỏ, nên cần mặc bộ y phục ngắn bằng vải thô.
Cố Tiêu cúi người tìm quần áo, ánh mắt nàng bất chợt dừng lại trên ba đóa hoa cài đầu. Trong đó, hai đóa có cánh hoa màu hồng nhạt điểm xuyết vàng nhạt, đóa còn lại làm bằng sa mỏng màu vàng nhạt, được xếp chồng từng lớp trông rất tinh xảo.
Cố Tiêu cầm những đóa hoa lụa lên, rồi hỏi: “Cái này… từ đâu mà có vậy?”
Thẩm Hi Hòa mím chặt môi. Đây là lần đầu tiên hắn tặng quà cho người khác, vành tai đã đỏ bừng, mặt cũng bắt đầu nóng ran.
Cố Tiêu cảm thấy vật mình đang cầm như nóng bỏng tay. Căn tây phòng này chỉ có nàng và Thẩm Hi Hòa ở mà thôi. “Cái này… là huynh mua sao?”
Thẩm Hi Hòa khẽ gật đầu. “Đi trên đường thấy đẹp, tiện tay mua về.”
Cố Tiêu đã đi lại nhiều lần như vậy, nhưng chưa từng tiện tay mua thứ gì về. “Vậy tại sao lại có tới ba cái?”
Thẩm Hi Hòa cảm thấy những lời Trần Ninh Viễn nói không hoàn toàn đúng. Tặng đồ cho Cố Tiêu tức là tặng cho nàng, không cần phải nhân tiện tặng cho người khác. “Tất cả đều tặng muội. Muội muốn tự cài thì cài, muốn tặng người khác thì tặng, tùy muội quyết định.”
Cố Tiêu đặt hoa lụa xuống, lấy bộ y phục ngắn của Thẩm Hi Hòa ra. “Huynh mua cái này cho muội làm gì chứ?”
Không phải là vì muốn đối xử tốt với Cố Tiêu sao? Đã mua rồi thì cứ cầm lấy đi, hỏi tới hỏi lui làm gì chứ. Thẩm Hi Hòa nói: “Ta đã bảo là tiện tay mua thôi mà.”
Cố Tiêu không biết có nên nhận hay không. Nàng vừa mới nghĩ, nếu muốn nhận lợi ích từ người khác, thì giờ đã nhận đồ của Thẩm Hi Hòa rồi. “Bao nhiêu tiền vậy?”
Thẩm Hi Hòa: “Muội đừng hỏi nữa.”
“Cái lớn bao nhiêu, cái nhỏ bao nhiêu? Huynh mau nói đi!”
“...Cái lớn ba mươi văn, cái nhỏ mười hai văn.” Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu một cái. “Ta chép sách kiếm tiền, không dùng tiền trong nhà. Hơn nữa, cũng không làm chậm trễ bài vở, lần này kiểm tra vẫn giành được hạng nhất.”
Ba mươi văn có thể mua được hai cân thịt, đủ cho cả gia đình ăn rồi. Nếu như bị Chu thị biết được, Cố Tiêu thở dài, càng cảm thấy những đóa hoa lụa này nóng bỏng tay hơn.
Thẩm Hi Hòa: “Muội không thích sao?”
Dù sao cũng đã mua rồi, nào có chuyện không lấy chứ. Cố Tiêu tất nhiên là rất thích. “Thích chứ, nhưng huynh tặng ta cái này làm gì?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ta đã bảo là tiện tay mua thôi mà. Ta ra đồng đây, muội cứ ngủ đi.”
Thẩm Hi Hòa nhanh chóng thay y phục, sau đó gần như tông cửa xông ra ngoài.
Cố Tiêu đặt hoa lụa lên giường, vươn tay đặt đóa màu vàng bên cạnh mình. Nàng chỉ có một cái đầu, không cài được nhiều như vậy. Đổi đi đổi lại cũng không hay, vậy thì một cái cho Đại Nha, một cái cho Nhị Nha vậy.
Trước đây, Cố Tiêu cũng từng làm những món đồ này. Châu hoa làm bằng những hạt châu to bằng hạt gạo, cũng có thể dùng vải vụn làm hoa lụa, còn có hoa nhung nữa. Nhưng bây giờ chỉ có tre và gỗ, những thứ khác nàng cũng không biết nên lấy từ đâu.
Thẩm Hi Hòa không có ở đây, Cố Tiêu liền nhấc tấm đệm trên giường lên, lấy tờ giấy ra.
Trương chưởng quầy nói quạt bán rất chạy, đặc biệt là ở tỉnh thành bán được rất nhiều. Một cây quạt xếp bán được nửa lượng bạc. Trừ đi phí nhân công và vật liệu, thì một cây quạt có thể kiếm được ba trăm văn.
Cố Tiêu được chia bốn phần lợi nhuận, tức là một trăm hai mươi văn. Bây giờ nàng đã góp đủ bảy lượng bạc rồi, còn dư sáu trăm văn nữa.
Dù ô giấy dầu vẫn chưa có tin tức gì, nhưng đoán là tiền bán được hẳn không ít, đủ cho cuộc sống sau này của nàng rồi.
Cố Tiêu lại nhìn những đóa hoa cài đầu màu vàng nhạt kia, thầm than một tiếng. Đúng là đã nhận lợi từ người ta rồi mà.
Buổi chiều nhanh chóng trôi qua. Đến buổi tối, Cố Tiêu theo thường lệ làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa – chiên bánh bao.
Làm nhân bằng bột khoai lang, sau đó chiên hai mặt bánh đến khi chín vàng, ăn ngon miễn bàn.
Thẩm Hi Hòa đang ăn bánh bao, ánh mắt liếc qua mái tóc của Cố Tiêu. Thấy Cố Tiêu không cài hoa, hắn cũng không hỏi. Đã tặng thì đó chính là đồ của Cố Tiêu, nếu cứ hỏi tới hỏi lui sẽ khiến nàng thêm phiền.
Cố Tiêu cầm nửa cái bánh bao, đang ăn thì nàng đột nhiên hỏi: “Huynh chép một quyển sách có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”
Thẩm Hi Hòa buông đũa xuống, nghiêm túc đáp: “Phải xem sách có bao nhiêu trang. Ít trang thì mười mấy văn, nhiều trang thì hai mươi mấy văn… Sao vậy?”
“Muội chỉ hỏi một chút thôi. Vậy huynh chép một quyển sách thì tốn bao nhiêu thời gian?” Cố Tiêu muốn giúp Thẩm Hi Hòa kiếm tiền, vì việc chép sách này vừa mệt vừa vất vả.
Thẩm Hi Hòa nói: “Nhanh thì một hai ngày, lâu thì dăm ba bữa.”
Sách trong tiệm sách không hề rẻ. Cố Tiêu lúc đầu nghĩ là do công nghệ in còn thiếu thốn, nhưng không phải vậy. Sách do tiệm sách in bán được, sách được chép lại cũng bán được. So sánh qua lại, thì sách in rẻ hơn một chút.
Những người chép sách kiếm tiền trong tiệm sách đều là những người có chữ viết hơn người, học vấn tốt, một quyển sách chép ra không sai sót chỗ nào. Chữ của Thẩm Hi Hòa tất nhiên rất đẹp. Sau này hắn có được địa vị cao, còn có người đi khắp nơi lục tìm sách do hắn chép ra đấy.
Bây giờ người ta in sách đa số đều dùng chữ đất sét. Chữ đất sét không dễ bảo quản. Hơn nữa, muốn khắc được chữ cũng đòi hỏi kỹ năng rất cao, phải là những sư phụ có tài nghệ cao siêu mới làm được. Nhưng Cố Tiêu cũng có thể làm được. Nếu nàng muốn in, tất nhiên sẽ là in chữ gỗ rồi.
“Tướng công! Huynh nghe muội nói đây…”
Thẩm Hi Hòa ngả người ra sau một chút, sau đó lại dựa sát vào Cố Tiêu, hỏi: “Sao vậy?”
Cố Tiêu nói: “Chúng ta in sách đi. Huynh viết chữ để muội khắc, như vậy sau này huynh cũng không cần chép sách nữa rồi.”
Thẩm Hi Hòa nghĩ tới đống gỗ dưới gầm giường, trong lòng suy đoán chắc hẳn Cố Tiêu đã học được từ Thẩm Đại Lang, cộng thêm trong đầu nàng có rất nhiều ý tưởng cổ quái hiếm lạ. “Tiểu Tiểu, không phải là ta không tin muội, chỉ là một quyển sách có rất nhiều chữ. Sách không giống nhau thì chữ cũng sẽ nhiều hơn. Ta chép sách không mệt đâu.”
Cố Tiêu nói: “Muội biết chứ. Cứ thử một lần xem sao, nếu có thể in thì không cần chép sách nhiều như vậy nữa. Bây giờ huynh đừng vội chép sách, hãy viết chữ ngược để muội khắc. Thời gian này muội dùng gỗ khắc ra không ít thứ đem đi bán. Huynh xem cây trâm trên đầu muội là do muội tự khắc đấy.”
Thẩm Hi Hòa vẫn cảm thấy không ổn, “Tiểu Tiểu…”
“Vậy cứ quyết định như vậy đi. Huynh mau ăn bánh bao đi, nguội hết rồi.” Cố Tiêu cắn một miếng bánh của mình. Nàng sợ Thẩm Hi Hòa sẽ đổi ý, nên không nói thêm một lời nào với hắn, ăn xong liền lên giường ngủ. Thẩm Hi Hòa rất bất đắc dĩ, cầm chén đi rửa, sau đó ngồi dưới ánh đèn thẫn thờ.
Đọc sách nhiều năm như vậy, khổ sở tất nhiên là khổ sở, nhưng không phải chỉ có mình hắn chịu khổ. Cha mẹ, huynh trưởng, tẩu tử, đều chịu khổ chịu cực lo cho một người đọc sách là hắn.
Bây giờ Cố Tiêu cũng vậy. Thẩm Hi Hòa tin rằng Cố Tiêu sẽ rời đi, nhưng cũng tin rằng Cố Tiêu thật lòng nghĩ cho gia đình này.
Thẩm Hi Hòa cầm bút lên, dưới ánh đèn luyện viết chữ ngược.
Mấy ngày sau, ở trong thư viện, Thẩm Hi Hòa đều luyện viết chữ ngược. Viết xong thì để Đại Oa đem về nhà, rồi lại viết tiếp quyển tiếp theo. Thẩm Đại Oa tốt xấu gì cũng đã đọc sách năm trời, nhưng hắn phát hiện những thứ trước kia mình học được đều trả về hết rồi. Bây giờ đến cả chữ hắn cũng không đọc được nữa.
Cố Tiêu ở nhà tập trung khắc chữ, mỗi chữ khoảng nửa tấc, phải chú ý xem nét bút phải đặt ở đâu. Không thể không nói chữ của Thẩm Hi Hòa đúng là rất đẹp. Viết chữ ngược nhìn không ra, nhưng khắc lên tờ giấy thì chữ như sống lại vậy.
Chữ đã khắc xong, Cố Tiêu dựa theo hai mươi sáu chữ cái mà khắc ra, chắc chắn đơn giản hơn nhiều so với việc phải dựa theo các bộ thủ.
Nàng ở bên này khắc chữ, còn ở bên kia, ô giấy dầu cùng với quạt xếp đã được đưa tới thành Thịnh Kinh.
Bên trong thành Thịnh Kinh là nơi tấc đất tấc vàng. Trương chưởng quầy thuê một gian cửa hàng, tiền thuê một năm đã phải trả hai trăm lượng bạc.
Nếu muốn mua luôn, thì ít nhất phải có mấy ngàn, thậm chí là vạn lượng bạc.
Cửa hàng đặt tên là Đa Bảo Các. Ở thành Thịnh Kinh, tiệm này không có xung đột gì với Thiên Kim Các hay Trân Bảo Các. Đặc biệt là cửa tiệm mới vừa khai trương, trước cửa có thể nói là giăng lưới bắt chim.
Cách Đa Bảo Các một con phố, có năm sáu vị cô nương đang ở trong Thiên Kim Các chọn lựa trang sức. Một vị cô nương cầm một chiếc vòng ngọc ướm thử lên cổ tay, sau đó không có hứng thú nên bỏ xuống, nói: “Nhìn thử cái khác xem.”
“Nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có chiếc vòng tay mà Linh Dược tỷ tỷ nhìn trúng là đẹp thôi…” Người đang nói chuyện là một cô nương có đôi mắt to, môi anh đào. Nàng chỉ nhìn lướt qua bên kia một cái, sau đó thì không nhìn nữa.
Trương Linh Dược, người mà nàng ta nhắc đến, nghe vậy chỉ ôn hòa mỉm cười. “Nếu như muội thích, vậy thì ta không lấy nữa. Cũng chỉ là một chiếc vòng tay mà thôi, làm sao so được với tình cảm tỷ muội của chúng ta chứ.”
Lời này vừa nói ra, cô nương vừa nãy không còn lời nào để nói. Chiếc vòng tay đúng là đẹp, có đính vài viên đá quý, rực rỡ vô cùng. Nhưng một chiếc vòng tay mà giá đến cả một trăm lượng bạc, nàng ta cũng không phải Trương Linh Dược.
“Vẫn là thôi vậy, quân tử thì sẽ không đoạt đi thứ mà người khác yêu thích.”
Trương Linh Dược chỉ cười mà không nói gì. Lúc này, mấy vị cô nương khác cũng không chịu nổi nữa, bèn ra khỏi Thiên Kim Các chuẩn bị đi nơi khác xem sao.
Trương Linh Dược nói: “Hai ngày trước ta có thấy con phố phía trước mới mở một cửa hàng, không bán trang sức, mà là bán quạt xếp và thư pháp. Chúng ta qua đó xem sao.”
Những người này mơ hồ đều nghe theo Trương Linh Dược. Vừa nghe thấy vậy thì lập tức đi ngay.
Những người này đều có thị nữ đi theo phía sau, một đám đông người mênh mông cuồn cuộn chen vào cửa hàng nhỏ.
Trong cửa hàng, một nửa là trống không. Một người trong đó nói: “Cũng không thấy có bao nhiêu đồ…”
“Chắc là do mới khai trương.” Trương Linh Dược nhìn tranh chữ trên tường, sách trên giá, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở ô giấy dầu đặt trên giá.
Nàng ta duỗi tay lấy chiếc ô xuống, ‘xoạt’ một tiếng mở ra, liền nhìn thấy cảnh sương khói và mưa mù mịt được vẽ trên ô.
Trương Linh Dược cười nói: “Các ngươi xem chiếc ô này thật độc đáo.”
Trương Linh Dược cầm chiếc ô, mấy vị cô nương khác cũng nhìn thấy rất rõ ràng. Có thể nói Trương Linh Dược không phải người có dung mạo tuyệt sắc gì, chỉ có thể nói là dịu dàng khả ái, mày liễu mắt hạnh, miệng lúc nào cũng tươi cười. Nhưng khi cầm chiếc ô này lên, cả người nàng toát ra một vẻ kiều khí.
“Chiếc ô này thật đẹp. Chưởng quầy, còn có chiếc khác không?”