Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mỗi lần in được năm trang, in xong trang này thì xếp chữ lại để in trang tiếp theo, dù sao thì cũng nhanh hơn nhiều so với việc Thẩm Hi Hòa chép sách.
Năm quyển sách đã được chia thành các trang, việc đóng bìa sách thì phải nhờ tiệm sách làm. Vừa đúng lúc Thẩm Hi Hòa sắp được nghỉ, ngày mai có thể đem sách đưa đến tiệm sách.
Bây giờ là giữa trưa, cả Trần thị, Đại Oa và Nhị Oa đều đã đi ra bày hàng hết rồi. Trong nhà chỉ có Chu thị, Lý thị, Thẩm lão gia tử và Nhị Nha. Cố Tiêu nói với Chu thị một tiếng, rồi đeo giỏ tre lên lưng đi lên huyện thành.
Những tháng hè đang đến gần, thời tiết ngày càng nóng bức rồi.
Đi một đoạn đường, Cố Tiêu đã thấy nóng đến mức không chịu nổi. Trước cửa thư viện vẫn còn người, Cố Tiêu tìm đến sạp bánh cuốn, hỏi Trần thị: “Đại tẩu, Tam ca đã ra chưa?”
Trước quầy bánh cuốn đã không còn nhiều người lắm, Trần thị buông công việc đang làm xuống: “Tam Lang đã ăn xong và quay vào thư viện rồi, muội đến tìm Tam Lang có việc gì à?”
Đúng là có chuyện quan trọng, nên Cố Tiêu gật đầu: “Muội có đồ muốn đưa cho huynh ấy, Đại Oa……”
Thẩm Đại Oa nói: “Cháu đi gọi tiểu thúc ra!”
Trước cửa thư viện có người canh gác, không cho người ngoài vào. Thẩm Đại Oa không vào được, nhưng có thể nghĩ cách khác chứ. Đại Oa kéo một người lại, rồi nhét một cái bánh cuốn vào tay: “Có thể giúp ta gọi Thẩm Hi Hòa ra không?”
Một cái bánh cuốn hai văn tiền, chuyện nhỏ không tốn sức gì. Vị học sinh kia nói không cần, nhưng không chịu được việc Thẩm Đại Oa cứ cố nhét vào: “Cái này cũng không đáng tiền, giúp ta gọi Thẩm Hi Hòa một tiếng, cứ nói, cứ nói muội muội hắn tìm.”
Thẩm Hi Hòa coi Cố Tiêu là thê tử của mình, người đến nói muội muội tìm hắn, trong chốc lát khiến hắn không kịp phản ứng.
Cố Tiêu đến tìm hắn…… Thẩm Hi Hòa cười và nói lời cảm ơn rồi vội vàng đi ra ngoài.
Bên ngoài trời nắng chói chang, Thẩm Hi Hòa chạy vội ra, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Ra đến cửa thư viện, hắn dừng lại lau mồ hôi, sau đó thì chỉnh trang lại quần áo, rồi mới đi ra ngoài, hắn hỏi: “Tiểu Tiểu, có chuyện gì thế?”
Cố Tiêu tháo giỏ tre trên lưng xuống: “Muội đến đưa sách cho huynh.”
Xung quanh còn có người, Cố Tiêu cố nén niềm vui trong lòng, vẫy tay với Thẩm Hi Hòa, nói nhỏ: “Sách đã in xong rồi!”
Thẩm Hi Hòa chưa đến một ngày đã viết xong “Tam Tự Kinh”, Cố Tiêu từ khắc chữ, xếp chữ cho đến in sách, ước chừng mất mười ngày.
Cố Tiêu: “Muội in năm quyển, rất nhanh, chỉ một loáng là xong rồi.”
Thẩm Hi Hòa cầm lấy sách: “Đúng là rất nhanh, tay muội có bị thương không?”
“Không có. Ngày mai chẳng phải huynh được nghỉ sao, huynh đi hiệu sách hỏi xem bán chạy không, rồi xem nên in thêm bao nhiêu quyển.”
Cố Tiêu cảm thấy đây quả thực là vũ khí lợi hại, sách thực sự quá quý giá. “Tam Tự Kinh” là sách vỡ lòng nên mới rẻ hơn một chút, mà giá đã là 50 văn rồi. Còn những quyển sách khác thì phải hàng trăm, hàng ngàn văn một quyển.
Sau này có thể để cho Thẩm Hi Hòa xếp chữ, hắn đã đọc qua là sẽ không quên được, sách đã đọc qua đều ghi nhớ trong đầu. In sách xong lại bán cho hiệu sách, vậy là có thể kiếm được thật nhiều tiền rồi.
Trong đầu Cố Tiêu toàn là tiền, còn trong đầu của Thẩm Hi Hòa đều là Cố Tiêu.
Thẩm Hi Hòa nói: “Ngày mai ta sẽ đi xem sao. Muội đi đường có mệt không, có khát không? Muội đi mua nước đường mà uống.”
Nói xong, Thẩm Hi Hòa liền lấy túi tiền nhỏ đã rách của mình ra, nhét vào tay Cố Tiêu.
Trần thị, Đại Oa và Nhị Oa ở một bên nhìn thấy, không hẹn mà cùng quay đi chỗ khác.
Thẩm gia không được phép có tiền riêng, huống hồ là lấy tiền riêng đi mua nước đường, nên cứ giả vờ như không nhìn thấy gì.
Cố Tiêu: “Muội không cần…… huynh đưa tiền cho muội làm gì?”
Cô muốn mua nước đường mà còn cần dùng đến tiền Thẩm Hi Hòa cho sao.
Thẩm Hi Hòa mở to mắt nói dối: “Không cho muội…… trên người muội có tiền không?”
Cố Tiêu giấu tiền riêng, trời biết đất biết, chỉ có hắn biết.
Cô chỉ nghĩ Thẩm Hi Hòa muốn hỏi cô có tiền không, nhưng cô không biết hắn đang che giấu giúp cô.
Trong mắt của Chu thị và Trần thị, Cố Tiêu kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, có tiền cũng mua thịt về nhà hết rồi, còn dư lại thì đưa hết cho Thẩm Hi Hòa.
Cố Tiêu nhanh chóng lắc đầu: “Muội không có tiền.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Vậy thì cầm đi.”
Cố Tiêu mở túi tiền ra, trong đó có mười mấy đồng tiền. Cô lấy ra hai đồng, sau đó đem túi tiền trả lại cho Thẩm Hi Hòa: “Nhiêu đây đã đủ rồi.”
Thẩm Hi Hòa ngẩn người, rồi đưa tay cầm lấy hai văn tiền kia.
“……”
Cố Tiêu nói: “Huynh làm gì vậy? Muội lấy hai văn là đủ rồi.”
Thẩm Hi Hòa cất tiền đi: “Ta cầm tiền cũng vô dụng.”
Thư viện cho ăn hai bữa, giữa trưa thì ăn bánh cuốn. Ngoài bút mực và giấy ra, thì Thẩm Hi Hòa không cần dùng tiền vào việc gì khác nữa.
Thẩm Hi Hòa nói: “Ta quay lại thư viện đây.”
Túi tiền nằm gọn trong lòng bàn tay Cố Tiêu, cô gật đầu với Thẩm Hi Hòa. Tiền Thẩm Hi Hòa chép sách kiếm được, cô không muốn động vào. Hơn nữa trong nhà còn có hoa quế, cô muốn ăn thì hoàn toàn có thể mua đồ về, có thể làm ra một bát lớn, ăn được mấy bữa, ai cũng có thể ăn.
Cố Tiêu nói với Trần thị một tiếng, rồi rời khỏi thư viện, sau đó lấy cây ô từ trong bụi cỏ ra. Mấy ngày nay cô phải khắc chữ, nên không có thời gian làm mấy thứ này. Cây ô này cũng đã làm được nửa tháng rồi.
Tính ra, Cố Tiêu đã mười ngày không đến hiệu sách rồi.
Nếu không phải tiền của hai cây ô vẫn chưa đưa cho cô, còn có tiền cây quạt giấy kia vẫn chưa thanh toán xong cho cô, thì Trương chưởng quầy còn tưởng Cố Tiêu không làm nữa, đã bỏ đi rồi.
Cháu trai của Trương chưởng quầy truyền tin đến nói hai cây ô đã bán được rồi, quạt cũng bán được không ít, hy vọng sẽ đưa thêm mấy cây ô nữa.
Trương chưởng quầy biết tìm ô ở đâu bây giờ? Hắn thì…… đến mặt Cố Tiêu cũng chẳng thấy đâu! Mấy ngày nay, trong lòng hắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Cố Tiêu là người có bản lĩnh, có tay nghề, đi đến đâu cũng có thể làm ăn phát đạt, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Trương chưởng quầy chỉ cần nghĩ đến việc Cố Tiêu muốn đem đồ bán cho người khác, sau này sẽ không đến hiệu sách nữa, thì cả người đều thấy lạnh lẽo.
Hắn ngồi trước cửa sổ lầu hai nhìn xe cộ và người đi lại bên ngoài, rồi khẽ thở dài.
Tiểu nhị của tiệm sách gõ cửa bước vào: “Chưởng quầy, ngài đoán xem ai đến?!”
Trương chưởng quầy lông mày giật giật: “Cố cô nương!”
“Hắc! Chưởng quầy thật là thần cơ diệu toán……” Tiểu nhị lời còn chưa nói xong, mà chưởng quầy nhà hắn đã biến mất rồi.
Trương chưởng quầy từ trên lầu hai đi xuống, tiếng bước chân trên cầu thang vang lên lộp bộp: “Cố cô nương, cuối cùng thì cô nương cũng đến rồi. Ta có tin tốt muốn báo cho cô!”
Trương chưởng vỗ đầu tiểu nhị: “Đứng ngây ra đó làm gì! Mau đi lấy trà và điểm tâm ra đây.”
Tiểu nhị nhanh chóng đi ra ngoài pha trà.
Cố Tiêu bị cảnh tượng này làm cho hoảng sợ, trước đây Trương chưởng quầy đối xử với cô cũng không tệ, nhưng cũng không như bây giờ.
Cố Tiêu hỏi: “Chưởng quầy nói tin tốt là……”
Trương chưởng quầy vỗ tay cười lớn: “Bên Thịnh Kinh có tin tức truyền về, nói hai cây ô giấy dầu đã bán được rồi, quạt xếp thì bán được hơn 60 cây…… Cố cô nương, tất cả đều là nhờ cô đấy.”
Những món đồ không tinh xảo và quý giá thì sẽ không được những người đó để mắt đến. Nếu không gặp được Cố Tiêu, thì làm sao Trương chưởng quầy có cơ hội mở cửa hàng ở Thịnh Kinh được chứ? Chỉ riêng tiền thuê cửa hàng đã tốn hết hai trăm lượng bạc rồi.
Cố Tiêu mỉm cười: “Ta cũng chỉ biết làm ô mà thôi, còn chuyện kinh doanh thì ta không hiểu rõ lắm, vất vả nhất vẫn là ngài đấy.”
Bán được ô đúng là chuyện tốt, sau này cô còn có thể làm ô mang đi bán nữa.
Trà được bưng lên, Trương chưởng quầy rót một ly cho Cố Tiêu.
“Một cây ô bán được hai mươi lượng bạc, một cây quạt xếp năm lượng bạc, tổng cộng bán được 67 cây. Còn cây có chạm rỗng kia thì bán được mười lượng bạc. Chỗ này cộng thêm bên phủ thành, tỉnh thành, một cây quạt bán nửa lượng bạc, bán được 210 cây.”
Trương chưởng quầy gảy bàn tính, nói: “Quạt thì đã thỏa thuận chia theo tỉ lệ bốn sáu, cô nương lấy bốn phần. Trừ đi tiền vốn thì còn 264 lượng, phần của cô nương chính là 106 lượng bạc.”
Cố Tiêu nghe Trương chưởng quầy nói 106 lượng bạc, cả người đều choáng váng. Cô đều là từng đồng từng đồng mà kiếm, bây giờ thì một lúc đã kiếm lời hơn một trăm lượng bạc, cái này còn chưa tính tiền ô đấy.
Trương chưởng quầy lại nói: “Ô giấy dầu và cây quạt chạm rỗng là do cô nương làm, cho nên cô nương lấy sáu phần, Trương mỗ lấy bốn phần. Tiền vốn nguyên liệu là cô nương bỏ ra, còn nhân lực và vật lực đường sá thì không dễ tính, thôi thì không cần tính vào, nên cô nương được ba mươi lượng bạc.”
Bàn tính vang lên một lát rồi dừng lại, những hạt châu vẫn còn chuyển động. Trương chưởng quầy nói: “Ta chuẩn bị cho cô nương 130 lượng ngân phiếu và sáu lượng bạc vụn, cô nương hãy nhận lấy.”
Cố Tiêu thật không ngờ có thể kiếm nhiều như vậy, cô còn nghĩ, ô giấy dầu nhiều nhất cũng chỉ bán được mười lượng bạc. Trương chưởng quầy chia cho cô một nửa, là cô có thể tích góp đủ bảy lượng rồi.
Thế nhưng có nhiều tiền như vậy, cô hoàn toàn có thể rời khỏi Thẩm gia. Hơn một trăm lượng bạc, cô cũng không tiêu xài nhiều lắm, sau này cũng không cần lo lắng chuyện cơm áo nữa, có thể làm đủ thứ chuyện mình muốn làm.
Cố Tiêu nhìn ngân phiếu và bạc ở trên bàn, đột nhiên nhớ tới bộ dạng Thẩm Hi Hòa lấy đi hai văn tiền.
Lấy hai văn tiền từ trong tay cô.
Tâm tư của Cố Tiêu gần như hiện rõ trên mặt, Trương chưởng quầy nhìn thấy lại kinh hãi.
Nhiêu đây tiền có nhiều không, tất nhiên là nhiều rồi!
Trương chưởng quầy cả nửa đời người cũng chỉ tích góp được hơn hai trăm lượng bạc, toàn bộ đã đem ra thuê cửa hàng hết rồi.
Nhưng mà bây giờ cũng sắp kiếm lại được rồi, chỉ trong vòng một tháng, mà đã kiếm lời hai trăm lượng bạc.
Nếu không phải có hắn, thì Cố Tiêu cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy. Cây ô giấy dầu có 72 khung kia có lẽ cũng chỉ bằng giá với những chiếc ô thông thường bán ở ngoài đường rồi.