Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Hợp tác làm ăn và niềm vui đoàn tụ
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu không có Cố Tiêu, Trương chưởng quầy có lẽ vẫn chỉ bán sách. Những chiếc quạt xếp của tiệm sách vốn dĩ giá cũng chỉ vài chục văn.
Trương chưởng quầy nói: “Cô nương, quý nữ ở thành Thịnh Kinh còn đang chờ ô giấy dầu của cô nương đấy.”
Cố Tiêu cất tiền vào. Vì không mang theo túi tiền riêng, nàng đành bỏ vào túi tiền của Thẩm Hi Hòa.
“Mấy ngày nay ta có làm được một chiếc ô.” Cố Tiêu lấy chiếc ô ra. Nàng sợ Thẩm Hi Hòa nhìn thấy, nên đã cất ô ở bên ngoài thư viện trước khi vào giao sách, đợi khi ra ngoài mới lấy ra.
Trương chưởng quầy: “……Chỉ có một chiếc sao?”
Cố Tiêu gật đầu.
Trương chưởng quầy uống một ngụm trà lớn, hỏi: “Nhiều ngày như vậy mà cô nương chỉ làm được có một chiếc ô thôi sao?”
Cố Tiêu bận rộn khắc chữ, lấy đâu ra thời gian làm ô chứ. Nàng đáp: “Chỉ có một chiếc.”
Bây giờ đã có tiền, nàng nhất định phải dành hết thời gian để khắc chữ.
Trương chưởng quầy lại uống thêm một tách trà lớn.
Làm ăn buôn bán phải chú ý thời cơ thích hợp, ví như mùa đông không bán quạt, mùa hè không bán quần áo dày.
Sắp tới là tháng sáu rồi, quạt xếp và ô cũng chỉ bán được thêm hai tháng nữa mà thôi.
Trương chưởng quầy nói: “Cố cô nương, ta nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là muốn bàn chuyện làm ăn với cô.”
“Thành Thịnh Kinh này, ta có Đa Bảo Các, tiền thuê một năm là hai trăm lượng. Lợi nhuận từ ô và quạt cô nương cũng đã thấy rồi, nên Trương mỗ muốn cùng cô nương hợp tác làm ăn. Sau này ta sẽ là đại đông gia của Đa Bảo Các, cô nương là nhị đông gia, chúng ta sẽ chia đôi. Đương nhiên, nếu cô nương muốn làm đại đông gia cũng được.”
Thành Thịnh Kinh là tấc đất tấc vàng, một cửa hàng chuyên bán đồ trân quý, lại chia cho nàng một nửa...
Cố Tiêu là một người rất dễ dàng thỏa mãn.
Nếu là người khác, nghe xong có lẽ sẽ muốn tự mình đến Thành Thịnh Kinh mà bán, sao lại chỉ kiếm một nửa, phải kiếm lời toàn bộ mới tốt chứ.
Nhưng Cố Tiêu cảm thấy được chia một nửa đã là quá tốt. Nếu Trương chưởng quầy không đề cập tới, thì có lẽ Cố Tiêu một tháng cũng chỉ làm được một chiếc mà thôi.
Nhưng Trương chưởng quầy đã đề cập, thì ai lại ngại có nhiều tiền chứ.
Cố Tiêu mở túi tiền, lấy ra một trăm lượng ngân phiếu vẫn còn chưa kịp ấm tay. “Đại đông gia, đây là tiền thuê cửa hàng.”
Trương chưởng quầy đã đạt được ý nguyện, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu Cố Tiêu không đồng ý, hắn thật sự không biết nên làm thế nào cho phải, cũng không thể để Đa Bảo Các sau này chỉ bán mỗi quạt được.
Trương chưởng quầy viết chứng từ, cho Cố Tiêu xem qua.
Trên đó ghi rõ ràng từng điều khoản như tiền thuê cửa hàng, chi phí trang hoàng, tiền công nhân viên.
Cố Tiêu đọc xong, viết tên, rồi điểm chỉ dấu tay. Nàng lại lấy ra mười lượng ngân phiếu từ trong túi tiền.
Vừa mới cầm được tiền đã tiêu gần hết. Chi phí trang hoàng, rồi thêm tiền công nhân viên, Cố Tiêu chỉ còn lại 26 lượng bạc.
Trương chưởng quầy cười cười, cất kỹ ngân phiếu vào. “Cố cô nương, vậy thì chiếc ô kia…” Hắn muốn hỏi có thể làm thêm được mấy chiếc, nhưng Cố Tiêu đã nhanh chóng tiếp lời: “Tuy rằng ta chưa từng kinh doanh bao giờ, nhưng lại hiểu rõ một đạo lý — vật hiếm mới quý, đồ quá nhiều thì ngược lại sẽ mất đi ý nghĩa. Chiếc ô này mặt trên vẽ chính là hàn mai, ta có thể làm thêm một chiếc ô nữa.” Cố Tiêu nói xong, liền chuyển chủ đề: “Sau đó sẽ cho chưởng quầy xem thứ khác.”
Trương chưởng quầy trong lòng ngứa ngáy: “Là cái gì vậy?”
Cố Tiêu nói: “Quạt lụa tròn.”
Cổ nhân có câu: “Tân chế Tề Hoàn Tố, hạo khuyết như sương tuyết. Tài thành Hợp Hoan phiến, đoàn đoàn tựa minh nguyệt.” (Câu thơ trong “Gấm nàng Ban”).
Trương chưởng quầy biết Cố Tiêu làm quạt rất đẹp. Dù sao thì, Cố Tiêu làm ra thứ gì, hắn sẽ bán thứ đó.
“Hai mươi lượng bạc này đưa cho cô nương, cô nương làm quạt cũng phải dùng đến tiền.”
Làm quạt lụa tròn phải mua tơ tằm, Cố Tiêu nghĩ một lát rồi nhận lấy.
Nếu đã nói là phải làm, Cố Tiêu ra khỏi hiệu sách liền đi ngay đến tiệm vải. Nàng chọn mua tơ tằm, mấy loại thuốc nhuộm. Hai mươi lượng bạc chỉ còn lại mười lượng bạc.
Từ tiệm vải đi ra ngoài, Cố Tiêu đi chợ mua một con gà và một con vịt.
Thẩm Hi Hòa ngày mai sẽ trở về, Thẩm Đại Lang cũng sẽ về trong mấy ngày này.
Mua đồ xong, Cố Tiêu vội vã trở về Thẩm gia.
Gà và vịt vẫn còn sống nên có thể nuôi tiếp, Cố Tiêu liền đem chúng bỏ vào chuồng gà.
Nàng về phòng ghi sổ sách. Ban đầu góp được chín lượng bạc, cộng thêm 25 lượng, và hơn 600 văn tiền, Cố Tiêu ghi lại tổng cộng có 33 lượng 600 văn.
Còn một lượng bạc kia, thì nàng để vào túi tiền của Chu thị trong đông phòng.
Trần thị đã đi bán hàng ở quán, nên không thể để mắt đến Cố Tiêu. Đến lúc chạng vạng, Chu thị đếm tiền mới phát hiện ra.
“Lão đầu tử, nhiều thêm một lượng bạc!” Chu thị lay Thẩm lão gia tử. Đại nhi tử đi làm việc nghĩa vụ, con thứ hai thì đi mở quán bán hàng, việc đồng áng đều do một mình Thẩm lão gia tử làm.
Một ngày làm việc ngoài đồng cũng rất mệt mỏi.
Thẩm lão gia tử cũng không buồn nhấc mí mắt lên: “Bà đếm lại đi.”
“Ta có thể đếm sai sao? Tất cả đều là tiền đồng, chỉ có một thỏi bạc!” Đây đều là bảo bối của Chu thị. Chỉ hơn một tháng, tiền đồng đã có hơn 1300 văn, cộng thêm hơn ba lượng bạc trước kia, thì đã có tổng cộng hơn năm lượng bạc rồi.
Chu thị nói: “Chắc là Tiểu Tiểu bỏ vào rồi.”
“Nhà lão đại và lão nhị cộng lại cũng chỉ kiếm được hơn một lượng, một mình Tiểu Tiểu có thể kiếm được một lượng sao?” Thẩm lão gia tử căn bản không tin, “Nhất định là bà nhớ nhầm rồi.”
Lời này Chu thị nghe xong đã thấy không vui. “Bánh cuốn có phải là Tiểu Tiểu nghĩ ra không! Ông nói…”
Chu thị nhìn chằm chằm vào một lượng bạc cả nửa ngày, sau đó mới cất đi. “Ta đi cho gà ăn.”
Bây giờ trời đã tối muộn hơn, lúc này mặt trời vừa lặn xuống núi.
Chu thị băm rau xong, sau đó đổ vào máng ăn.
Rất nhanh, mấy con gà được nuôi béo ục ịch đang tranh giành thức ăn.
Chu thị cảm thấy có gì đó không ổn. Gà trong nhà đều có màu vàng, tại sao lại có một con màu trắng?
Hơn nữa nhìn số lượng cũng không đúng.
Chu thị đếm đếm, một con hai con, ba bốn năm……
Sáu bảy.
Chu thị: “……”
Chu thị không tin chuyện ma quỷ, nàng lại đếm lại một lần, vẫn là bảy con.
Nhiều thêm một con gà và một con vịt, đang vươn cổ tranh giành thức ăn cùng với mấy con gà mái trong nhà.
Chu thị nắm chặt tay, tim đập thình thịch. Chuyện này không thể nào là người ngoài mua được, trong nhà, người có thể làm ra chuyện này cũng chỉ có Cố Tiêu mà thôi.
Vừa nhét bạc vào túi, lại vừa mua đồ về… Chu thị kêu to: “Nhà lão đại, con ra đây!”
Trần thị từ trong phòng đi ra: “Nương, sao vậy?”
“Chắc là Tiểu Tiểu mang về.” Chu thị chỉ vào chuồng gà, lại băm thêm một ít rau nữa, rồi bỏ vào máng ăn.
Trần thị cũng đếm hai lần: “Nương, đây là để dành đẻ trứng hay là để ăn ạ?”
Câu hỏi này đã làm khó Chu thị. Trong nhà tổng cộng nuôi năm con gà mái, một ngày đẻ được năm quả trứng.
Sau này có thêm việc đi bán bánh cuốn, thì trứng gà cần dùng phải mua từ bên ngoài.
Mười quả trứng gà tám văn, bán mười cái bánh cuốn có trứng gà mới kiếm được hai văn.
Tính toán thế nào cũng không bằng tự mình nuôi gà kiếm tiền.
Nhưng mà nuôi gà không chỉ phải băm rau cho chúng ăn, mà còn phải cho thêm gạo kê nữa, lấy đâu ra nhiều lương thực như vậy mà cho gà ăn chứ.
Mẹ chồng nàng dâu hai người nhìn nhau. Cố Tiêu ở trong phòng nghe thấy, lớn tiếng nói vọng ra: “Nương! Là để ăn đó, đều là vịt già gà mái già hết rồi, không đẻ trứng nữa đâu!”
Chu thị nói: “Vậy thì nhốt hai con này vào trong lồng đi, không cần cho ăn.” Hai ngày này Đại Lang sẽ về, còn Tam Lang thì ngày mai đã về rồi.
Có thể ăn cũng rất tốt. Trần thị nắm lấy cánh gà, ước chừng nặng gần sáu cân.
Nhưng mà, chuyện nuôi thêm gà này, Trần thị vẫn chưa từ bỏ ý định.
Buổi tối lúc đang nấu cháo, Trần thị nhỏ giọng nói với Cố Tiêu: “Trong nhà nếu nuôi thêm mấy con gà, thì không cần mua trứng gà từ bên ngoài nữa rồi.”
Trời nóng, phòng bếp càng thêm nóng. Cố Tiêu lau mồ hôi trên trán, nói: “Đại tẩu, mỗi ngày mọi người phải dùng tới ba bốn mươi quả trứng gà, vậy thì phải nuôi đến ba bốn mươi con gà nha.”
Đây cũng không phải là chuyện chỉ là nuôi mấy con gà đơn giản. Hơn nữa bây giờ cũng không phải là thời điểm tốt để mua gà con.
Trần thị miễn cưỡng cười nói: “Muội xem, tẩu không biết suy nghĩ cẩn thận rồi.”
Cố Tiêu nói: “Bốn mươi con đúng là có chút nhiều, có thể mua trước mấy con về nuôi.”
Sống ở nông thôn, trong nhà có chút đồ đạc sẽ khiến người khác đỏ mắt. Bốn mươi con thì quá nhiều rồi.
“Vậy phải nói sao với nương đây?” Trần thị thở dài, nhà ai mà không muốn nuôi thêm mấy con gà vịt chứ, chỉ là quá phí lương thực.
Cố Tiêu nói: “Cứ nói là cho nhị tẩu và Tam ca bồi bổ thân mình đi.”
Nói như vậy cũng không sai.
Trần thị gật đầu.
Buổi tối ăn cháo, Chu thị nói: “Nếu ngày mai Đại Lang về thì đem gà vịt đều làm thịt đi, nếu không về thì chỉ ăn vịt thôi.”
Hai nhi tử, không thể quá thiên vị được.
Trần thị đáp một tiếng, trong lòng rất vui vẻ.
Cố Tiêu cũng mong Thẩm Đại Lang sẽ sớm trở về. Nàng muốn nhờ Thẩm Đại Lang làm một thứ, đó là khung cửi dệt lụa.
Một tấc lụa một tấc vàng, không chỉ bởi vì dệt lụa rất chậm, mà còn vì việc làm khung cửi dệt lụa, rồi kéo sợi, đan sợi cũng rất chậm.
Khung cửi dệt lụa rất giống với khung cửi dệt vải, chỉ khác ở chỗ thanh tách sợi. Khung cửi dệt vải là thanh làm bằng gỗ, còn khung cửi dệt lụa làm bằng tre. Các đường sợi sẽ dày hơn, nhờ đó hoa văn dệt ra có thể càng tinh xảo hơn.
Cố Tiêu làm mấy linh kiện nhỏ thì được, còn linh kiện lớn thì làm rất chậm. Nếu có Thẩm Đại Lang hỗ trợ, thì chắc chắn sẽ làm nhanh hơn rất nhiều.
Cố Tiêu vẽ bản vẽ cơ bản của khung cửi dệt lụa xong, sau đó thổi đèn đi ngủ.
Nửa đêm, cửa lớn của Thẩm gia vang lên tiếng động. Thẩm Đại Lang đi làm nghĩa vụ đã trở lại.
Thẩm Đại Lang đã đi được một tháng, người gầy đi không ít. Trần thị nhìn Thẩm Đại Lang, mũi cay xè: “Cuối cùng cũng về rồi, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”
Chu thị từ trong đông phòng đi ra, nhíu mày nhìn Trần thị: “Được rồi, còn đứng đó ngẩn người làm gì, đi phòng bếp nấu một ít đồ ăn đi.”
Trong nhà có gà vịt, nhưng mà bây giờ giết thì không kịp rồi. Chu thị bèn lấy bốn quả trứng gà ra. Trần thị đi nấu cháo cho Thẩm Đại Lang, rồi chiên bốn quả trứng gà.
Ba chén cháo lớn, Thẩm Đại Lang ăn sạch hết. Trứng gà chiên cũng không còn thừa miếng nào.
Trần thị nhìn càng thêm đau lòng: “Huynh có bị thương hay không, làm việc có mệt không?”
Thẩm Đại Lang lắc đầu. Làm việc thì sao mà không mệt được chứ? Người khác làm, thì hắn cũng làm vậy.
Trần thị yên tâm hơn. “Ngày mai còn có bữa ăn ngon hơn. Một tháng này muội bán bánh cuốn, kiếm được gần 800 văn tiền lời. Huynh nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi, không cần vội vàng làm việc.”
Trần thị ở bên cạnh Thẩm Đại Lang, hai vợ chồng một người nói, một người nghe, nói chuyện đến nửa đêm.
Ngày tiếp theo
Trần thị nói với Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu, tẩu cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của muội rồi.”
Trần thị không ngừng tươi cười suốt cả một buổi sáng. Nàng cắt tiết gà vịt, sau đó dùng nước sôi trụng qua để nhổ lông.
“Muội làm sao vậy?… Đại tẩu, tẩu giữ lại lông gà lông vịt cho muội đi.” Lông màu trắng thì dễ nhuộm màu hơn. Bây giờ Cố Tiêu vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì với chúng, dù sao thì cũng sẽ có chỗ dùng đến.
Trần thị đặt lông đã nhổ ra vào một cái chậu khác, nàng nói: “Muội trước đây không phải lúc nào cũng ngóng trông Tam Lang trở về sao? Tam Lang mới đi thư viện có năm ngày mà muội đã nhớ nó như vậy. Cha tụi nhỏ đi hơn một tháng, tâm trạng của tẩu giống muội y đúc vậy.”
Cố Tiêu ngẩn người. Sao có thể giống nhau được chứ? Nàng trước đây không hề ngóng trông Thẩm Hi Hòa trở về nha.
Lần này đúng là có nhớ một chút. Thẩm Hi Hòa đem sách đi bán, không biết bán được bao nhiêu tiền đây.
Trần thị cười nói: “Muội ngày hôm qua còn gặp qua Tam Lang, còn tẩu thì đã một tháng không gặp cha đại oa rồi.”
Cố Tiêu nói: “Đại ca sau này sẽ không đi nữa rồi.”
“Đúng vậy,” Trần thị có chút ngượng ngùng nhìn Cố Tiêu. “Nhà chúng ta cố gắng kiếm thêm chút tiền, nếu được thì mua một căn nhà ở huyện thành, như vậy thì muội và Tam Lang có thể nhìn thấy nhau mỗi ngày rồi.”