Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu liếc nhìn ra cửa, may mà Thẩm Hi Hòa vẫn chưa về, cô nói: “Đại tẩu nói đúng đó.”
Kiếm được tiền, suy nghĩ của Trần thị cũng thoáng hơn hẳn, “Kiếm thêm nhiều tiền nữa, rồi ở huyện thành mua một căn nhà, có khi còn mua được nhà ở phủ thành cũng nên.”
Cố Tiêu: “Chắc chắn rồi, sau này chúng ta còn có thể mua nhà ở Thịnh Kinh kia mà.”
Trong sách có miêu tả, Thẩm gia vẫn luôn nghèo khó cho đến khi lên Thịnh Kinh. Trong nhà có mười mấy mẫu đất, quanh năm suốt tháng chỉ đủ ăn cho cả gia đình. Tiền nhập học của Thẩm Hi Hòa đều dựa vào số tiền Thẩm lão gia tử và những người khác tích góp được.
Thẩm Hi Hòa sau này vào triều làm quan, nhưng Thẩm gia đến cả một ngôi nhà tử tế cũng không có. Phải rất nhiều năm sau đó, Thẩm gia mới dần dần khấm khá lên.
Con đường làm quan của Thẩm Hi Hòa luôn liêm khiết, nhưng cũng chẳng hề dễ dàng chút nào.
Cố Tiêu rửa sạch lông gà, lông vịt, rồi nói: “Tẩu tẩu, chúng ta cố gắng kiếm thật nhiều tiền, phấn đấu dọn đến huyện thành trước năm mới nhé.”
Trong lòng Trần thị tràn đầy động lực. Có thể dọn đến huyện thành là chuyện rất tốt, việc buôn bán cũng thuận tiện hơn. Nàng ta sẽ cố gắng bán thật nhiều, kiếm thêm thật nhiều tiền. Dù trước năm mới không dọn đi được thì năm sau chắc chắn sẽ được. “Đúng vậy, Tiểu Tiểu, gà vịt này phải làm thế nào đây?”
Cố Tiêu nói: “Vịt thì kho, còn gà thì đem nấu canh.”
Bụng Lý thị đã gần tám tháng, Thẩm Đại Lang cũng vừa trở về. Canh gà rất bổ dưỡng, lại có thêm vịt kho, hai món chính này đã đủ cho cả gia đình ăn rồi.
Thịt vịt được trần qua để khử mùi hôi, sau đó làm nước hàng rồi đổ thịt vịt vào. Khi miếng thịt đã lên màu đẹp, cho các loại gia vị vào rồi kho liu riu trên lửa nhỏ.
Nấu canh thì chỉ cần cho hành, gừng, tỏi vào là đủ. Nêm thêm muối cho vừa ăn, rồi cho gà đã trần qua, chặt thành miếng vào, hầm liu riu trên lửa nhỏ.
Bữa trưa hấp không ít bánh bao, là do Chu thị dặn hấp thêm một chút, cũng là vì Thẩm Đại Lang.
Gần trưa, Thẩm Nhị Lang đã về, nhưng Thẩm Hi Hòa vẫn chưa thấy đâu. Cố Tiêu đã nhìn ra cửa hai lần rồi.
Thẩm Nhị Lang: “Tam Lang nói có chút việc nên sẽ về trễ một chút.”
Chu thị cau mày, “Đã nghỉ rồi thì còn việc gì nữa chứ? Về trễ như vậy, Đại Oa, cháu ra ngoài đón nó đi.”
Thẩm Đại Oa vừa định đồng ý thì Trần thị đã nói: “Nương, chỗ này của con còn có việc cần Đại Oa làm, cứ để Tiểu Tiểu đi đi.”
Đại Oa: “Nương, con thì có chuyện gì đâu……”
Trần thị trừng mắt nhìn Đại Oa một cái.
Chu thị: “Vậy thì để Tiểu Tiểu đi đi.”
Con đường vào thôn là đường đất, hai bên có nhà và những hàng liễu xanh. Cố Tiêu đã đi qua rất nhiều lần. Cô biết Thẩm Hi Hòa đi bán sách nên mới về trễ như vậy. Chi bằng cứ đứng dưới bóng cây chờ, đợi một lát chắc Thẩm Hi Hòa sẽ về đến.
————
Sau khi học xong, Thẩm Hi Hòa đến quầy bánh cuốn nói với Thẩm Nhị Lang một tiếng trước, sau đó đi ngay đến tiệm sách. Rời khỏi tiệm sách, hắn lại ghé cửa hàng điểm tâm ở phố Tây, mua một gói bánh phù dung nhỏ và một gói sơn trà mang về.
Hắn đi rất nhanh, nhưng cũng mất một khoảng thời gian. Giữa trưa nắng chói chang, trên trán Thẩm Hi Hòa đã lấm tấm mồ hôi.
Vừa định đổi đồ sang tay khác để lau mồ hôi, Thẩm Hi Hòa đã nhìn thấy Cố Tiêu.
Từ xa, một bóng người đang bước về phía này dưới ánh nắng gay gắt. Thẩm Hi Hòa vội vàng nói: “Tiểu Tiểu!”
Thẩm Hi Hòa bước nhanh hơn vài bước, “Sao muội lại tới đây, có nóng không?”
Cố Tiêu lắc đầu, đi một lúc đã đến đây rồi. “Muội không nóng, trên trán huynh đổ nhiều mồ hôi quá.”
Tay trái Thẩm Hi Hòa xách túi vải, tay phải xách điểm tâm, cả hai đều không nặng lắm.
Hắn nhìn những thứ đang cầm trên tay, rồi nói với Cố Tiêu: “…… Tay ta đang cầm đồ hết cả rồi.”
Cố Tiêu: “Để muội cầm giúp huynh.”
Nói xong, cô đã cầm lấy túi vải.
Thẩm Hi Hòa “ồ” một tiếng, giơ tay lau mồ hôi trên trán, “Đưa túi vải cho ta đi.”
“Cũng không nặng lắm.” Cố Tiêu đã đi một đoạn khá xa. Hai người cùng nhau trở về. Thẩm Hi Hòa nhìn khoảng cách giữa cả hai, rồi bước nhanh thêm hai bước.
Thẩm Hi Hòa: “Ta đi tiệm sách một chuyến, đem sách đã chép xong bán đi, được hai mươi lăm văn. Ta có mua bánh phù dung và sơn trà, còn dư lại bốn văn. Hôm qua chẳng phải muội có đưa cho ta hai văn sao……”
Cố Tiêu sửa lời Thẩm Hi Hòa, “Đó là tiền của huynh chứ, đâu phải muội cho huynh.”
“Cũng như nhau thôi.” Thẩm Hi Hòa nói: “Bút mực vẫn còn nên không cần mua vội. Về đến nhà ta sẽ đưa tiền cho muội. Sách in thì một quyển là ba mươi lăm văn, tổng cộng bán được một trăm bảy mươi lăm văn.”
Cố Tiêu nói: “Sao lại nhiều thế? Không phải huynh chép sách……”
Thẩm Hi Hòa chép sách, ít thì mười mấy văn, nhiều thì hai mươi mấy văn.
Thẩm Hi Hòa: “Tiểu Tiểu, muội thấy ta chép sách kiếm được ít hơn là bởi vì chép sách cũng là một cách để học và đọc sách. Hơn nữa, bút mực và giấy tiệm sách đều cung cấp, đọc sách mà còn kiếm được tiền thì đã là quá tốt rồi.”
Cố Tiêu đã hiểu ra. Người bình thường muốn mượn sách cũng khó, Trương chưởng quầy trọng dụng nhân tài nên mới để Thẩm Hi Hòa chép sách. “Nếu vậy sau này huynh cứ chép sách đi.”
Sách trong tiệm sách Thẩm Hi Hòa đã đọc hơn phân nửa, còn lại đều là tạp ký, tiểu thuyết gì đó. “Ừ, về nhà sẽ đưa tiền cho muội.”
Cố Tiêu nếu đã quyết định nói cho Thẩm Hi Hòa biết chuyện in sách thì đã không định lấy số tiền này. “Đưa muội làm gì chứ, nếu muốn mua đồ thì huynh cứ cầm đi, không cần thì đưa cho nương.”
Thẩm Hi Hòa hỏi: “Sao muội lại không lấy?”
Là do tiền tích góp đã đủ rồi, hay là quyết định không đi nữa rồi? Vì sao lại không lấy chứ.
Cố Tiêu vốn dĩ đã không định lấy rồi. Cô khắc chữ gỗ in rời là muốn trả nhân tình việc Thẩm Hi Hòa đã đưa giấy bán thân cho cô.
Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa một cái đầy không tán thành, “Bởi vì tiền kiếm được phải nộp vào quỹ chung của gia đình chứ. Huynh nhìn xem Đại ca và Nhị ca đi, tiền kiếm được đều đưa cho nương. Còn tiền huynh kiếm được ít thì cứ giữ lại mà dùng, muội sẽ không nói gì. Số tiền lớn thì chắc chắn phải nộp lên rồi.”
Cố Tiêu nói một cách hiển nhiên, nếu không phải Thẩm Hi Hòa đã thấy qua tờ giấy ghi sổ của cô thì có lẽ đã tin rồi.
Thẩm Hi Hòa lặng lẽ nhìn Cố Tiêu một lúc lâu, sau đó mới xoay người nhìn sang chỗ khác, “Muội nói rất đúng.”
Hai người lại đi về phía trước một đoạn. Thẩm Hi Hòa hỏi: “Vậy tiền mà muội kiếm được, cũng đều đưa cho nương sao?”
Thẩm Hi Hòa nói xong, liền hơi hối hận. Hắn hỏi cái này làm gì chứ, đáng lẽ không nên hỏi mới phải.
Cố Tiêu chớp mắt, sao có thể nộp toàn bộ chứ. Cô không giống với Thẩm Hi Hòa, cũng không giống với Trần thị và Lý thị nha.
“Không có. Muội mua thịt, không ăn thịt thì sao có thể bổ dưỡng cơ thể chứ. Mua thịt còn dư lại thì đưa cho nương.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội cũng có thể tự mình tích góp một ít tiền, mua chút thức ăn, đừng giấu ở chỗ dễ thấy là được.”
Giấu ở chỗ dễ thấy thì còn gọi là giấu sao? Cố Tiêu không ngờ rằng Thẩm Hi Hòa còn kêu người khác lén giấu tiền riêng. Chu thị chắc chắn là không biết rồi.
Thật ra bản thân Thẩm Hi Hòa cũng không rõ, rốt cuộc là hy vọng Cố Tiêu tích góp tiền hay là hy vọng cô đem tiền nộp lên.
Có lẽ là hy vọng cô vĩnh viễn không tích góp đủ bảy lạng bạc, sau đó thì ăn nhiều hơn một chút.
Cô có biết là hắn đã thề nguyện rằng sau này nhất định sẽ cưới cô hay không? Cô cái gì cũng không biết.
Thẩm Hi Hòa mím môi không nói gì, vươn tay lấy lại túi vải.
Hai người về đến nhà, Thẩm Hi Hòa mới biết được Thẩm Đại Lang đã trở lại.
Người ta nói anh cả như cha. Tiền Thẩm Đại Lang kiếm được từ nghề mộc một đồng cũng không thiếu, giao toàn bộ cho Chu thị để lo cho Thẩm Hi Hòa ăn học.
Huynh trưởng đã bình an trở về, Thẩm Hi Hòa vui mừng ra mặt.
Chu thị cầm đũa, gắp một cái đùi vịt bỏ vào chén của Thẩm Đại Lang, sau đó nói: “Mọi người ăn đi.”
Trên bàn là một nồi thịt vịt kho tàu, một nồi gà hầm. Vịt kho có màu nước sốt óng ả, được chặt thành từng miếng lớn, nước dùng màu cánh gián. Thịt gà hầm bằng nước suối, canh gà trong vắt, bên trên nổi lên một lớp dầu gà màu vàng.
Chu thị không chia phần thịt, nhưng cũng biết đùi gà, đùi vịt là dành cho ai: Lý thị đang mang thai, Thẩm Hi Hòa thì đang đọc sách. Thịt là do Cố Tiêu mua về.
Thịt ở những chỗ khác cũng là thịt. Có thịt ăn đã rất tốt rồi, ăn chỗ nào mà chẳng như nhau, nên mọi người cũng không tị nạnh ai được đùi.
Dù sao thì Cố Tiêu cũng nghĩ vậy. Cô gắp đùi gà cho Chu thị, rồi tự gắp cho mình một cái cánh gà.
Sau khi hầm liu riu gần hai canh giờ, thịt gà đã mềm nhừ. Dùng đũa nhẹ nhàng chạm vào, xương và thịt đã rời ra, lớp da bên ngoài như tan chảy, ăn vào trong miệng vừa thơm lừng, vừa mềm mại.
Chu thị biết Cố Tiêu cho bà cái gì cũng là thật lòng, nên rất vui vẻ ăn.
Thẩm Hi Hòa nhìn đùi vịt trong chén của mình, nhỏ giọng nói: “Tiểu Tiểu……”
Cố Tiêu đang ăn cánh gà, “Huynh đừng cho muội, muội không lấy đâu.”
Gà mái già rất thơm, thịt chắc. Hơn nữa hầm trong thời gian dài, ăn thơm lừng, mềm mại.
Thẩm Hi Hòa “ừ” một tiếng.
Hai nồi thịt, cả nhà ăn rất ngon miệng. Ăn cơm xong, Thẩm Hi Hòa vào phòng phía đông đem một trăm bảy mươi lăm văn tiền đưa cho Chu thị.
Chu thị nhìn tiền đồng rồi lại nhìn Thẩm Hi Hòa, “Tiền này từ đâu ra?”
Thẩm Hi Hòa nói đúng sự thật: “In sách mà kiếm được. Nhi tử viết chữ lên giấy, Tiểu Tiểu khắc lên bản gỗ, rồi xoa mực in sách. So với chép sách thì nhanh hơn rất nhiều.”
Chu thị nghe không hiểu lắm, “Thật không ít…… Hôm qua Tiểu Tiểu mới vừa cho ta một lạng bạc.”
Thẩm Hi Hòa: “Một lạng?”
Chu thị đổi tư thế, ngồi thẳng lưng lại, “Còn không phải sao, những một lạng bạc lận, vẫn là lén nhét vào đó, chỉ vì muốn tích góp tiền nhập học cho con. Tam Lang, con cũng không thể học thói xấu mà phụ lòng Tiểu Tiểu đó.”
Chu thị cầm lấy một trăm năm mươi văn, “Con đọc sách có nhiều chỗ cần dùng tiền.”
Thẩm Hi Hòa cầm hai mươi lăm văn về. Hắn đưa cho Cố Tiêu, nhưng Cố Tiêu không lấy. Thẩm Hi Hòa nói: “Muội có tiền sao?”
Cố Tiêu ngẩng đầu nhìn hắn, “Có chứ, lần trước huynh chẳng phải đã cho muội tiền rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa: “…… Vậy cứ để chỗ muội trước đã. Nếu ta cần dùng tiền thì sẽ tìm muội lấy.”
Thẩm Hi Hòa chỉ lấy hai văn, dù Cố Tiêu có nói gì thì hắn cũng không lấy thêm nữa.
Cố Tiêu mỗi ngày đều phải giấu tiền của mình, không nghĩ lại cầm thêm tiền của Thẩm Hi Hòa nữa. “Huynh đưa cho muội làm gì chứ?”
“Không nên đưa cho muội sao?” Thẩm Hi Hòa muốn để Cố Tiêu đi hỏi các đại tẩu xem, tiền trong nhà là ai giữ. “Nếu muội ngại…… thì may cho ta một cái túi tiền đi, cái túi cũ lớn quá rồi.”
Cố Tiêu nói: “Trên người huynh chẳng phải chỉ có hai văn tiền thôi sao, còn phải dùng đến túi tiền à?”
“……”