Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 8: Cố Tiêu Lấy Cớ Chồng, Xin Nấu Thịt
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu thị vội vàng xuống giường đất, đóng sập cửa đông phòng lại, rồi nắm chặt cánh tay Cố Tiêu hỏi dồn: “Con lấy tiền ở đâu ra vậy!”
Nhà Thẩm gia nghèo khó, nên đương nhiên không thể cho tiền Cố Tiêu được. Hai đồng tiền kia, Chu thị còn nghĩ là tiền mừng tuổi Cố Tiêu giữ lại từ trước. Thế nhưng, mua nửa cân thịt phải mất sáu bảy văn tiền, tiền của Cố Tiêu rốt cuộc từ đâu mà có chứ! Thẩm gia tuy nghèo khó, nhưng tuyệt đối không chấp nhận người có thói tật tay chân không sạch sẽ.
Cố Tiêu lấy ra chiếc lồng dế, đáp: “Con đan lồng dế bán, một chiếc có thể bán được ba văn tiền.”
Chu thị lúc này ngớ người không nói nên lời.
Nhà họ chưa phân gia, nên tiền kiếm được đều phải nộp cho Chu thị quản lý. Việc các phòng lén lút giữ lại chút tiền riêng, trong lòng Chu thị đều rõ, nhưng bà cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt mà thôi. Bà không ngờ Cố Tiêu lại còn có khả năng kiếm tiền.
Cố Tiêu lại viện cớ vạn năng thường dùng kia: “Con thấy tướng công ốm yếu, đọc sách vất vả, cần phải bồi bổ thân thể……”
Thẩm Hi Hòa chính là mạng sống của Chu thị. Chu thị nghĩ đến nhi tử, trong lòng dâng lên một trận chua xót. Bà lau khóe mắt. Tiểu nhi tử gầy yếu, Lý thị đang mang thai cũng ăn không đủ no, chỉ ngóng trông được ăn thịt. Lại còn tôn tử trưởng phòng sắp phải thành thân, Chu thị cũng thấy đau lòng.
Chu thị nghiêm mặt nói: “Cũng đâu phải chưa từng được ăn thịt, sao lại thèm thuồng miếng thịt này đến vậy? Sau này không được làm vậy nữa!”
Cố Tiêu gật đầu lia lịa: “Con là vì đau lòng tướng công, chứ đâu phải con muốn ăn đâu ạ.”
Chu thị: “……”
Chu thị nhìn về phía Cố Tiêu, cô nương mười ba tuổi, cả người gầy gò không có nổi hai lạng thịt, bèn nói: “Thịt là con mua về, tất nhiên sẽ không thiếu phần của con đâu.”
Cố Tiêu lúc này mới yên tâm.
Chu thị cũng không yêu cầu Cố Tiêu nộp tiền ra. Một mặt, bà cảm thấy Cố Tiêu cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Mặt khác, nhìn thấy nàng một lòng một dạ nghĩ đến Tam Lang, dù có là tiền trộm được, nàng cũng sẽ tiêu lên người Tam Lang mà thôi.
Cố Tiêu mong chờ hỏi: “Nương, thịt này nên làm thế nào bây giờ ạ?”
Chu thị nhìn miếng thịt, người đông mà thịt thì ít ỏi. Miếng thịt chỉ bằng lòng bàn tay, nếu cắt thành miếng hầm với cải trắng, thì dù không ăn được thịt cũng có thể nếm được chút mùi vị. Bà dặn: “Phần thịt mỡ thì đem thắng lấy dầu, phần còn lại thì đem hầm.”
Nghe vậy, trong lòng Cố Tiêu dâng lên một nỗi chua xót, nàng vội nói: “Nương, để con làm cho, con bảo đảm sẽ nấu rất ngon!”
Chu thị bán tín bán nghi, bà càng sợ Cố Tiêu sẽ làm hỏng bét mọi thứ, bèn hỏi: “Con lại muốn làm cái trò gì nữa đây.”
Cố Tiêu mặt không đổi sắc đáp: “Con muốn làm cho tướng công ăn ạ!”
Chu thị đen mặt, bà thật sự không biết nên nói gì cho phải, tuổi còn nhỏ mà đã như thế này rồi……
Cố Tiêu phát hiện, tuy rằng việc luôn miệng nhắc đến Thẩm Hi Hòa có chút ngượng ngùng, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Cuối cùng Chu thị cũng gật đầu đồng ý.