Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Quà sinh nhật bất ngờ
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu thị gật đầu, “Tam Lang à, nương nói chuyện này với con, con đưa tiền cho Tiểu Tiểu là điều đương nhiên, nhưng đừng để con bé lấy ra trực tiếp, đại tẩu và nhị tẩu của con sẽ nghĩ sao chứ, còn phải để nương giấu giúp con nữa……”
Thẩm Hi Hòa: “…… Dạ.”
Thẩm Hi Hòa không rõ đầu đuôi câu chuyện thế nào, nhưng cũng đoán được phần nào, Cố Tiêu căn bản không lấy tiền của hắn, số tiền đó chắc chắn là tiền riêng của Cố Tiêu rồi.
Chu thị lại lấy ra hai lượng bạc, “Con đưa cho Tiểu Tiểu đi.”
Thẩm Hi Hòa tâm trạng phức tạp nhận lấy tiền, rồi trở về tây phòng.
Cơm trưa là bữa đơn giản nhất mấy ngày nay, ngày thường còn có đĩa gan heo xào.
Cố Tiêu đang ăn một cái màn thầu, lúc này Thẩm Hi Hòa khẽ nhéo tay cô.
Cố Tiêu nhìn qua, chỉ thấy Thẩm Hi Hòa đang cười với cô.
Thẩm Hi Hòa cười một lát rồi dời tầm mắt đi, trước đây đã nói rồi, hôm nay phải tổ chức sinh nhật cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu biết hôm nay là ngày mấy, nhưng lại quên mất chuyện sinh nhật. Ăn xong cơm trưa, cô và Thẩm Hi Hòa lần lượt trở về tây phòng.
Hai lượng bạc Thẩm Hi Hòa chưa đưa cho Cố Tiêu, cho dù có đưa thì cô cũng sẽ không lấy, còn dính líu đến những chuyện khác nữa.
Cố Tiêu đã nói ba lượng kia là hắn đưa cho cô, thì chính là hắn đưa, dù sao Cố Tiêu nói sao thì là vậy.
“Có phải là chưa ăn no hay không?” Thẩm Hi Hòa hỏi.
Cố Tiêu liếm môi, cô cũng ăn không nhiều lắm, mà Thẩm Hi Hòa cũng nhìn ra được sao? “Vẫn ổn, muội cũng ăn gần no rồi.”
Thẩm Hi Hòa mở tay nải mang về nhà ra, trước tiên đưa cho Cố Tiêu một cái đùi gà nướng, “Ăn thử xem có ngon không.”
Đùi gà vàng óng được bọc trong giấy dầu, cũng không biết là phết gì lên trên, mà mùi rất thơm.
Cố Tiêu hỏi: “Cho muội sao?”
“Ừ.” Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu, không kìm được nở nụ cười, “Nhanh ăn đi.”
Cố Tiêu cúi đầu cắn một miếng, “Ăn ngon! Vậy còn huynh……”
Dù sao thì hai người cũng không phải là chưa từng chia nhau chén cơm, Cố Tiêu đưa đùi gà nướng qua, “Huynh ăn một miếng đi.”
Thẩm Hi Hòa lắc đầu, “Ta không đói bụng, muội ăn đi.”
Tổng cộng chỉ có một cái đùi gà, cũng không lớn lắm, mấy miếng là đã ăn xong rồi.
Thấy Cố Tiêu đã ăn đùi gà xong, Thẩm Hi Hòa lại lấy ra hai bao giấy dầu, “Đây là hạt dưa rang ta mua về, để muội ở nhà ăn.”
Bây giờ người bán hàng đều rất có tâm, hạt dưa lại rất to, rang lên thơm lừng.
“Có hai vị, bao này là vị ngọt.” Thẩm Hi Hòa mang về rất nhiều thứ, nhưng Cố Tiêu không ngờ bên trong tất cả đều là đồ ăn.
Cố Tiêu hỏi: “Đều là cho muội sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Muội ở nhà ăn.”
Có đồ ăn thì Cố Tiêu sẽ không muốn rời đi nữa, hắn mua nhiều một chút, về sau sẽ còn mua nữa.
Sau đó Thẩm Hi Hòa lại lấy ra bánh sơn tra, bánh đậu xanh. Điểm tâm không nhiều lắm, một bọc nhỏ chỉ có bốn cái, ăn mấy miếng là đã hết sạch.
Cố Tiêu nhìn một bàn đồ ăn, nuốt nước bọt, “Sao huynh lại mua nhiều thứ như vậy về, cái này tốn bao nhiêu tiền vậy?”
Trong nhà không mua thịt nữa, Thẩm Hi Hòa liền mua đồ ăn mang về.
Thẩm Hi Hòa: “Không tốn bao nhiêu tiền, tiện tay mua thôi.”
Thẩm Hi Hòa muốn làm cho Cố Tiêu vui vẻ, Cố Tiêu vui vẻ, hắn cũng vui lây.
“Đúng rồi, còn có cái này, muội xem có thích không?” Thẩm Hi Hòa lấy ra một cái hộp gỗ dài bốn tấc, rộng một tấc.
Mặt trên khắc hoa văn, còn có một cái nút gỗ nhỏ. Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa, mở hộp ra, bên trong là một đóa châu hoa.
Những hạt trân châu bằng hạt gạo được kết lại thành một đóa hoa nhỏ, phía dưới là một chiếc kẹp tóc màu bạc, trông vừa đơn giản vừa đẹp.
Thẩm Hi Hòa nói: “Tuy muội nói nếu nói ra trước thì sẽ không còn gì là bất ngờ nữa…… Nhưng ta vẫn cảm thấy đóa châu hoa này rất đẹp.”
Thẩm Hi Hòa đã muốn tặng nó từ lâu rồi, nhưng vẫn không tìm được cơ hội thích hợp. Cho dù không phải là sinh nhật của Cố Tiêu, thì hắn cũng sẽ tặng.
Cố Tiêu nhớ ra hôm nay là sinh nhật của nguyên chủ, ngày 13 tháng 7. Cô là Cố Tiêu, sau này cũng chỉ có thể là Cố Tiêu, về sau ngày 13 tháng 7 chính là sinh nhật của cô.
Cố Tiêu nói: “Những thứ này đều là quà sinh nhật sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Vậy muội có cảm thấy bất ngờ không?”
Cố Tiêu giật mình, “Muội……”
Bất ngờ thì đúng là rất bất ngờ, ai mà không thích được nhận quà chứ, nhưng cô lại ngượng ngùng không nói ra được mình rất bất ngờ và rất thích.
Cũng may Thẩm Hi Hòa cũng không câu nệ vấn đề này, Cố Tiêu nhận lấy, ăn và dùng là được, cái khác thì hắn cũng không thèm để ý.
Thẩm Hi Hòa dọn dẹp đồ đạc xong, sau đó thì xếp chữ theo từng trang sách, một buổi trưa in được mấy quyển. Tới buổi tối, trên bàn cơm của Thẩm gia là cháo trắng và dưa muối.
Cũng may trưa nay Thẩm Nhị Lang bán bánh cuốn còn thừa lại một miếng thịt kho nhỏ và mấy quả trứng gà kho, nếu không thật đúng là chỉ có dưa muối và cháo thôi.
Giữa trưa Cố Tiêu đã ăn đùi gà nướng, buổi chiều còn có hạt dưa và điểm tâm, nên buổi tối cũng không đói bụng cho lắm.
Nếu là ngày thường, chắc chắn Chu thị sẽ để Cố Tiêu làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa, mà hôm nay ngay cả nhắc cũng không nhắc tới, nên chắc là không làm rồi.
Cố Tiêu nghĩ trong phòng còn có điểm tâm, nếu Thẩm Hi Hòa đói bụng thì ăn mấy cái đó là được rồi.
Cố Tiêu đi ngâm nước ngải cứu. Thẩm Hi Hòa không có ở trong phòng, cô ngồi trên giường, dựa lưng vào tường. Mặc dù đã ngâm nước ngải cứu nhiều lần, nhưng vẫn ngửi không quen mùi này. Nguyệt sự của cô vào cuối tháng, có lẽ lần này sẽ không đau chút nào rồi.
Cố Tiêu ngâm hơn nửa canh giờ, mà Thẩm Hi Hòa vẫn chưa về. Cô đi ra ngoài đổ nước, thấy đèn trong phòng bếp vẫn còn sáng.
Trong phòng bếp khói bốc lên, bên trong có bóng người. Trời tối nên Cố Tiêu không thấy rõ là ai, chờ đến gần mới biết hóa ra là Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa kinh ngạc nói: “Xong rồi sao?”
Cố Tiêu gật đầu, khẽ ho hai tiếng, “Huynh đang nấu đồ ăn à, đói bụng rồi sao? Để muội làm cho.”
Thẩm Hi Hòa mím môi, cầm muỗng múc mì từ trong nồi ra. Hắn bỏ trứng gà không đúng cách nên lòng đỏ trứng chảy ra hết rồi, không giống với trứng chần Cố Tiêu làm, to tròn.
“Đã chín rồi, vào phòng ăn thôi.”
Một chén mì, trên đó có một quả trứng chần không được hoàn chỉnh cho lắm. Cố Tiêu phát hiện không chỉ trứng chần khó coi, mà mì cũng có sợi to sợi nhỏ không đều.
Thẩm Hi Hòa không nói chuyện, bưng chén vào phòng. Hắn lại ra ngoài lần nữa, múc mì và nước canh còn lại trong nồi ra một chén khác.
Cố Tiêu mãi sau mới nhận ra, đây là Thẩm Hi Hòa đang nấu mì trường thọ cho cô sao? Thẩm Hi Hòa cầm đũa lên, “Nhanh ăn đi.”
Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa hồi lâu mà không nói được lời nào. Cô ăn một miếng mì, do dự một lát rồi hỏi: “Huynh dùng bột và trứng gà có nói với nương không?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Nói rồi.”
Thẩm Hi Hòa chờ Cố Tiêu vào phòng mới đi nói với nương, hôm nay là sinh nhật, nên hắn muốn làm một chén mì trường thọ cho Cố Tiêu, còn phải dùng một quả trứng gà.
Để Cố Tiêu ăn, Chu thị tất nhiên là vui vẻ đồng ý. Bà chỉ sợ Thẩm Hi Hòa không biết làm sẽ lãng phí lương thực, nên bà muốn tự mình làm.
Thẩm Hi Hòa đương nhiên là không muốn. Hắn hỏi Chu thị phải làm như thế nào, dùng bao nhiêu bột, cắt sợi mì mỏng ra sao, nấu mì thì phải bỏ bao nhiêu nước, khi nào thì cho trứng gà vào.
Cũng may là đầu óc hắn thông minh nên nhớ rất nhanh. Trước kia cũng không ít lần hỗ trợ việc nhóm lửa trong nhà, chén mì này, trừ vẻ bề ngoài không mấy nổi bật ra, thì ăn cũng khá ngon.
Cố Tiêu ăn một miếng lớn, cô cứ tưởng những món quà đó đã là toàn bộ rồi, không ngờ còn có một chén mì nữa.
Thẩm Hi Hòa hắn……
Cố Tiêu nói: “Trứng gà cho huynh ăn, muội ăn mì là đủ rồi.”
Nói xong Cố Tiêu với khí thế sét đánh không kịp bịt tai gắp trứng gà qua cho Thẩm Hi Hòa, sau đó che chén lại, “Thật sự là đủ rồi, ban ngày muội có ăn điểm tâm rồi, nên bây giờ không đói bụng chút nào.”
Thẩm Hi Hòa nhìn trứng gà: “Ừ.”
Cố Tiêu lại ăn thêm một miếng mì, cô nhẹ giọng nói: “Hôm nay muội rất bất ngờ.”
“Muội vui là tốt rồi.” Thẩm Hi Hòa mỉm cười, hắn mở lời, “Đúng rồi, qua một thời gian nữa, nhà chúng ta chắc là sẽ dọn đến huyện thành rồi, ta đã nói với nương mỗi ngày đều sẽ về nhà ở.”