Kế hoạch mua nhà

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai mắt Trần thị tròn xoe, ba lượng bạc đó, đúng là ba lượng bạc thật! Các nàng tích góp mấy tháng trời cũng chỉ được vài trăm văn.
“Đây là số tiền Tam Lang và Tiểu Tiểu kiếm được từ việc in sách. Ta thấy Tam Lang phải dùng nhiều bút mực nên cố ý để hắn giữ.” Chu thị giải thích một hồi về ba lượng bạc, “Ai ngờ Tam Lang chẳng tiêu gì, lại đưa hết cho Tiểu Tiểu.”
Trần thị cười mỉa mai nói: “Đúng đúng, nương nói đúng lắm.”
Chu thị cúi đầu đếm bạc, tổng cộng là 43 lượng. Bà cất hết vào trong túi tiền rồi nói: “Trước tiên, để Đại Lang đi huyện thành xem nhà cửa, xem xét kỹ càng một chút. Phải tìm được căn nhà phù hợp, gần thư viện mới được.”
Cố Tiêu gật đầu tán thành. Cô vẫn rất bội phục Chu thị, chẳng trách sau này khi trở thành cáo mệnh phu nhân, bà ở cùng với các quý phu nhân mà không hề thua kém chút nào. Ngay từ bây giờ, bà đã biết phải mua nhà gần thư viện rồi.
Chu thị lại tiếp lời: “Nếu đã muốn mua, thì mua căn nhà rộng rãi một chút. Nếu tiền không đủ thì chúng ta lại nghĩ cách khác để kiếm thêm.”
“Đều nghe theo nương.” Trần thị và Lý thị liếc mắt nhìn nhau, trong lòng ai cũng rất vui vẻ. Con người ai cũng muốn vươn lên, nước thì chảy xuống chỗ trũng. Mọi người đều đồng ý chuyển lên huyện thành ở, đây đúng là đại hỉ sự.
Thẩm Đại Lang tạm thời gác lại công việc thợ mộc, đã đi huyện thành hai chuyến. Nhờ Cố Tiêu ngầm nhờ người khác để ý, nên cũng đã ưng ý được mấy căn nhà.
Trong đó có một căn ở thành nam, ngay đầu hẻm chỗ bán bánh cuốn, cách thư viện chưa đến nửa khắc đi bộ. Đó là nhà nhị tiến, còn có một hoa viên nhỏ, nhưng giá bán là hơn 50 lượng bạc.
Một căn khác cách thư viện rất gần, là nhà nhất tiến, giá bốn mươi lượng bạc. Người nhà họ Thẩm đông, nên phải chen chúc mới ở được. Mấy căn khác thì ở thành tây và thành đông, nhà cũng không tệ, nhưng khoảng cách quá xa.
Chu thị nhìn Thẩm Đại Lang, hỏi: “Không còn căn nào khác sao?”
Thẩm Đại Lang thành thật lắc đầu: “Không còn nữa rồi.”
Căn nhà tốt hơn cũng có, nhưng không mua nổi, nên đến xem cũng chẳng cần xem.
Chu thị sờ sờ túi tiền rồi nói: “Ngày mai ta sẽ đi xem thử.”
Mua nhà thì phải tận mắt nhìn thấy mới yên tâm được.
Nhưng sau khi xem qua thêm hai căn nhà nữa, Chu thị nói với mấy người con trai và con dâu: “Chúng ta lại tích góp thêm một chút nữa.”
Quầy bánh cuốn là để kiếm tiền mưu sinh, mỗi ngày có thể kiếm được khoảng 200 văn. Nếu tích góp không đủ thì còn có thể đi vay mượn, nếu vay mượn không được thì trong nhà còn mười mấy mẫu đất.
Cố Tiêu gật đầu. Nghe ý của Chu thị, chắc là bà đã nhìn trúng căn nhà ở đầu hẻm rồi.
Trần thị thở phào nhẹ nhõm. Nàng ta lén hỏi Thẩm Đại Lang, Thẩm Đại Lang cũng không biết nói gì, chỉ nói căn nhà này khá tốt, Đại Oa, Nhị Oa sau này thành thân, sinh con cũng có chỗ ở.
Trần thị nghĩ, bây giờ đã có thể nhờ người hỏi cưới các cô nương rồi.
Nhưng Thẩm Đại Oa lại không nghĩ nhiều như vậy. Bây giờ hắn cảm thấy tiền đúng là thứ tốt, chẳng gì quan trọng bằng việc kiếm tiền. Có tiền thì mới có thể ăn thịt và mua nhà.
Đại Oa đi đến gian phòng phía đông tìm Chu thị: “Nãi nãi, ngày mai tiểu thúc sẽ về nhà.”
Chu thị đáp: “Ừ.”
Thẩm Đại Oa gãi đầu, lại lặp lại lần nữa: “Ngày mai tiểu thúc sẽ trở về đó, nãi nãi.”
Chu thị cũng không ngẩng đầu lên. Thẩm Đại Oa liền cảm thấy rất kỳ lạ, trước đây, hễ hắn nói như vậy là Chu thị đã đưa tiền cho hắn rồi.
Trước đây thì có tiểu thẩm mua thịt. Sau này trong nhà kiếm được tiền thì Chu thị sẽ đưa tiền, khi thì mười mấy văn, khi thì hơn hai mươi văn, để mua chút thịt về cho cả nhà ăn. Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy chứ.
Thẩm Đại Oa hỏi: “Tiểu thúc về nhà không mua thịt sao...?”
Chu thị nhíu mày: “Sao, chỉ biết ăn thôi hả, còn đòi ăn thịt nữa sao! Làm gì có tiền mà mua thịt ăn chứ!”
Thẩm Đại Oa bị mắng lùi lại hai bước: “Nãi nãi, không ăn thì không ăn, người đừng tức giận.”
Chu thị nhìn thấy hắn là lại tức giận: “Mua nhà không tốn tiền chắc? Hay cưới vợ cho ngươi không tốn tiền chắc? Mà còn đòi ăn thịt! Trước đây chỉ có màn thầu và cải trắng không phải cũng ăn rất ngon sao!”
Đã ăn thịt rồi thì ai còn muốn ăn cải trắng luộc chứ. Thẩm Đại Oa thẳng thắn nói: “Nãi nãi, cháu bây giờ có thể không cưới vợ mà.”
“Ngươi không cưới vợ? Ngươi nói lại lần nữa xem nào!” Chu thị từ trên giường đất bước xuống, cầm lấy cây chổi quất vào lưng Đại Oa: “Ngươi không cưới, vậy tiểu thúc ngươi đi thi thì không cần tiền sao? Chẳng biết lo nghĩ gì cả, cút ra ngoài cho ta!”
Thẩm Đại Oa làu bàu, đi tìm Cố Tiêu than thở: “Tiểu thẩm, bây giờ trong nhà đến tiền mua thịt ăn cũng không có nữa rồi.”
Cố Tiêu đã đưa ba lượng bạc, làm sao còn lấy tiền ra được nữa chứ. Ba lượng bạc kia, trong mắt Chu thị và các nàng, chính là toàn bộ tiền riêng của cô rồi. Vì Thẩm Hi Hòa nên cô mới đành lòng lấy ra, bây giờ trên người cô đến một văn tiền cũng không còn.
Cố Tiêu nói: “Không phải còn có món thịt kho trứng gà còn dư đó sao, cũng là món mặn đó thôi.”
Đại Oa: “... Chỉ có một chút thì đủ cho ai ăn chứ.”
Thời tiết nắng nóng, cho nên cũng không làm nhiều lắm. Bây giờ việc buôn bán rất chạy, có khi bán hết sạch không còn chút nào. Nếu có dư lại thì hắn là một tiểu bối cũng không dám ăn.
Cố Tiêu cũng muốn ăn thịt chứ, nhưng không có cách nào khác. Bây giờ trong nhà kiếm được tiền toàn bộ đều giao cho Chu thị, phải tích góp đủ tiền để mua nhà.
Mọi việc đều phải biết phân biệt nặng nhẹ, trước mắt cứ nhịn hai ngày vậy.
Cố Tiêu nói: “Trước đây không ăn không phải cũng sống được đến bây giờ sao?”
“Cháu nghe ý của nãi nãi... mua nhà xong còn phải tích góp tiền nhập học và tiền đi thi cho tiểu thúc, còn phải cưới vợ cho cháu...” Thẩm Đại Oa lo lắng sốt ruột: “Cháu không vội cưới vợ, nhưng những cái khác... thì phải tích góp đến khi nào? Một hai năm đều không được ăn thịt sao?”
Cả hai người đều từ trong ánh mắt đối phương nhìn thấy khát vọng mãnh liệt được ăn thịt.
Cố Tiêu thở dài: “Ai...”
Thẩm Đại Oa bĩu môi: “Ai...”
Trong tay Cố Tiêu có tiền còn có thể lén mua về ăn, nhưng ngày mai Thẩm Hi Hòa đã trở lại rồi. Cô vẫn cứ nhịn một chút vậy, nhịn mấy ngày vẫn có thể chịu được.
Ngày hôm sau là 13 tháng 7, Tam Nha của Thẩm gia đã được mười lăm ngày tuổi.
Tam Nha sinh non, trông rất nhỏ gầy, nhưng đã nuôi được mười lăm ngày, nên cũng cứng cáp hơn rồi. Đứa nhỏ rất ngoan, thích nằm trên giường đất phun bong bóng.
Lý thị còn chưa hết cữ, nhưng đã có thể xuống giường thăm con, thậm chí có thể cầm chổi quét nhà rồi.
Giữa trưa đang nấu cơm thì Lý thị đến hỏi: “Có cần ta hỗ trợ không?”
Cơm trưa chính là màn thầu hấp, cùng với một nồi cải trắng và củ cải luộc.
Cố Tiêu hít sâu một hơi rồi nói: “Không cần đâu, Nhị tẩu mau đem Tam Nha về phòng đi.”
Trần thị cũng cảm thấy đồ ăn quá đơn giản. Người ta thường nói từ nghèo lên giàu thì dễ, nhưng từ giàu quay về nghèo thì khó. Mẹ chồng lại bắt đầu tính toán xem nấu cơm dùng bao nhiêu bột, bao nhiêu dầu rồi.
Cứ thế này thì làm sao mà ăn được chứ.
“Vẫn là tiền quá ít...” Cố Tiêu lẩm bẩm.
Trần thị: “Hả?”
“Đại tẩu, nhà chúng ta phải có một trăm lượng bạc. Tốn năm mươi lượng mua căn nhà đó, vẫn còn dư lại năm mươi lượng, thì cũng không đến nỗi ngay cả thịt cũng không được ăn chứ.” Cố Tiêu xoa bụng, cô muốn ăn sườn, muốn ăn thịt, muốn ăn món ngon.
Trần thị gật đầu, lời này cũng đúng là sự thật. Chẳng phải là do không có nhiều tiền sao? Số tiền nàng ta lén giấu riêng đều đã đưa cho Chu thị rồi, ngay cả tiền lẻ cũng đưa luôn rồi.
Dù sao thì nàng ta cũng rất vui khi mua nhà. Mua được nhà, rồi cưới vợ cho con trai xong là có thể chuyển lên huyện thành ở rồi. Những cái khác khổ một chút cũng không sao.
Cố Tiêu bỏ thêm củi vào bếp. Cùng lắm thì lúc đi huyện thành sẽ lén mua một ít, rồi mang về một ít cho Chu thị là được.
Tới giữa trưa, Thẩm Hi Hòa từ thư viện trở về nhà. Hắn trước tiên đi đưa tiền in sách cho Chu thị. Lần này bán năm quyển sách, cộng thêm chép được hai cuốn sách, tổng cộng được mười bốn lượng bạc.
Chu thị nhìn bạc rồi thở phào nhẹ nhõm.
Chu thị đem chuyện mua nhà nói với Thẩm Hi Hòa, nhưng cũng không nói là vì hắn mà cả nhà mới dọn lên huyện thành. Bà chỉ nói là nếu ở huyện thành thì việc bán đồ ăn cũng thuận tiện hơn, còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn một chút.
Chu thị nói: “Sớm ngày quyết định, rồi thu dọn đồ đạc, sớm ngày chuyển qua đó.”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Đều nghe theo nương.”
Chu thị nói: “Nếu đã chuyển đến huyện thành ở, thì con có còn ở lại thư viện không?”
Đối với Thẩm Hi Hòa mà nói, việc thi cử và đọc sách đã khắc sâu vào trong đầu hắn. Ở thư viện cũng có thể học, nhưng nếu về nhà, tất nhiên là càng tốt hơn rồi.
“Con sẽ về nhà ở.”