Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chiếc Đèn Kéo Quân Gây Sốt
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu nhị nhìn dáng vẻ nói một đằng làm một nẻo của Tiểu Trương chưởng quầy thì âm thầm bĩu môi, “Mấy đóa hoa này rất quý giá, chưởng quầy nhớ phải chăm sóc cẩn thận đấy.”
Những thứ đặt ở bên ngoài khó tránh khỏi việc bám bụi, hoa bất tử lại không có gì che chắn, cũng không giống như đồ sứ hay đồ khắc gỗ khác, có bụi thì chỉ cần lau sạch là được, mà phải dùng một cây chổi nhỏ lông mềm, quét sạch bụi từng chút một.
Một căn phòng hoa như vậy, nếu toàn bộ dùng hoa tươi, cứ vài ba ngày lại phải thay một lần, thì nhà ai mà dùng nổi chứ. Nhưng hoa bất tử thì không giống vậy, chỉ cần thường xuyên chăm sóc, rồi luôn giữ hương thơm cho hoa là được rồi.
Tiểu Trương chưởng quầy nói: “Đương nhiên rồi, vậy thì ngày mai cứ để các vị phu nhân tới nhã gian ở lầu hai ngồi đi.”
Tiểu Trương chưởng quầy đi dạo một vòng quanh phòng, “Cứ để đèn kéo quân ở chỗ này, đợi đến chạng vạng thì mang ra.”
Đèn tất nhiên là để buổi tối mới dùng rồi.
“Chạng vạng ư? Vậy thì ban ngày chẳng phải sẽ không ai nhìn thấy sao. Có tiểu thư, phu nhân nhà ai lại đi dạo bên ngoài vào buổi tối chứ.”
Tiểu Trương chưởng quầy vỗ vai tiểu nhị, “Ngươi thì biết gì chứ? Nếu ngươi được ngồi trong căn phòng này, được ăn ngon uống tốt, vậy ngươi có muốn rời đi không?”
Tiểu nhị lắc đầu, chắc chắn là không muốn rồi, để hắn ngủ dưới đất cũng được nữa là.
“Vậy thì những người ở lại đến tối muộn chẳng phải là có thể nhìn thấy đèn kéo quân rồi sao.” Tiểu Trương chưởng quầy mỉm cười, rồi đi ra khỏi phòng. Đèn cứ đặt ở đó ba mươi phút, không phải ai cũng có thể nhìn thấy được đâu.
Ngày hôm sau, người tới Đa Bảo Các vẫn đông như mọi khi.
Tiểu Trương chưởng quầy tươi cười chào hỏi, “Lầu hai có nhã gian, bên trong có treo thư pháp, phu nhân tiểu thư có thể lên đó xem thử.”
Thư pháp thì có ai mà chưa từng nhìn thấy qua chứ, nhà ai cũng đều có vài bức. Nhưng chưởng quầy đã nói như vậy, tất nhiên là đang ngỏ ý mời rồi.
Người đi đầu chính là chủ mẫu của Bình Dương hầu phủ, đương gia phu nhân. Bà thường tới Đa Bảo Các, đồ vật ở bên trong rất hợp với tâm ý của bà, “Vậy thì lên nhã gian ngồi một lát đi.”
Tiểu Trương chưởng quầy dẫn theo một nhóm khách quý đi lên lầu hai. Phu nhân Bình Dương hầu phủ vừa bước vào, thì khẽ nhướng mày lên. Căn phòng này có một chút khác biệt, trên vách tường tất cả đều là hoa tươi, hương thơm ngào ngạt.
Bàn ghế bằng gỗ sáng màu, trên đó có đặt một lọ hoa hồng nguyệt quý.
Thư pháp treo trên tường cũng vẽ hoa nguyệt quý, cửa sổ mở ra làm cả căn phòng sáng bừng. Đứng ở chỗ này, trong lòng cũng cảm thấy thư thái hơn hẳn.
Bình Dương hầu phu nhân đã hơn bốn mươi tuổi, đã qua cái tuổi thích hoa tươi từ lâu rồi, nhưng mà nhìn thấy cảnh này cũng rất thích.
“Các phu nhân ngồi trong chốc lát, lát nữa tiểu nhị sẽ đem trà và điểm tâm lên.”
Trà ngon nhất là trà xuân Long Tỉnh, điểm tâm được mua từ tiệm ngon nhất thành Thịnh Kinh. Dù thư pháp treo trên tường không quá đặc sắc, nhưng các phu nhân cứ thế ngồi lại đây cả buổi.
Buổi chiều Bình Dương hầu phu nhân lại tới đây. Bà ở Đa Bảo Các mua hai quyển sách, một cây quạt, lại hỏi còn quạt lụa tròn không.
Tiểu Trương chưởng quầy nói: “Đại sư phụ của chúng tôi một tháng chỉ dệt được một cây quạt lụa mà thôi, gần đây đúng là không có.”
Trong lòng Bình Dương hầu phu nhân cảm thấy vô cùng đáng tiếc, lại hỏi: “Vậy không có đồ nào khác cũng là lụa dệt hay sao, lớn nhỏ gì cũng được.”
“Quạt lụa chỉ có hai cây kia mà thôi, còn có một chiếc đèn, nhưng mà phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa. Khoảng mấy ngày nữa sẽ có thêm ba quả hạnh đào khắc gỗ, phu nhân nếu thích thì có thể tới đây sớm một chút.”
Mua đồ thì ai đến trước thì được trước, ai cũng không thiếu tiền, nên đương nhiên ai nhìn trúng trước thì người đó được sở hữu. Thành Thịnh Kinh rộng lớn như vậy, cũng chẳng ai dám dùng quyền thế để ép người, không thể làm khó chưởng quầy được.
Bình Dương hầu phu nhân gật đầu một cái, “Ừ.”
Hít hà mùi hương hoa, ngồi trong nhã gian nửa ngày mà không hề thấy nóng bức. Mặc dù hoa trong hoa viên ở hầu phủ rất quý, nhưng lại có rất nhiều muỗi, còn rất nóng nữa.
Ngồi một lát là đã đến tối. Vài vị phu nhân đi cùng tới đây đều đã về rồi, chỉ còn lại một mình Bình Dương hầu phu nhân.
Bình Dương hầu phu nhân do dự trong chốc lát, vừa định đi, thì thấy một thị nữ xinh đẹp cầm một chiếc đèn tiến vào. Chiếc đèn có hình lục giác, mặt trên chạm khắc gỗ rất đẹp, khung đèn rất nhẹ. Trong lòng bà thầm cân nhắc, chẳng lẽ chiếc đèn này cũng làm từ lụa dệt sao.
Thị nữ đặt đèn xuống, cắm một cây nến vào bên trong, sau đó thì hành lễ lui ra.
Bình Dương hầu phu nhân nhìn vách đèn đang chầm chậm xoay, những hình bóng dần hiện lên trên vách đèn bằng lụa hoa dệt. Đầu tiên là cảnh Thường Nga bôn nguyệt, sau đó là cung Quảng Hàn, tiên tử đối nguyệt không vọng, ở nguyệt không rơi lệ, biển xanh đan thanh hàng đêm ăn năn, cuối cùng lại trở về với cảnh Thường Nga trộm dược.
Bình Dương hầu phu nhân phát hiện ánh trăng được dệt trên vách đèn, cùng với những đám mây mỏng và sương mù, “Đây là đèn kéo quân sao?”
“Đúng vậy, vách đèn là dùng lụa hoa dệt làm ra, những hình dán bên trong chính là cảnh Tết Trung Thu rằm tháng tám, chuẩn bị đến ngày rằm tháng tám thì sẽ được trưng bày.” Tiểu Trương chưởng quầy chắp tay ra sau lưng, giải thích nói.
Bình Dương hầu phu nhân làm sao có thể chờ được đến rằm tháng tám chứ. Bà nói: “Chưởng quầy, ta thực sự rất thích lụa hoa dệt. Chiếc quạt tròn lần trước không may bỏ lỡ, chiếc đèn kéo quân này phải đến rằm tháng tám mới được bày bán, nếu ta có thể được ngắm trước một lát thì đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.”
Tiểu Trương chưởng quầy cười nói, “Nếu như phu nhân thích, thì có thể đợi.”
Bình Dương hầu phu nhân không nói đồng ý cũng không nói từ chối, “Qua một thời gian nữa là sinh nhật của lão phu nhân trong nhà, đang lo không biết nên tặng lễ vật gì. Không biết là có thể gặp vị tú nương đã dệt ra lụa hoa hay không, ta muốn mua một tấm lụa hoa dệt kinh Phật.”
Sắc mặt Tiểu Trương chưởng quầy đanh lại. Chuyện này thì đại bá hắn chưa dặn dò. Mấy thứ này đâu phải muốn là có thể có được. Chưa nói đến việc tiểu đông gia có dệt được kinh Phật hay không, chỉ riêng mấy món đồ này, chẳng phải tiểu đông gia làm ra món gì thì các phu nhân mua món đó sao?
Làm gì có chuyện được tùy ý lựa chọn, cho dù có muốn cũng phải đi cầu xin chứ.
“Thật sự là không thể được, tú nương không ở Thịnh Kinh, tất cả đều thông qua thư từ để trao đổi.”
“Nhưng mà lễ vật để tặng sinh nhật thật sự làm ta đau đầu quá, khổ nỗi lão phu nhân lại thích những thứ làm từ lụa hoa. Chưởng quầy có thể hiểu cho nỗi lòng này của ta không? Ta sẽ mua chiếc đèn kéo quân này, đương nhiên, chưởng quầy cứ bày đèn đến Tết Trung Thu.” Bình Dương hầu phu nhân giọng điệu nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng, nhỏ giọng thương lượng.
Tiểu Trương chưởng quầy thở dài trong lòng, không hổ là đương gia chủ mẫu của hầu phủ. Nếu phu nhân đã nhất quyết muốn mua, thì không bán cũng không được rồi, “Nếu phu nhân cũng đã nói như vậy rồi, vậy thì cứ bày đến Tết Trung Thu đi. Phu nhân, đèn này giá là 1500 lượng bạc, ngài xem, là bây giờ……”
1500 lượng không phải là con số nhỏ, nhưng mà cũng chỉ có một cái như vậy, có thể làm lão phu nhân vui cũng rất đáng giá. Hơn nữa, bày ở đây tới Tết Trung Thu, ai cũng đã nhìn qua đèn kéo quân, cuối cùng là bà mua được nó, vậy không thể nào tốt hơn rồi.
Bình Dương hầu phu nhân cười nói: “Ta sẽ cho người đem tiền tới đây ngay.”
Đèn vừa mới bày ra mà đã bán được rồi, còn là với mức giá rất hời. Tiểu Trương chưởng quầy kiếm được số tiền này mà cảm thấy hoảng hốt, lương tâm cũng có chút cắn rứt.
Tiểu Trương chưởng quầy nói: “Được, phu nhân nhớ thường xuyên tới xem.”
Bình Dương hầu phu nhân thanh toán bạc xong, Tiểu Trương chưởng quầy liền ghi một khoản vào sổ sách, từ nay đồ ở Đa Bảo Các sẽ áp dụng nguyên tắc ai đến trước thì được trước.
Người tới Đa Bảo Các ngày càng nhiều, mỗi ngày đều có người lên nhã gian lầu hai ngồi, thậm chí có một hai người ngồi đến tận tối. Tất nhiên là cũng có thể nhìn thấy đèn kéo quân.
Hễ có ai hỏi mua, Tiểu Trương chưởng quầy đều nói là phải chờ đến rằm tháng tám mới bán.
Có hoa bất tử trang trí trong phòng, việc làm ăn của Đa Bảo Các tốt lên trông thấy.
Tiểu thư phủ Anh Quốc công, mấy vị cô nương bá phủ, con gái các đại thần, vừa ngồi là đã hết nửa ngày. Đương nhiên cũng sẽ mua vài thứ mang về.
Tiểu Trương chưởng quầy vội vàng viết phong thư cho bá phụ hắn, tiện thể kể chuyện Bình Dương Hầu phu nhân muốn lụa hoa dệt kinh Phật.
————
Một đi một về thì đã tới ngày 28 tháng bảy, tam nha đã đầy tháng.
Thẩm gia bày hai bàn tiệc đầy tháng, người tới đây cũng không nhiều lắm, gồm nhà mẹ đẻ Lý thị, hai cô con gái đã xuất giá của Chu thị, cùng vài người thân thích của Thẩm Đại Lang.