Chương 59: Anh ấy bị thương rất nặng (1)

Xuyên Thành Con Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 59: Anh ấy bị thương rất nặng (1)

Xuyên Thành Con Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mau khai ra, rốt cuộc là ai sai mày đến đây? Hôm nay nếu ông không đánh chết mày bằng cái chổi này thì ông không phải họ Lâm!”
“Đồ khốn, dù có chết tao cũng không tha cho mày!!”
Vương Cường vốn đã đau đến mức không đứng vững nổi, giờ lại bị Lâm Tiểu Chu vụt như đập gián, khiến hắn gào thét không ngớt, tiếng kêu rên đau đớn thê lương chẳng khác nào Hạ Vũ Hà lúc bị Dung mụ mụ đâm kim.
Triệu Diễn nhìn tên côn đồ mặt mày sưng vù, mép miệng rỉ máu, không khỏi động lòng: “Thôi đừng đánh nữa, cảnh sát sắp đến rồi.”
Nhưng lúc này Lâm Tiểu Chu đang tức giận tột độ, làm sao có thể nghe lời, vẫn tiếp tục ra tay!
Dám động vào anh em tao? Tao đánh chết mày!
Chỉ đến khi cảnh sát xuất hiện, Lâm Tiểu Chu mới chịu dừng tay, vội vàng chạy vào phòng tìm hộp thuốc mà cậu đã vứt xó từ lâu.
Nhưng cậu không biết cách băng bó cầm máu. May thay, có một nữ cảnh sát tốt bụng giúp đỡ, nhẹ nhàng sơ cứu và băng bó cho Triệu Diễn.
“Anh Lâm, tay anh Triệu thật ra không cần băng bó đâu ạ.” Nữ cảnh sát nhẹ nhàng nói.
Có lẽ vì Triệu Diễn dính máu của Vương Cường nên trông vết thương nghiêm trọng, nhưng thực ra cánh tay anh chỉ bị một vết xước nhỏ, dán băng cá nhân là đủ.
Đáng thương thay, Vương Cường – kẻ phạm tội – lại bị thương nặng hơn cả nạn nhân.
Lâm Tiểu Chu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, kiểm tra kỹ lưỡng cánh tay Triệu Diễn, mãi sau mới yên tâm.
Trên đường đến đồn làm biên bản, Triệu Diễn khẽ nở nụ cười.
Vương Cường đã rình rập trước nhà Lâm Tiểu Chu suốt mấy ngày, hoàn toàn không hay biết dư luận đã đổi chiều, và nữ thần mà hắn tôn thờ thực chất lại là một “trà xanh” chính hiệu.
Tội cố ý gây thương tích chắc chắn không thể thoát khỏi pháp luật.
Sau khi rời đồn cảnh sát, trời đã khuya. Lâm Tiểu Chu định mời Triệu Diễn ở lại nhà mình qua đêm. Nhưng khi bật đèn lên, căn hộ thuê của cậu đã tan hoang.
Bị phá phách hoàn toàn.
Cửa sổ bị đá đập vỡ, mảnh kính vương vãi khắp nơi. Trên tường, đầy những nét vẽ bậy bến kèm theo dòng chữ: "Kid là cặn bã", "Streamer rác rưởi, chết đi"...
Có vẻ trong những ngày trước khi sự thật được phơi bày, đã có những "người hùng" tìm đến để "thể hiện lòng kính trọng" bằng cách riêng của họ.
“Chậc, xem ra tối nay không thể ở đây rồi.” Lâm Tiểu Chu đi quanh nhà một vòng, nhún vai tự giễu.
Triệu Diễn khẽ ho một tiếng: “Chỗ này không an toàn nữa, cậu tạm thời đến ở nhà tôi đi.”
Ánh mắt anh nhìn về phía Lâm Tiểu Chu, giấu kín một tia mong chờ.
Lâm Tiểu Chu gãi đầu: “Được chứ, để tôi dọn đồ. Từ nay phiền anh rồi! Hehe.” Nói xong, cậu vội vàng chạy vào phòng dọn dẹp hành lý.
Triệu Diễn cảm thấy lòng rộn ràng vui sướng.
Hành lý của Lâm Tiểu Chu chẳng có nhiều, cậu chỉ mang theo vài bộ quần áo là xong.
Hai người gọi taxi, thẳng tiến đến căn hộ của Triệu Diễn. Cố Mạn Tích nghe tin Triệu Diễn và Lâm Tiểu Chu bị tấn công, vô cùng lo lắng.
Thấy hai người bình an trở về, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, Cố Mạn Tích vẫn chưa hết lo, nên đã gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra.
Bác sĩ riêng của Triệu Diễn tên là Phương Chính, hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ thư sinh, điềm đạm. Trước đây, anh từng phục vụ cùng đơn vị với Triệu Diễn trong quân đội, sau khi xuất ngũ, Phương Chính làm việc tại một bệnh viện tư ở kinh đô, đồng thời là bác sĩ riêng của Triệu Diễn.
“Ngồi xuống đây, để tôi kiểm tra tay cậu.” Phương Chính đẩy nhẹ gọng kính.
Lâm Tiểu Chu lập tức đè Triệu Diễn ngồi xuống ghế sofa, nhanh nhảu nói liền một hơi: “Lão Triệu hôm nay bị người ta dùng dao rạch trúng tay, chảy máu rất nhiều! Dù máu đã cầm rồi, nhưng tôi vẫn không yên tâm. Anh kiểm tra kỹ cho anh ấy đi. À, cả chân nữa, hôm nay anh ấy đá con kia mấy phát liên tiếp, tôi sợ anh ấy bị gãy xương, anh kiểm tra luôn hộ cái!”