46. Chương 46: Mùa Đông Không Lạnh

Xuyên Thành Lão Thái Thái Trong Niên Đại Văn

Chương 46: Mùa Đông Không Lạnh

Xuyên Thành Lão Thái Thái Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Hiểu Vân cứng đờ người. Ngụy Kiến Vĩ như không nhận ra, hỏi: “Con không ở đây, em không quen sao?”
“... Cũng có chút.” Thằng bé mập mạp lúc nào cũng líu lo, ở cạnh thì thấy ồn ào, nhưng vắng nó lại thấy trống trải hẳn. Quan trọng hơn là, không có con, giữa nàng và Ngụy Kiến Vĩ chẳng còn gì ngăn cách nữa.
“Anh cứ nghĩ em sẽ không để con sang nhà bên ngủ chứ,” Ngụy Kiến Vĩ nói, cằm anh tựa vào hõm vai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến Hà Hiểu Vân không khỏi rụt vai lại.
“Thằng bé chạy nhanh như thỏ ấy, em cản sao nổi.”
Ngụy Kiến Vĩ dường như khẽ cười, bảo: “Nếu em muốn, giờ anh sang dắt nó về.”
Hà Hiểu Vân im lặng một lúc, hít một hơi thật sâu rồi xoay người lại đối mặt với anh. Hai người nhìn nhau, nàng ngẩng đầu nhìn anh.
“Thế... anh nghĩ sao?”
Ngụy Kiến Vĩ khẽ nhếch môi cười: “Anh nghĩ sao không quan trọng, quan trọng là em nghĩ thế nào.”
Mặt Hà Hiểu Vân hơi ửng hồng. Hai người tuy chưa nói rõ ràng nhưng thực ra đều hiểu ý nhau.
Nàng mím môi bảo: “Em... em hơi sợ.”
Ngụy Kiến Vĩ liền đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng, cười khẽ: “Em không muốn thì anh làm sao làm gì được em chứ? Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Hà Hiểu Vân hơi mở to mắt: “Anh không giận chứ?”
“Trong lòng em anh là người hẹp hòi thế à?” Ngụy Kiến Vĩ hỏi ngược lại.
Nàng ngượng ngùng mỉm cười, vùi đầu vào ngực anh. Tuy ở khoảng cách gần như vậy, nhưng lạ thay, lúc này nàng lại chẳng thấy chút căng thẳng nào.
Trên người anh có mùi bồ kết thoang thoảng, nhiệt độ cơ thể hơi cao, cả người như một lò sưởi lớn, sạch sẽ. Hà Hiểu Vân cảm thấy mãn nguyện dụi dụi đầu vào.
Bàn tay đang vỗ lưng nàng của Ngụy Kiến Vĩ khựng lại giây lát, rồi mới tiếp tục vỗ nhẹ.
Hà Hiểu Vân hoàn toàn không nhận ra, nàng đưa tay nghịch những chiếc cúc áo trên ngực anh: “Hôm nay nghe Tế Kim nhắc em mới biết đôi bao tay đó là anh cất công đặt làm, sao trước đây anh chẳng hề nói gì thế?”
“Tại sao phải nói?” Anh hỏi lại.
Hà Hiểu Vân không khỏi cạn lời. Tại sao phải nói ư? Đương nhiên là để kể công chứ, anh không nói thì sao người ta biết anh đã bỏ ra bao nhiêu tâm tư? Mua bao tay ở cửa hàng, và vất vả nhờ người mang da tới tìm thợ đặt làm, tâm ý đương nhiên là khác hẳn nhau.
Nhưng mà, nếu anh là loại người hay kể công thì có lẽ anh đã không phải là anh.
Chiều nay bị ba người chị dâu trêu chọc, nàng tuy ngượng nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào vô cùng.
Nàng lại dụi đầu vào lòng anh thêm lần nữa, chỉ cảm thấy vòng tay này vừa ấm áp vừa vững chãi, khiến lòng nàng bình yên lạ thường.
Nhìn nàng ngoan ngoãn rúc vào lòng mình như một chú mèo nhỏ, Ngụy Kiến Vĩ vừa tận hưởng vừa khổ sở, thầm thở dài, đầy bất lực, bảo: “Không còn sớm nữa, ngủ đi em.”
“Vâng vâng.” Hà Hiểu Vân miệng đáp nhưng tay vẫn cứ vân vê chiếc cúc áo trên ngực anh, vài lần vô tình chạm vào ngực anh như một sợi lông tơ lướt nhẹ, khiến trái tim anh xao động.
Ngụy Kiến Vĩ nhịn rồi lại nhịn, mới biết làm Liễu Hạ Huệ chẳng dễ dàng gì. Cuối cùng anh đưa tay vỗ nhẹ vào mông nàng một cái, vừa như đang dạy dỗ đứa trẻ không ngoan, lại vừa mang theo vài phần cưng chiều: “Ngoan nào, mau ngủ đi.”
Hà Hiểu Vân bị anh vỗ một cái giật mình, cơ thể rướn về phía trước, cả người dán chặt vào người anh. Nàng ngẩng đầu lên, vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn anh: “Anh ngủ phần anh đi, sao lại đánh em?”
Thấy nàng thực sự không hiểu, Ngụy Kiến Vĩ thở dài bất lực. Trong đêm tối, giọng nói của anh trầm khàn hơn hẳn bình thường: “Cứ thế này, sao anh ngủ nổi?”
Lúc đầu Hà Hiểu Vân chưa hiểu ý anh, nhưng khi hai cơ thể áp sát vào nhau, nàng dần nhận ra có thứ gì đó đang cộm vào mình, và rồi nàng chậm chạp nhận ra đó là cái gì.
Cũng chẳng trách nàng chậm chạp như vậy, dù sao kiếp trước nàng tuy có đọc qua vài cuốn truyện ngôn tình nhưng đến tay đàn ông còn chưa từng nắm qua, kiến thức về chuyện nam nữ chỉ dừng lại ở mức lý thuyết suông. Đến khi đối mặt với “thực chiến”, nàng đúng là một tờ giấy trắng tinh khôi.
Nàng lại cứng đờ người, mặt mũi cũng nóng bừng như lửa đốt.
Trong phòng đèn đã tắt, ánh sáng mờ ảo từ lớp tuyết trắng ngoài cửa sổ hắt vào giúp Ngụy Kiến Vĩ nhìn rõ đôi mắt nàng. Đôi mắt ấy vì ngượng ngùng mà phủ một lớp sương mỏng, mông lung, muốn nói mà lại thôi.
Lòng anh như có hòn đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, khẽ xao động. Anh chậm rãi cúi đầu, đặt một nụ hôn lên đôi môi hồng đang hé mở.
Người dưới thân nắm chặt lấy áo anh, đôi tay đặt trước ngực anh nhưng chẳng hề có chút lực nào, trông giống như đang muốn cự tuyệt nhưng lại như đang đón nhận.
Ngụy Kiến Vĩ không có thêm hành động nào, chỉ nhìn biểu cảm của nàng. Một lúc sau, hiểu được sự ngượng ngùng và đồng ý của nàng, anh mới nhẹ nhàng phủ lên người nàng.
Tuyết rơi suốt đêm không ngừng. Sáng hôm sau, nhiều người mở cửa sổ ra thấy lớp tuyết đọng trên mặt đất còn dày hơn mấy ngày trước.
Bên ngoài gió lạnh từng đợt, thời tiết thế này mà phải ra khỏi cửa đúng là cực hình. Nếu được cuộn tròn trong chăn ấm thì đúng là mỹ mãn.
Hà Hiểu Vân tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể ấm áp, mềm mại, thoải mái đến mức chẳng muốn cử động. Nàng còn chưa mở mắt, chỉ rúc sâu thêm vào trong chăn định ngủ nướng tiếp, cho đến khi chạm phải một “bức tường” ấm áp. Bộ não trì trệ của nàng mới bắt đầu hoạt động, ký ức đêm qua ùa về, cảm giác rã rời trên cơ thể càng nhắc nhở nàng về mọi chuyện.
Nàng khựng lại trong chăn, mặt vùi sâu vào gối, bất động. Nếu lúc nãy chỉ là muốn lười biếng nằm thêm thì giờ nàng đang muốn đóng vai đà điểu chôn đầu xuống cát.
Ngụy Kiến Vĩ tỉnh sớm hơn nàng nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn nàng như một chú tằm nhỏ ngọ nguậy trong chăn, rồi thấy nàng dường như đã tỉnh hẳn nhưng cứ vùi đầu không chịu ra ngoài, ánh mắt anh luôn tràn đầy ý cười.
Một lát sau, sợ nàng bị ngạt, anh mới lên tiếng: “Tỉnh rồi à?”
Hà Hiểu Vân không đáp, một lúc sau mới khẽ “ừ” một tiếng lí nhí.
Ngụy Kiến Vĩ vỗ vỗ vào chăn đang phồng lên: “Mau ra ngoài đi, trong đó không khí không tốt đâu.”
“... Không thèm.” Lần này nàng từ chối rất dứt khoát.
Ngụy Kiến Vĩ định kéo nàng ra, nhưng sợ nàng da mặt mỏng lại thẹn quá hóa giận, cuối cùng đành bảo: “Vậy em cứ nằm thêm lát nữa, anh đi làm bữa sáng.”
Anh vén chăn xuống giường, khoác áo vào, vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đi vào bếp.
Nghe tiếng anh đi ra ngoài, Hà Hiểu Vân mới lén lút vén một góc chăn, thò đầu ra nhìn quanh.
Cửa phòng không đóng, có thể nghe thấy tiếng động từ bếp, bóng dáng Ngụy Kiến Vĩ thỉnh thoảng lại thoáng qua.
Hà Hiểu Vân ngọ nguậy chui ra khỏi chăn, nằm bò lên gối, mặt vẫn hướng về phía bếp.
Nàng nhìn một lúc, chẳng biết nghĩ đến chuyện gì mà đột nhiên rên rỉ một tiếng rồi lấy tay che mặt.
Sao mình lại mơ màng đồng ý thế nhỉ?
Nghĩ đến đêm qua, đầu óc nàng vẫn còn quay cuồng, ngay cả lý do mình gật đầu nàng cũng quên khuấy mất.
Điều duy nhất nàng chắc chắn là lúc đó nàng hoàn toàn cam tâm tình nguyện, và đến tận bây giờ nàng cũng không hề thấy hối hận.
Đôi bàn tay đang che mặt khẽ mở ra một khe hở, nàng tiếp tục nhìn trộm về phía bếp qua kẽ ngón tay.
Ngụy Kiến Vĩ nấu một nồi cháo trên bếp lò, khi cháo gần chín, anh bỏ thêm vài chiếc bánh bao nhân rau vào hâm nóng. Cảm thấy Hà Hiểu Vân chắc đã bình tĩnh lại, anh mới vào phòng định gọi nàng dậy ăn sáng.
Hà Hiểu Vân đang nhìn trộm thì bị bắt quả tang, định trốn cũng không kịp nữa, đành phải cố gắng tiếp tục nhìn anh.
Ngụy Kiến Vĩ đưa tay véo nhẹ gò má hồng hào của nàng, cảm giác mịn màng mềm mại khiến anh không nhịn được cúi xuống hôn một cái, rồi mới hỏi: “Dậy chưa em?”
Giọng điệu dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con.
Hà Hiểu Vân che mặt, lăn một vòng trong chăn, cảm thấy tim mình như đang lơ lửng trên mây, xung quanh là những đám mây ấm áp mềm mại bao bọc lấy nàng.
“Em không muốn dậy.” Nàng bảo.
Nói xong chính nàng cũng hơi giật mình, vì giọng nói đó vừa mềm vừa ngọt, nàng đã vô thức làm nũng với người đàn ông trước mặt mất rồi.
Ngụy Kiến Vĩ cũng chiều theo ý nàng, còn bưng cả nước ấm và bàn chải đánh răng vào tận giường cho nàng.
Hà Hiểu Vân thấy hơi ngại, định ngồi dậy nhưng anh bảo: “Hôm nay anh được nghỉ, trưa anh nấu cơm. Em dậy cũng chẳng có việc gì làm, cứ nằm trên giường đi.”
Đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.
“Lão Ngụy, Hiểu Vân, hai người dậy chưa?”
Ngay sau đó là một giọng nói khác: “Mẹ ơi mau mở cửa cho con, con về rồi đây!”
Là Hứa Lan Hương dắt Ngụy Viễn Hàng đang đứng ngoài cửa.
Hà Hiểu Vân nhìn đồng hồ trên tường, chắc chắn là không muộn hơn mọi khi, nàng mới thấy an tâm.
Bình thường giờ này Ngụy Viễn Hàng vẫn chưa tỉnh, chắc tối qua ngủ nhà người ta không quen nên sáng sớm đã chạy về gõ cửa ba mẹ rồi.
Ngụy Kiến Vĩ ra mở cửa.
“Ba ba!” Ngụy Viễn Hàng reo lên rồi chạy tót vào phòng tìm mẹ.
Hứa Lan Hương cười bảo: “Thằng bé này vừa tỉnh dậy đã đòi mẹ rồi, tôi bảo nó ở lại ăn sáng mà nó nhất định không chịu.”