Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân
Chương 76: Bước chân đầu tiên
Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bốn chữ quen thuộc kia khiến mặt Ôn Trì lập tức đỏ bừng lên.
Trực giác mách bảo cậu rằng, dòng chữ "Thiên đạo sầu cần" mà Tạ Diệp viết trên bức tranh chắc chắn không đơn thuần chỉ mang nghĩa bề mặt như thế.
Cậu hai tay cầm lấy đầu và đuôi cuộn tranh, bối rối nhìn mấy chữ phóng khoáng như mây trôi nước chảy ấy, trong đầu lại vọng lên những lời thì thầm của Tạ Diệp tối qua...
Má nó!
Có hình rồi! Có hình rồi!
Ôn Trì vội vàng lắc mạnh đầu, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ vừa ngượng ngùng vừa bối rối ấy ra khỏi đầu. Nhưng càng cố gắng, những hình ảnh ấy lại càng ùa về như đàn ong vỡ tổ.
Cuối cùng, cậu quyết định gập bức tranh lại.
Thở dài một hơi, cậu quay đầu theo bản năng thì đụng trúng ánh mắt kinh ngạc của Lưu Đức.
Lưu Đức như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn chỉ giơ tay chỉ mặt Ôn Trì:
"Tiểu công tử, mặt người đỏ thế, chẳng lẽ bị cảm lạnh rồi?"
Ôn Trì: "..."
Trời nóng đến mức này mà còn nói cảm lạnh!
Nhưng nhận ra mình vừa thất thố, cậu vội vàng cười gượng với Lưu Đức, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhanh chóng đặt cuộn tranh lên bàn đá bên cạnh.
Thế nhưng Lưu Đức vẫn nhìn cậu với vẻ mặt như muốn nói gì đó.
Ôn Trì hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Lưu Đức thở dài:
"Tiểu công tử, thứ lỗi tôi nói thẳng, đó dù sao cũng là quà của Thái tử điện hạ ban cho người, sao ngươi lại có thể tiện tay đặt sang bên như vậy?"
Ôn Trì đứng sững lại, nghĩ một lát cảm thấy cũng đúng—nếu sau này bị tên chó Thái tử đó nhìn thấy, lấy cớ gây sự thì sao?
Nghĩ đến đây, cậu vội vàng chạy lại cầm bức tranh về.
"Nhưng cầm nó luyện võ chẳng phải bất tiện sao?"
Ôn Trì cầm bức tranh, thử giữ trong tay, rồi lại định nhét vào ống tay áo. Nhưng cuộn tranh không phải vật nhỏ, nhét vào ống tay áo thấy vướng vướng, loay hoay mãi vẫn không xong.
Lưu Đức im lặng, đành đưa tay bóp trán: "Hay là tiểu công tử cứ mang bức tranh về phòng trước đi, tôi ở đây đợi."
Ôn Trì gật đầu đồng ý.
Lưu Đức thấy cậu sắp đi, lại dặn thêm:
"Tiểu công tử, trong tranh ấy chứa đựng bao kỳ vọng tốt đẹp của Thái tử điện hạ dành cho người, người có thể treo nó đầu giường, ngày đêm nhìn vào, coi như là động lực phấn đấu."
"..." Ôn Trì im lặng, khóe miệng giật giật, cuối cùng cũng gật đầu, ôm bức tranh chạy vội đi.
Vừa lên lầu, Ôn Trì vừa thầm chửi rủa—chó Thái tử đúng là bị thần kinh, tặng cậu một bức tranh đã đành, còn viết mấy chữ dễ gây hiểu lầm như vậy.
"Thiên đạo sầu cần" à?
Sầu cái đầu ngươi ấy!
Ôn Trì một hơi chạy về đến phòng, đi thẳng đến tủ. Cậu mở cửa tủ, định nhét cuộn tranh vào cho khuất mắt.
Vừa đặt tranh vào thì phát hiện tầng trên cùng có một chiếc hộp gỗ quen mặt.
Chiếc hộp ấy chẳng biết Tạ Diệp đã đặt vào đây từ bao giờ, nằm lặng lẽ ngay trước mắt cậu.
Ôn Trì nhìn hộp gỗ với ánh mắt phức tạp, cuối cùng như bị ma ám, đưa tay lấy nó ra.
Mở hộp ra, bên trong là vài thanh ngọc dài ngắn, to nhỏ khác nhau—thanh nhỏ còn mảnh hơn ngón tay trỏ của cậu, thanh lớn thì to bằng cổ tay trẻ sơ sinh.
Khó trách lúc trước cậu thấy chiếc hộp này nặng thế, hóa ra bên trong toàn là ngọc.
Đám bắt cóc quả thật không nói sai, dù Ôn Trì không biết gì về ngọc, nhưng chỉ cần chạm vào cũng có thể cảm nhận được đây là thứ ngọc thượng hạng. Lúc mới chạm vào thì mát lạnh như nước đá, nhưng chạm lâu sẽ thấy dòng ấm dịu thấm vào da thịt.
Ôn Trì nhìn ngọc một lúc rồi lại đặt vào hộp. Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện hình như có một tờ giấy bị kẹp giữa các thanh ngọc.
Cậu rút tờ giấy ra, đặt hộp gỗ lại chỗ cũ.
Vừa mở giấy ra, một chiếc hộp sứ nhỏ màu trắng rơi xuống, trông giống như hộp phấn son nhưng nhỏ hơn nhiều.
Ôn Trì cầm hộp sứ lên, nheo mắt lại, cố gắng đọc mấy dòng chữ nhỏ li ti trên giấy.
Cậu đọc rất lâu, đọc đến mức mặt đỏ bừng tim đập thình thịch.
Đến cuối cùng, mặt cậu nóng đến mức như có thể rán trứng được. Cậu đưa tay sờ lên mặt, cảm giác như sắp bốc cháy.
Trên tờ giấy ấy... tường tận quá trình sử dụng những thanh ngọc ấy ra sao.
Hơn nữa, xem xong Ôn Trì mới biết, mấy thứ ngọc ấy đâu phải cứ thế nhét vào là xong—còn phải trải qua các bước như tắm rửa, làm sạch, rồi bôi một lớp cao lên cả ngọc lẫn nơi đó, vừa xoa bóp vừa đưa vào.
Còn chiếc hộp sứ trắng ấy, bên trong hẳn chính là loại cao dùng cho việc này.
Trong chớp mắt, Ôn Trì cảm thấy chiếc hộp sứ trong tay như đang nóng bỏng lên.
Cậu vội nhét chiếc hộp sứ vào tờ giấy, gấp giấy trở về hình dáng ban đầu, nhét cả vào hộp gỗ.
Đóng cửa tủ lại, cậu hít sâu một hơi. Không hiểu sao, cậu cảm thấy mình vừa mở ra một cánh cửa bước vào thế giới mới. Cậu không ngờ giữa hai nam nhân còn có nhiều công phu như thế.
Cậu cứ nghĩ...
Thôi, bỏ đi.
Không muốn nghĩ nữa.
Nghĩ thêm nữa là thấy mệt mỏi.
Ôn Trì lắc lắc đầu, lúc này mới nhớ Lưu Đức vẫn đang đợi dưới lầu, bèn quay người rảo bước ra ngoài.
Lúc đi đến cửa, cậu lại ngập ngừng dừng chân.
Do dự mấy lần, cậu quay lại trước tủ, mở cửa ra, lấy bức tranh vẫn đặt bên trong ra.
Ôn Trì chọn một vị trí đẹp, treo bức tranh ngay chính giữa đầu giường, sao cho mỗi lần cậu nằm xuống mở mắt ra là có thể nhìn rõ bốn chữ lớn trên tranh.
Thiên đạo sầu cần!
Cậu phải chăm chỉ học võ, khiến mấy thanh ngọc ấy không còn đất dụng võ!
Ôn Trì âm thầm siết chặt nắm tay, ôm quyết tâm chọc tức chó Thái tử đến chết, hùng hổ bước xuống lầu.
Lưu Đức ở dưới đã đợi rất lâu.
Anh vốn quen chờ người, đứng đó như cây bạch dương thẳng tắp, đến khi Ôn Trì tới gần, anh mới sống lại như có hồn, chớp mắt một cái.
Học võ vốn không phải chuyện dễ dàng, nhất là với Ôn Trì, một người không có chút nền tảng nào, chẳng khác gì dạy một đứa trẻ sơ sinh từ cách đi đến chạy.
Lưu Đức hiểu rõ đạo lý "một miếng không thể hóa béo người", nên không định dạy gì quá phức tạp, mà để Ôn Trì bắt đầu từ những điều cơ bản nhất.
Mà thể lực chính là tiền đề cho việc xây dựng nền tảng.
Lưu Đức cầm giấy bút ra, cẩn thận lên kế hoạch rèn luyện thể lực cho Ôn Trì. Nói thẳng ra, chính là phiên bản huấn luyện quân đội thời cổ, thậm chí còn khắc nghiệt hơn huấn luyện quân đội hiện đại.
Khi Ôn Trì nhìn rõ nội dung trên giấy, hai mắt lập tức tối sầm, tuyệt vọng đến mức suýt nữa ngất đi.
May mà Lưu Đức tay nhanh đỡ lấy cậu một phen.
Chờ Ôn Trì đứng vững lại, cậu lập tức lấy dũng khí đấu tranh: "Không được, ngươi viết nhiều thế này, ta không chịu nổi đâu!"
Trước mặt Lưu Đức, Ôn Trì chẳng còn là con cún ngoan ngoãn nữa, đến giọng điệu cũng bướng hẳn lên.
Trước sự chất vấn của cậu, Lưu Đức mặt không đổi sắc:
"Tiểu công tử, hồi ta học võ, sư phụ ta còn nghiêm khắc hơn nhiều. Những thứ ta viết ở đây chẳng qua là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi."
Ôn Trì cũng chẳng chịu thua:
"Ta khác ngươi, ngươi sống bằng võ, còn ta học cho vui thôi!"
Lưu Đức hỏi: "Tiểu công tử thật sự chỉ học cho vui?"
Ban đầu Ôn Trì còn rất chắc chắn, nhưng sau khi bị Lưu Đức hỏi vặn lại, bản tính gió chiều nào theo chiều nấy của cậu liền trỗi dậy, cậu gãi đầu, lại nắm góc tay áo, cái khí thế lúc nãy đã mất đi quá nửa.
"...Chắc vậy?" cậu nhếch giọng, "Ta đâu có sống nhờ võ công, cần gì phải khổ luyện như thế."
Chủ yếu là... mệt quá đi mất, cậu chỉ muốn làm một con cá mặn mà thôi hu hu hu...
Khoảnh khắc ấy, Ôn Trì đột nhiên có cảm giác như bị học bá bắt ép làm đề cương, trong khi bản thân chỉ muốn sống bình yên làm kẻ vô dụng.
Lưu Đức vẫn rất bình tĩnh, nét mặt không thay đổi, rồi ném ra một quả bom nặng ký:
"Nhưng Thái tử điện hạ lại không phải bảo tiểu công tử học cho vui."
Ôn Trì: "..."
Phần ngạo mạn còn sót lại của cậu lập tức tan biến không còn dấu vết, co cổ lại đầy yếu đuối.
Thôi xong.
Chó Thái tử đúng là núi cao, chỉ cần bị Lưu Đức lôi ra một cái, là đủ đè chết cậu rồi.
Lưu Đức thấy Ôn Trì trầm mặc, bèn nhân cơ hội tiếp tục thuyết phục:
"Thái tử điện hạ cũng vì nghĩ đến an nguy của tiểu công tử, dẫu có bao nhiêu thị vệ bảo vệ đi nữa, cũng không bằng chính tiểu công tử biết được vài chiêu phòng thân. Mong tiểu công tử hiểu tấm lòng của Thái tử điện hạ."
Ôn Trì thở dài, lặng lẽ gật đầu.
Cậu cảm thấy tất cả cái gọi là "tấm lòng" của Tạ Diệp đều nằm trên mấy thanh ngọc đó thôi.
Lưu Đức quả thật là cáo già, cũng biết đạo lý "vừa đấm vừa xoa". Đợi Ôn Trì gật đầu miễn cưỡng xong, anh liền cầm bút gạch hết hơn nửa nội dung trên giấy, chỉ giữ lại vài phần nhìn có vẻ nhẹ nhàng hơn.
"Tiểu công tử, hôm nay là ngày đầu tiên học võ, ta sẽ bắt đầu từ những gì đơn giản nhất, từ dễ đến khó, tiểu công tử thấy thế nào?"
Ôn Trì trơ mắt nhìn tờ giấy đầy đặc chữ bị gạch đi hơn nửa, trong lòng không thể không vui mừng, lập tức gật đầu đồng ý không chút do dự.
Cậu nhìn Lưu Đức thu lại tờ giấy, chân thành nói: "Đại ca, ngươi thật tốt với ta quá."
Thân hình Lưu Đức cứng đờ, quay đầu lại thì thấy Ôn Trì mở to đôi mắt hạnh phúc, lấp lánh nhìn anh, như thể trong mắt có ánh sáng, sáng đến mức khiến Lưu Đức ngẩn ra.
Không hiểu sao, anh lại cảm thấy hơi chột dạ.
Việc vừa rồi chẳng qua là thủ đoạn của anh mà thôi. Người ta vẫn bảo "vạn sự khởi đầu nan", nên anh muốn dẫn dắt Ôn Trì bước ra bước đầu tiên này đã.
Chờ đến ngày mai, Ôn Trì mới biết được vị sư phụ nửa đường này của mình nghiêm khắc đến mức nào.
Tất nhiên, tất cả đều do Thái tử điện hạ căn dặn...
Ôn Trì thì chẳng biết Lưu Đức đang nghĩ gì, cậu chỉ chuyên tâm hoàn thành buổi huấn luyện hôm nay.
Dù nội dung hôm nay không nhiều, nhưng vẫn đủ khiến Ôn Trì mệt mỏi đến mức vừa về phòng đã nằm bẹp trên giường không dậy nổi.
Cậu trước giờ quen sống buông thả lười biếng, nay bỗng siết mình lại, dù là tâm lý hay thể xác cũng thấy khó chịu.
Không biết ngủ được bao lâu, Ôn Trì mơ mơ màng màng cảm thấy có người đứng bên giường.
Cậu định mở mắt ra xem là ai, nhưng mí mắt nặng trĩu, thử mấy lần cũng không mở ra được, cuối cùng đành từ bỏ, tiếp tục chìm vào cơn buồn ngủ...