Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân
Chương 82: Thuốc tránh thai
Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Tạ Diệp nói gì, Ôn Trì cũng chẳng buồn nghe lấy một tiếng.
Tai cậu toàn là tiếng ồn ào hỗn loạn, khiến đầu đau nhức, người bức bội không chịu nổi.
Lâu lắm sau, tiếng ồn mới biến mất, thay vào đó là sự im lặng đến nghẹt thở... im lặng như cái chết.
Ôn Trì nghe thấy giọng mình cất lên lạnh lùng: "Sao thế?"
Tạ Diệp lowered his eyes, looking at him silently. Đôi mắt phượng xinh đẹp ấy bình thản vô cùng, chẳng chút cảm xúc nào lộ ra. Hắn nhìn Ôn Trì rất lâu, rồi bỏ tay đang chắn trước người cậu xuống:
"Tương lai còn dài, sợ sẽ gặp nhiều biến cố... Ít nhất bây giờ, bản cung không thể có con."
Ôn Trì cầm bát thuốc tránh thai, bàn tay run run.
Cậu nhìn hắn, mắt đầy ngạc nhiên: "Điện hạ... có ý gì?"
Tạ Diệp đáp:
"Ngươi cũng thấy rồi, nhiều người muốn mạng sống của bản cung."
Ôn Trì không thể tiếp nhận nổi lý do này, giọng nói run lên:
"Nhưng chẳng ai hại được người, phải không?"
Tạ Diệp lắc đầu nhẹ.
Ôn Trì trợn mắt, ngực phập phồng. Dù cậu cố gắng bao nhiêu để giữ bình tĩnh, nhưng vẫn thất bại — cậu không thể giả vờ bình thản.
Cũng không thể giả vờ không quan tâm.
Dù có im như thóc, dù chẳng màng chuyện đời, nhưng chuyện này... cậu không thể không bận lòng.
Cậu nhìn chằm chằm Tạ Diệp rất lâu, rồi đột nhiên nở nụ cười châm biếm:
"Chỉ là một bát thuốc thôi, điện hạ nói thế nào thì thế ấy."
Nói xong, Ôn Trì định uống hết bát thuốc tránh thai ấy.
Nhưng Tạ Diệp lại đưa tay ngăn lại.
Ôn Trì hít sâu, mắt đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tạ Diệp bị ánh mắt ấy làm cho khựng lại, do dự một chút rồi nói:
"Bản cung đêm qua đã dùng biện pháp, cũng không để lại bên trong... Loại thuốc này hại thân, thôi vậy."
Dù nói thế, nhưng đây là lần đầu hắn làm chuyện đó, mọi thứ đều dựa vào bản thân mò mẫm. Sợ sơ suất, hắn mới tự tay mang thuốc đến.
Chỉ là... khi đối diện với ánh mắt của Ôn Trì lúc này —
Hắn không thể phủ nhận, mình có chút hối hận.
Có lẽ hắn nên thuận theo ý trời.
Trước đây hắn chưa từng nghĩ sẽ có con, cho đến khi Ôn Trì lừa hắn rằng đã có thai, hắn lập tức gọi Hoa Tử Tàng tới để vạch trần lời nói dối đó. Dù biết Ôn Trì nói dối, nhưng hắn vẫn nảy sinh một tia mong đợi.
Hắn hi vọng Ôn Trì không nói dối.
Hắn hi vọng Hoa Tử Tàng nói rằng Ôn Trì thực sự đã có thai.
Nhưng những ý nghĩ ấy, hắn che giấu rất kỹ, không để chúng bén rễ sinh sôi.
Vì hắn hiểu rõ — bản thân hắn vốn là kẻ không nên sinh ra, không nên lớn lên, càng không nên về hoàng cung, lại càng không nên có hậu duệ. Có lẽ... con của hắn cũng sẽ lặp lại vận mệnh như hắn.
Nếu không nhờ Ôn Trì xuất hiện, hắn lẽ ra đã sống cô độc suốt đời, rồi chết trong tay kẻ thù.
Chính nhờ Ôn Trì, hắn mới có mong muốn sống tiếp, mới có ý nghĩ chống lại kẻ đó.
Nếu trời bắt hắn phải có đứa con, vậy thì dù đứa bé ấy có khiếm khuyết gì, hắn cũng sẵn sàng chấp nhận.
Tâm trí Tạ Diệp ngổn ngang, hai luồng suy nghĩ giằng co mãnh liệt.
Cuối cùng, cảm xúc lấn át lý trí.
Tạ Diệp hít sâu, định mở lời, thì chợt thấy Ôn Trì hất mạnh tay hắn ra, ngửa đầu, dốc cạn bát thuốc tránh thai.
Ôn Trì lật úp chiếc bát, xoay cổ tay: "Uống xong rồi."
Tạ Diệp không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào vết nước thuốc nâu nhạt còn vương trên khóe môi Ôn Trì. Hắn vô thức đưa tay định giúp cậu lau đi.
Nào ngờ Ôn Trì lập tức nhận ra, vội lùi lại, dùng mu bàn tay vụng về chùi qua khóe miệng, rồi
cạch
một tiếng, đặt mạnh bát sứ xuống bàn.
"Ta muốn nghỉ ngơi." Ôn Trì quay đầu đi, tránh ánh mắt của Tạ Diệp, thái độ bài xích rõ ràng. "Người đi đi."
Tạ Diệp nói: "Ta—"
Ôn Trì ngắt lời: "Người đi đi."
Tạ Diệp cầm chiếc bát đã cạn sạch, lặng lẽ nhìn nó hồi lâu, mãi mới tìm lại được giọng nói: "Là ta có lỗi với ngươi."
Nói rồi, hắn quay người bước đi.
Ôn Trì đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn Tạ Diệp rời khỏi phòng, tiện tay khép cửa lại.
"Cạch" — một tiếng rất khẽ.
Như thể sợi dây kéo Ôn Trì ra khỏi dòng suy nghĩ, giọt nước mắt cuối cùng cũng trào ra, từng hàng từng hàng, không thể ngăn nổi.
Cậu từng nghĩ Tạ Diệp muốn có con.
Từng nghĩ hắn thích trẻ con.
Từng tưởng sự sốt sắng khi hắn gọi Hoa Tử Tàng đến, và bốn chữ "Thiên đạo sầu cần" hắn viết đều là vì mong đợi đứa trẻ ấy.
Nhưng giờ nghĩ lại, Ôn Trì mới nhận ra —
Có lẽ Tạ Diệp không phải đang mong chờ con tới, mà là đang sợ sự xuất hiện của nó.
"Thiên đạo sầu cần" — cuối cùng cũng chỉ là một câu đùa mang theo nỗi sợ chưa nguôi.
Ôn Trì chậm rãi ngồi xuống ghế, như thể cơn đau nơi mông cũng không cảm nhận được nữa. Cậu nhìn vào chỗ vừa đặt chiếc bát nhỏ, nơi đó bị vài giọt thuốc tránh thai văng vào, để lại những vệt nước sẫm màu.
Cậu cứ nhìn những vệt nước ấy.
Nhìn rất lâu.
Rồi cậu đưa tay lên, lau đi những vệt nước mắt trên mặt.
"Thôi bỏ đi," Ôn Trì lẩm bẩm, "cũng chẳng cần thiết."
Với tình cảnh của cậu hiện tại, biết đâu nếu sinh ra đứa bé, nó cũng sẽ phải chịu khổ như cậu. Ôn Trì tự an ủi suốt cả đêm, cũng lật mình trằn trọc không ngủ được.
------
Hai ngày sau, cậu xuất hiện trước mặt Lưu Đức.
Người vốn điềm tĩnh như Lưu Đức, khi nhìn thấy dáng vẻ của cậu, gương mặt cũng dần nứt vỡ.
"Ôn công tử." Lưu Đức nhìn cậu với vẻ khó tả, định nói lại thôi, "Nếu người chưa nghỉ ngơi đủ, ta có thể cho phép ngươi xin nghỉ thêm vài hôm."
Ôn Trì với hai quầng mắt thâm như gấu trúc, uể oải lắc đầu:
"Chúng ta bắt đầu thôi."
Lưu Đức còn định nói thêm gì đó, nhưng thấy cậu không muốn nhắc tới chủ đề này nữa, do dự một chút, ông vẫn nuốt lời khuyên trở lại.
Có lẽ chính dáng vẻ uể oải, thẫn thờ ấy của Ôn Trì đã khiến lòng thương xót trong Lưu Đức dâng lên. Người trước đây hận không thể cầm roi đuổi cậu đi luyện công, hôm nay trong một ngày lại cho nghỉ mấy lần.
Nhưng Ôn Trì không muốn nghỉ.
Chỉ cần dừng lại là đầu óc cậu bắt đầu loạn lên, toàn nghĩ những chuyện không đâu. Cậu thà để bản thân mệt mỏi một chút, mệt rồi thì sẽ không còn sức để nghĩ ngợi lung tung nữa.
Vì vậy cuối cùng dẫn đến cục diện... Lưu Đức ép cậu nghỉ, còn cậu thì sống chết không chịu nghỉ.
Hai bên ai cũng giữ vững lập trường, không ai nhường ai.
Lúc Tả Chi rảnh rỗi ghé qua, liền thấy cảnh tượng Ôn Trì và Lưu Đức đứng đối mặt như hai con gà trống đang nghênh chiến, chẳng ai chịu nhượng bộ.
Tả Chi đối với Lưu Đức thì thôi cũng đành, điều khiến nàng ngạc nhiên nhất vẫn là Ôn Trì.
Nàng nhớ rõ trước đây chỉ cần có sách đọc và đồ ăn ngon là cậu có thể nằm lỳ trong phòng mấy ngày không ra, hoàn toàn không mảy may hứng thú với chuyện luyện võ. Trước kia Ôn Trì có bao giờ nhiệt tình như thế này đâu?
Tả Chi nuốt ngạc nhiên vào bụng, bước tới làm người hòa giải — tất nhiên là ngả về phía Ôn Trì.
"Ôn công tử muốn luyện thì cứ để người luyện đi. Ngươi dù sao cũng là sư phụ nửa chừng, có sư phụ nào lại cản đệ tử học võ chứ?"
"Ai chà, chẳng phải ta lo cho công tử sao?" Lưu Đức nhìn sang Ôn Trì, người đang ngẩn ngơ như lạc mất hồn, thở dài, "Ta thấy công tử cần nghỉ ngơi."
Ôn Trì vừa nãy không nghe được họ nói gì, giờ mới bắt được mạch, lập tức nghiêm túc lắc đầu phản đối:
"Lưu Đức ca, cảm ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta không cần nghỉ."
Lưu Đức: "......"
Tả Chi mỉm cười nhìn anh: "Thấy chưa."
"Cũng được thôi." Lưu Đức đành thỏa hiệp, "Hiếm khi Ôn công tử có chí tiến thủ thế này, có lẽ ta không nên cản."
Ôn Trì lại ở đây gần mười ngày nữa.
Từ sau đêm cậu uống thuốc tránh thai đó, không còn thấy Tạ Diệp đâu nữa, những người hầu hạ cậu như Tả Chi hay các cung nữ cũng tuyệt nhiên không nhắc đến hắn.
Tạ Diệp dường như chỉ là một cơn gió thoảng qua — đến nhanh, đi cũng nhanh, thậm chí còn nhanh hơn gió.
Để bản thân không nghĩ đến tên "chó thái tử" kia, Ôn Trì dốc hết sức học võ, cuối cùng cũng có chút tiến bộ — tuy rất ít, nhưng là tiến bộ thật sự.
"Lưu Đức ca, ngươi thấy chưa?" Ôn Trì chạy tới bên bàn đá, ngó trái ngó phải rồi lại ngẩng đầu lên, chỉ vào ngọn nến trắng đã tắt, hớn hở nói: "Không phải gió thổi tắt đâu! Là ta làm đấy!"
Lưu Đức khoanh tay đứng không xa phía sau, trên mặt lần đầu xuất hiện nụ cười hài lòng, khẽ gật đầu:
"Rất tốt."
Lần đầu được Lưu Đức khen ngợi, Ôn Trì vui đến mức suýt nhảy cẫng lên. Cả gương mặt trắng trẻo rạng rỡ hẳn ra, cậu phấn khích chạy quanh Lưu Đức như một chú chó con đang mừng rỡ.
Lưu Đức đoán ngay được cậu đang định làm gì, nhưng vẫn khoanh tay đứng yên.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Ôn Trì đã đứng trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh đầy mong chờ, đôi mắt nâu nhạt lấp lánh như có ánh sao.
Dù đã gần hai mươi tuổi, gương mặt Ôn Trì vẫn còn nét trẻ con, da trắng mịn, nụ cười sáng bừng rạng rỡ, lúm đồng tiền bên má lún sâu rất đáng yêu.
Lưu Đức nhìn một lúc, rồi lúng túng quay mặt đi.
"Lưu Đức ca." Ôn Trì đầy hi vọng, "Giờ ta có thể học khinh công rồi chứ?"
Lưu Đức đáp: "Có thể thì có thể..."
Ôn Trì lập tức sáng mắt lên.
"Nhưng —" Lưu Đức xoay chuyển lời nói, "ngày mai người phải rời đi rồi, chuyện khinh công để sau hãy nói."
Ôn Trì ngẩn ra: "Ta đi đâu cơ?"
Lưu Đức đáp:
"Về bên cạnh Vương gia, bọn họ đang cần ngươi."
Nếu Lưu Đức không nhắc tới Tứ hoàng tử, thì Ôn Trì suýt nữa quên mất mục đích ban đầu khi đến Tấn Châu. Chỉ là... cũng hơi buồn cười, chuyện bắt cóc mà giờ mới xử lý xong?
Vì Ôn Trì sắp rời đi, Lưu Đức đặc biệt cho cậu nghỉ nửa ngày để dưỡng sức chuẩn bị cho mọi việc sắp tới.
Đêm hôm đó, Ôn Trì lại mất ngủ.
Cậu nghĩ tới Tạ Diệp, rồi lại không tránh khỏi nghĩ tới bát thuốc tránh thai, bảo không tức giận thì là nói dối. Nhưng có tức mấy cũng chẳng ích gì, Tạ Diệp thậm chí chẳng lộ mặt lấy một lần.
Ôn Trì cuộn người trong chăn, như một cái bánh tét nhỏ, nằm trong bóng tối nghĩ mãi không ra đầu đuôi. Càng nghĩ càng bực, càng bực lại càng không ngủ được.
Cậu mở mắt suốt cả đêm.
------
Sáng hôm sau.
Khi Tả Chi và các cung nữ đang thu dọn đồ đạc, Ôn Trì ngồi đờ đẫn trên mép giường.
Mãi đến lúc Tả Chi gỡ bức thư họa treo trên tường, có dòng chữ "Thiên đạo sầu cần", Ôn Trì mới có chút phản ứng.
"Cuộn bức thư ấy lại mang theo luôn." Cậu nói, rồi như sực nhớ ra điều gì, bước tới tủ, mở ngăn trên cùng, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Cậu định đưa chiếc hộp đó cho Tả Chi cất, nhưng nghĩ đến thứ bên trong, bỗng cảm thấy khó mở miệng.
Tả Chi vừa gói xong bức thư, ngẩng lên liền thấy Ôn Trì cầm hộp đứng ngẩn người, bèn bước tới hỏi:
"Công tử, chiếc hộp này để nô tỳ mang giúp luôn nhé?"
Ôn Trì như sực tỉnh, vội vàng thu tay lại, dùng tay áo rộng che hộp đi: "Không cần đâu, cái này ta tự mang."
"Vâng."
Tả Chi đáp, rồi đi làm việc khác.
Mọi thứ được thu dọn xong, Tả Chi gói đồ của Ôn Trì thành một túi, để cậu đeo sau lưng. Nàng cùng Lưu Đức và Lưu Thiện đưa cậu đến chiếc xe ngựa đỗ bên ngoài.
Bên trong xe là một cặp vợ chồng già trông rất hiền lành, chắc chắn là người của Tạ Diệp. Tả Chi đã dặn dò kỹ họ phải đóng vai hai vợ chồng buôn bán lên Tấn Châu, vô tình cứu được Ôn Trì đang chạy trốn khỏi ổ bọn cướp.
Hôm qua, tiểu đồng của họ thấy quan phủ dán cáo thị tìm người, lúc đó mới biết cần đưa Ôn Trì tới Chu phủ.
Sau đó, Tả Chi còn đặc biệt dặn dò Ôn Trì, nhất định phải nhớ rằng cậu chỉ tỉnh lại khi bọn cướp đều đã chết, sau đó được hai vợ chồng cứu giúp.
Ôn Trì gật đầu xong, lại chần chừ mở miệng:
"Nếu Vương gia hỏi tại sao ta không quay lại tìm họ sớm hơn thì sao?"
Tả Chi nói: "Người cứ nói là sợ quá nên chưa dám quay về."
Ôn Trì ngẫm nghĩ: "Nếu họ không tin thì sao?"
Tả Chi chợt mỉm cười: "Thái tử điện hạ có thừa cách khiến họ tin."
Ôn Trì: "......"