Khởi Đầu Bất Ngờ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Thanh mở mắt, đầu đau nhức, có chút choáng váng và cơ thể uể oải. Vì ngủ quên trong lúc tăng ca viết báo cáo cho sếp, cậu dường như không nhận ra sự thay đổi của không gian xung quanh.
Tô Thanh đứng dậy vươn vai, cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ. Cậu định pha một ly cà phê rồi tiếp tục tăng ca, nhưng khi mắt đã hoàn toàn thích nghi với ánh sáng, cậu lại hoảng sợ trước cảnh tượng trước mắt.
Một gian phòng nhỏ đến mức khó tin được. Nó còn nhỏ hơn cả nhà vệ sinh ở căn hộ cậu thuê. Có thể nói căn phòng này bé tẹo như lỗ mũi cũng không hề sai.
Nơi này đầy bụi bặm và mùi ẩm mốc khó chịu do dột mưa lâu ngày. Cậu còn có thể nhìn thấy những con chuột, con gián chạy lung tung khắp nơi, cùng với những thanh gỗ mục nát. Cả gian phòng dường như sắp đổ sập đến nơi, đầy dấu vết của thời gian nhưng vẫn cố gắng chống chịu và đứng vững cho đến bây giờ.
Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh, đầy vẻ nghi hoặc.
Mình đang ở đâu đây?
Đây là ai?
Không phải chứ, mới tăng ca cho sếp có một tuần mà cậu đã bị ảo giác đến mức này rồi sao? Nếu còn tăng ca thêm, chẳng phải cậu sẽ biến thành cô hồn dã quỷ luôn đó sao. Cậu cố nhéo mình một cái thật mạnh để xác định xem đây có phải mơ không, nhưng xem ra vẫn không có gì thay đổi, cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Nhưng bị nhéo thì rất đau đó!!!
Nhìn lại chính bản thân mình hiện tại, cậu cũng thấy không ổn cho lắm. Sao mình lại mặc bộ đồ luộm thuộm này cơ chứ. Đây thậm chí không thể gọi là một bộ quần áo hoàn chỉnh, nó không hề lành lặn mà chỉ là những mảnh vải lớn, nhỏ, cũ kỹ và rách rưới được may lại với nhau.
Bảy năm đi làm đầy cực nhọc, bị sếp đè đầu cưỡi cổ, cậu cũng chưa từng khổ sở như bây giờ.
Tô Thanh đi xung quanh để xác nhận xem mình đang ở nơi đâu. Cậu đẩy chiếc cửa nhỏ bám đầy bụi ra, xung quanh chỉ có một mảng tối đen, nhưng nhìn lờ mờ thì có vẻ đây là một căn nhà trong chợ, bởi ở đây có vài sạp hàng đã được dọn dẹp gọn gàng và tách biệt hoàn toàn với căn nhà cậu đang ở.
Dù sao thì cậu cũng có chút buồn ngủ vì đã nhiều ngày tăng ca nên chưa được ngủ ngon giấc nào trong suốt một tuần qua. Đằng nào cũng không biết mình đang ở đâu rồi. Vậy chi bằng cứ thỏa mãn nhu cầu của bản thân trước, có chuyện gì thì tính sau.
Nhưng khi bước vào, cậu chợt nhận ra căn nhà này quá tồi tàn, không có cả một chiếc giường ngủ, chỉ có một ít rơm được thu gom lại thành một cái tổ nhỏ. Do căn nhà này quá nhỏ, nên nhìn qua một cái là có thể nhìn bao quát cả phòng, cậu cũng không cần tốn sức lục tìm xem có thứ gì mềm mại để nằm không.
Cam chịu số phận, cậu chui vào đống rơm ấy mà ngủ tạm vậy.
Cả đêm nằm trên đống rơm, cậu có chút khó chịu. Da cậu vốn rất dễ hằn vết và mẩn đỏ, ngủ cả đêm trên đống rơm khiến cho da dẻ cậu vốn nhợt nhạt nay càng thêm thiếu sức sống.
Sáng sớm hôm sau, cậu bị đánh thức bởi những âm thanh nhộn nhịp, có chút ồn ào bên ngoài.
Định nằm nướng thêm năm phút nữa, nhưng bỗng ngoài cửa có một tiếng vang lớn. Ầm một tiếng, chiếc cửa cũ kỹ bị đẩy ra một cách mạnh bạo, không thương tiếc.
Giật mình vì tiếng động quá lớn đó, cậu bật dậy ra khỏi đống rơm như một chú mèo bị dẫm phải đuôi, cau có, âm thanh quá lớn cũng khiến cậu tỉnh táo ngay lập tức.
Ngước mắt lên, cậu nhìn thấy một người phụ nữ khá lớn tuổi, mặc bộ đồ cổ quái không khác gì mình, gương mặt dữ tợn, chống nạnh đứng trước cửa. Theo sau bà ta là hai người đàn ông cao lớn, gương mặt cũng hung hăng không khác gì người phụ nữ.
"- Này cái thằng ăn mày kia, tao đã bảo mày không được vào đây ngủ biết bao lần rồi mà mày vẫn không chịu nghe vậy hả? Đợi bà đây dùng vũ lực thì mày mới chịu cút à?"
Tô Thanh ngơ ngác không hiểu gì, nhìn người phụ nữ cùng hai người đàn ông đang có vẻ rất muốn động tay động chân với mình. Định cãi lại người phụ nữ ấy nhưng lại không biết nơi này là đâu mà cãi, đuối lý nên cậu đành thôi.
Nói vậy thôi nhưng thực chất cậu sợ nếu cãi lại thì sẽ bị hai tên đàn ông kia đánh cho ba má không nhận ra mặt. Dân văn phòng quanh năm như cậu thì làm sao đánh lại hai tên to con đó chứ? Nhìn là biết vừa mới chạm vào thôi là bị quật cho tiêu đời.
"- Xin lỗi, cho tôi hỏi mấy người là ai vậy?"
"- Bây giờ còn định giả vờ không biết tao à? Mày có biết từ khi mày tới chỗ này việc làm ăn của bọn tao đi xuống lắm không hả?"
Cậu muốn nói xin lỗi rồi bỏ đi, nhưng lời lẽ của người phụ nữ này cũng thật cay nghiệt quá.
"- Tôi đã làm gì bà chưa, tôi ăn hết của nhà bà rồi à? Xông vào nhà người khác khi chưa được cho phép, đúng là dân du côn."
Bị đáp trả như vậy, bà ta tức điên lên quát.
"- Thằng này hôm nay còn dám đáp trả tao, mày gan lắm rồi đấy! Mà đây cũng không phải nhà của mày nữa, chỗ này bị bỏ hoang nên mày mới được vào đây thôi, loại ăn xin như mày thì làm gì có cửa sở hữu chỗ này. Tụi bây còn đứng đấy chờ gì nữa, lôi cổ nó ra khỏi đây, đánh nó một trận nhừ tử cho tao!"
Thấy vậy, hai người đàn ông kia có ý định động thủ, cậu lách người qua người đàn ông đang lao tới, người còn lại không kịp phản ứng nên không bắt được cậu.
Tuy là dân văn phòng nhưng cơ thể cậu vẫn còn dẻo dai lắm đó nha. Cậu quay đầu lại nhìn người phụ nữ cùng hai người đàn ông, miệng còn không quên trêu chọc:
"- Ta làm ăn xin thì sao nào, ta sẽ làm ăn xin ở chỗ này suốt đời cho bà làm ăn thua lỗ đến chết. Lêu lêu, đố các ngươi bắt được ta!"
Miệng nói vậy nhưng cậu cũng không quên chạy thật nhanh để không bị đuổi theo. Chạy được một đoạn, cậu nhận ra hình như mình xuyên không rồi, xuyên về thời cổ đại thì phải. Cách bài trí của khu chợ này tuy không khác gì ở thời của cậu, nhưng cách ăn mặc và ăn nói của mọi người rất lạ.
Chạy được một đoạn nữa thì có giọng một người đàn ông gọi to: "Thanh Triết!" Giọng cũng to thật đấy, cả chợ đều nghe được, nhưng cái tên này có chút quen tai nhỉ?
Người đàn ông lại gọi vang thêm vài tiếng "Thanh Triết" nữa, thấy người mình gọi không nghe, người đó liền chạy lại vỗ vai cậu.
"- Này, ngươi đang làm gì ở đây vậy?"
Nãy giờ là gọi mình sao? Người này là ai? Sao lại gọi cậu là Thanh Triết?
"- Sao giờ này ngươi vẫn còn ở đây?"
Đang không hiểu gì mà bị hỏi vậy, cậu bối rối trả lời:
"- Ta đang đi tản bộ một chút thôi. Ngươi tìm ta có chuyện gì không?"
Người nọ nghe vậy thì khó hiểu hỏi:
"- Ngươi mà cũng có thời gian tản bộ ư? Không phải bình thường giờ này là ngươi phải ngồi ở một xó nào đó ăn xin rồi sao?"
Hai người dường như vẫn chưa cùng tần số với nhau, cậu hỏi lại:
"- Ta hả?"
"- Đúng rồi đấy, hôm nay ngươi bị làm sao vậy, nói chuyện khó hiểu quá. Hay ngươi không tìm được gì bỏ bụng nên hóa ngốc rồi? À mà cũng không phải, người bữa được bữa no như ngươi mà bị đói đến hóa ngốc thì lạ quá, haha."
Ngọc Điền tự hỏi rồi tự trả lời, rồi cũng tự cười cho câu trả lời của mình. Giờ cậu hiểu mình đang ở nơi nào rồi. Cậu đã xuyên không, mà nơi cậu xuyên vào chính là cuốn tiểu thuyết cậu đọc hồi mấy tháng trước, cậu còn xuyên vào nhân vật rất rất phụ mà kết cục lại vô cùng thảm.
Thanh Triết là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết tình cảm sướt mướt cậu từng đọc. Nói về bản thân người tên Thanh Triết này thì cậu ta là trẻ mồ côi, sống nay đây mai đó suốt hai mươi năm.
Người tên Thanh Triết này đã phải tự đi kiếm ăn từ những bãi rác, lề đường, hoặc là những đêm nhịn đói do không tìm được gì bỏ bụng từ năm tám tuổi. Đến năm hai mươi tuổi thì gặp phải vận may, được rước vào hoàng cung do một lần cứu được vị Hoàng Đế của triều đại này thoát chết. Mà nói cứu cũng không đúng, cậu chỉ vô tình đi ngang qua rồi vô tình đỡ được một đao của tên thích khách cho vị Hoàng Đế kia.
Cứ tưởng vào được Hoàng cung rồi thì sẽ được sống trên thiên đường, nhưng có ai ngờ khi vào hoàng cung cậu bị tên Hoàng Đế kia xem như không khí. Cho cậu vào rồi thì coi như xong chuyện, cung nữ cùng thị vệ thấy Hoàng Thượng ngó lơ cậu nên cũng xem cậu như không khí mà đối đãi.
Cậu vẫn phải moi bãi rác mà kiếm thức ăn, khát quá thì hứng nước mưa mà uống, chỗ ngủ thì cứ ngủ những nơi có mái che là được, cũng không cần chăn ấm nệm êm làm gì, với cậu, có nơi để nằm là quá đủ rồi. Cậu sống như vậy được ba tháng thì lại bị ám sát bởi những tên thích khách từng muốn giết Hoàng Đế kia để hả giận.
Khi chết, thi thể cậu nằm trong một đống rác. Chẳng ai buồn để tâm đến một tên suốt ngày không làm gì, hôi hám, bẩn thỉu, ngủ bờ ngủ bụi. Cậu cứ như vậy biến mất khỏi thế gian mà không ai mảy may quan tâm.
Nghĩ đến đây, lòng cậu cũng có chút nặng trĩu. Cậu cũng là trẻ mồ côi nhưng số phận cậu không thương tâm như cái người tên Thanh Triết này, cậu được một cô nhi viện nhận nuôi. Cuộc sống ở đó vui thì cũng không vui mà buồn cũng không đến nỗi buồn.
Những người trong cô nhi ấy đa phần là các thành phần thích bắt nạt người khác, thích ra oai. Một nửa những đứa trẻ trong ấy đều không được dạy dỗ, ăn học đàng hoàng, bởi khi ấy cô nhi viện không có kinh phí. Cho lũ nhỏ có một bữa ăn cũng đã rất khó, nói gì đến chuyện học.
"- Này Thanh Triết, nãy giờ ngươi ngây ngốc gì vậy, có nghe ta nói không?"
Thấy cậu bất động, Ngọc Điền vội lay cậu vài cái.
"- Xin lỗi, ta mãi suy nghĩ chuyện khác. Nãy giờ ngươi nói đến đâu rồi?"
"- Ta bảo hay là ngươi lên trấn trên ăn xin đi, chứ ở đây không ổn đâu. Mụ già kia suốt ngày đuổi đánh người, cái chợ này thì ngày một ít người, cũng không ai khá giả cho ngươi xin. Trấn trên thì lại đông đúc náo nhiệt, còn lắm kẻ có tiền, biết đâu lên đó ngươi đổi đời luôn."
Cậu nhớ ra rồi, đây là tình tiết cách bốn ngày trước khi Thanh Triết gặp vị Hoàng Đế kia. Cậu không muốn chết một cách đáng sợ như vậy đâu.
"- Thôi ngươi đi đi, trấn trên vừa xa mà trên đường đi cũng hoang sơ hẻo lánh. Trước khi lên đến đó là ta đã chết khát rồi."
"- Ngươi không cần lo, ta đã chuẩn bị xe ngựa cho ngươi cả rồi. Ta mới được ông chủ trả cho một khoản tiền lớn, đủ sức để thuê xe ngựa cho ngươi lên đó. Mất hai ngày rưỡi là đến nơi."
Cậu bị cảm động bởi lòng tốt của Ngọc Điền. Ngọc Điền, cái tên này trong truyện cũng được coi như là người thân duy nhất của Thanh Triết. Ngọc Điền nhìn bề ngoài tuy ốm yếu nhưng lại có chất giọng rất khỏe. Cậu hay bị mọi người gọi là "Đại ngốc" bởi tính tin người cùng sự tốt bụng. Có lần cậu ta bị lừa hết sạch tiền mà vẫn tươi cười vì nghĩ rồi có một ngày người ta sẽ trả lại, mà đến nay đã nửa năm vẫn chưa thấy số tiền ấy quay trở lại, nhưng tên này vẫn kiên trì chờ đợi người ta trả lại.
Ngọc Điền cũng không giống Thanh Triết đi làm ăn xin, mà cậu làm việc cho một lão phú hộ ở làng trên. Cách nửa tháng, cậu ta lại tới đây gặp Thanh Triết một lần.
"- Thôi ngươi đừng làm vậy, tiền của ngươi, ngươi cứ giữ lấy mà tiêu, không cần thuê xe cho ta."
"- Nhưng ta lỡ thuê luôn rồi..."
Đúng là gọi cậu ta là "Đại ngốc" cũng không sai.
"- Vậy ngươi đi đi, ta cũng không thể đi được."
"- Nhưng ta còn phải làm việc cho ông chủ, không thì ta sẽ bị chửi mất. Ngươi đi đi, mà tên ta thuê xe cho ngươi chắc cũng không chịu trả lại tiền đâu."
Thôi vậy, đời cậu coi như tiêu rồi. Dù sao cũng tiêu, kệ vậy. Tới lúc đó né chỗ gặp thích khách ra là được. Cậu không tin mình xui xẻo đến mức gặp phải thích khách.
"- Thôi được rồi, ngươi bảo họ khi nào đến vậy?"
"- Ngày mai đó, họ nói sẽ tới lúc sáng sớm luôn. Đi đến trấn trên chỉ mất hai ngày thôi."
Tiếc là ta không tiễn ngươi ngày mai được, tối nay là ta phải về làm việc rồi.
"- Không sao, nhưng hứa với ta sau này đừng quá tin người nữa. Đừng vì người khác mà lao đầu vào nguy hiểm nữa, sống vì mình đi."
"- Ta biết rồi, ngươi nói mãi ấy, ta sẽ sống vì mình. Mà ngươi đói chưa, ta dẫn ngươi vào tửu lâu ăn."
Cứ như vậy, ngày đầu tiên đến với thế giới mới của cậu chầm chậm mà kết thúc. Hoàng hôn dần buông xuống trước ánh chiều tà đượm buồn.