Chương 2

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ trước đến nay, cậu chưa từng có bạn bè hay người thân. Kiếp trước, cậu chỉ sống một mình suốt hai mươi tám năm. Năm hai mươi mốt tuổi, cậu bắt đầu đi làm và đã gắn bó với công việc đó bảy năm. Người duy nhất cậu thường xuyên tiếp xúc có lẽ là ông sếp luôn cau có, mặt nặng mày nhẹ với cậu. Anh ta hơn cậu sáu tuổi, năm nay chắc cũng ba mươi tư rồi.
Già thật đấy nhỉ?
Cậu lại một lần nữa bước vào cái nơi thậm chí không thể gọi là nhà đó. Cậu nhìn quanh căn phòng thêm lần nữa.
Khoan đã, sao cậu cứ có cảm giác thiếu vắng gì đó nhỉ?
Á!!!
Đống rơm của cậu đâu rồi? Cái thứ để cậu bám víu đêm nay đã biến mất rồi. (°ロ°)!
Cậu lục tìm trong trí nhớ, cố nhớ lần cuối cùng mình nhìn thấy nó là khi nào. Cậu nhớ rõ, lúc gặp mụ Mộ Dung và hai tên đàn em của ả thì đống rơm vẫn còn ở đây mà.
Chẳng lẽ bà ta đã lấy luôn đống rơm của cậu rồi sao?
Cậu lại một lần nữa chấp nhận số phận, đành chọn một góc nhỏ thật sạch sẽ rồi dựa vào đó ngủ qua đêm nay. Dù không được sạch sẽ cho lắm, mùi ẩm mốc cũng rất nồng, nhưng thôi vậy, dù sao cũng chẳng còn cách nào khác. Sáng nay mới ngủ dậy, vì mải lo chuyện mụ Mộ Dung nên cậu không để ý khắp người mình đầy những vết đỏ do nằm trên đống rơm ấy cả đêm. Giờ nhìn lại bản thân, cậu thấy mình thảm hại vô cùng.
Lại một đêm ngủ không trọn giấc.
Hôm sau, cậu tỉnh dậy rất sớm vì chỗ ngủ quá ẩm mốc và lạnh lẽo, khiến cậu chẳng thể ngủ được là bao.
Cậu bước ra ngoài hít thở chút khí trời. Vừa ra khỏi cửa, cậu đã thấy một chiếc xe ngựa khá cũ kỹ.
- Này, ngươi có phải Thanh Triết không?
Giọng người đàn ông vang lên. Đoán chừng anh ta cũng trạc tuổi cậu nhưng trông chững chạc hơn cậu nhiều. Hắn mặc một bộ y phục xanh đen tối giản hết mức.
Gương mặt cũng rất anh tuấn, nhìn cậu.
- Ai gọi ta đó, có ta đây (人 •͈ᴗ•͈).
- Ta là người được Ngọc Điền nhờ thuê xe ngựa đưa ngươi đi. Mau lên xe ngựa đi, trễ lắm rồi. Nếu còn chậm trễ nữa thì sẽ mất ba ngày mới đến nơi mất, ta còn phải về nhà với nương tử của ta nữa.
Người cổ đại dậy sớm vậy sao? Giờ này cùng lắm mới 5 giờ sáng thôi mà.
Thấy người kia có vẻ đang vội, cậu nhanh chân bước lên chiếc xe ngựa. Dù nhìn cỗ xe này có chút sập xệ, nhưng khi bước lên thì lại chắc chắn vô cùng, không hề giống vẻ ngoài cũ kỹ của nó.
Cậu định trên đường đi sẽ chợp mắt một chút vì đêm qua ngủ không ngon giấc, mà sáng sớm cậu đã phải dậy rồi. Trong xe ngựa hơi nhỏ, tuy vậy bên trong lại có một chiếc cửa sổ, giúp không khí trong xe dù nhỏ nhưng rất thoáng đãng, không hề ngột ngạt.
Ghế ngồi cũng rất dài, còn được lót nệm êm ái. Cậu không biết nguyên chủ cao bao nhiêu nhưng khi nằm cũng rất thoải mái. Kế bên còn có một chiếc gối và một cái chăn được sắp xếp gọn gàng.
Rất chu đáo với khách hàng à nha. (◍•ᴗ•◍)
Nhưng đường ở thời cổ đại này không được bằng phẳng như ở thời hiện đại. Xe ngựa chạy cứ xiên xiên vẹo vẹo, đi được một lúc lại gặp ổ gà, ổ voi. Cậu muốn ngủ cũng không được, cứ thế cậu thức đến mười hai giờ trưa mà chẳng có gì lót dạ.
Trên chỗ ngồi có một cái cửa sổ nhỏ dùng để nói chuyện với người đánh xe. Cậu vén chiếc màn ngăn cách lên hỏi:
- Khi nào thì chúng ta dừng chân ăn uống vậy? Sáng nay đi vội quá, ta chưa ăn gì nên giờ hơi đói. Ngươi có đói không? Hay ta với ngươi ghé vào một tửu lâu ăn rồi đi tiếp nhé?
Nghe cậu nói, anh chàng kia vừa tiếp tục đánh xe vừa trả lời:
- Gần đây có một quán ăn nhỏ, giá cả cũng rất phải chăng. Ngươi có muốn ghé vào không?
- Được, được! Ta đói sắp chết rồi.
- Vậy ngươi vào trong nghỉ ngơi thêm chút nữa đi, lát nữa là tới ngay.
- Vậy ta nghỉ ngơi một lát, khi nào đến thì nhớ gọi ta dậy nhé.
Thức từ năm giờ sáng đến giờ mà cậu vẫn không chợp mắt được chút nào.
Cậu sắp bị say xe đến chết rồi. Suốt dọc đường, cậu hết đếm xem mình đã đi qua bao nhiêu cái cây, bao nhiêu ngôi nhà, rồi lại đếm xem trên chiếc nệm ghế có bao nhiêu họa tiết hoa.
Cuối cùng, cậu tổng kết được rằng:
Cậu đã đi qua sáu trăm mười chín cái cây.
Cậu đã đi qua một trăm hai mươi tám ngôi nhà.
Trên nệm lót ghế có hai mươi hai bông hoa hướng dương và ba mươi tư cái lá.
Cậu lại ngồi thẩn thờ đếm số cây mình vừa đi qua tiếp. Được một lúc thì người kia gọi cậu.
- Đến nơi rồi, xuống xe ăn thôi.
Đột nhiên bị gọi, cậu có chút giật mình.
- À, ta ra ngay đây.
Bước xuống xe, trước mặt là một quán ăn kiêm luôn quán trọ, trông khá lớn và có chút trang trọng. Đoán chừng là không rẻ.
Như đoán được suy nghĩ của cậu, anh ta nói:
- Đừng nhìn vậy mà nghĩ nơi này bán đắt. Thức ăn ở đây rất ngon, giá cả lại ổn định, rất phù hợp cho mọi người.
Bước vào tửu lâu, không khí bên trong thật náo nhiệt. Nội thất trang trọng không kém gì bên ngoài. Cả tửu lâu được bao trùm bởi một màu đỏ thẫm, từ bàn ghế đến cả những vũ công đàn múa trong quán đều ít nhiều mang sắc đỏ, tạo nên một tổng thể hài hòa nhưng cũng không kém phần tươi mới.
Choáng ngợp trước không gian trước mắt, dù kiếp trước đã được diện kiến nhiều nhà hàng bốn, năm sao trên khắp thế giới nhưng nơi này đẹp đến mức khó tin.
Cậu ngó trái, ngó phải xem còn bàn nào trống không. Bỗng một cậu nhóc vóc người nhỏ con, trông chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, lon ton chạy lại chỗ cậu, giọng niềm nở nói:
- Chào hai vị khách quý, ngài đến đây để thuê trọ hay dùng bữa vậy ạ?
- Dùng bữa.
Cậu chưa kịp lên tiếng thì giọng một người đàn ông cất lên, xen ngang vào lời cậu.
Cậu quay lại nhìn xem đó là ai.
Người đó mặc một bộ y phục đen tuyền nổi bật giữa sắc đỏ của nơi này, gương mặt hắn anh tuấn đến khó tin.
Nếu nói người này là vị Hoàng Đế kia thì chắc chắn cậu cũng sẽ tin, bởi gương mặt và khí chất của anh ta gần như giống tám mươi phần trăm với lời miêu tả của tác giả về vị Hoàng Đế đó.
Nhưng khi nhìn hắn, một cảm giác quen thuộc đến an toàn ập đến với cậu. Cảm giác giống như mỗi lần đối diện với sếp cậu, dù rất lạnh sống lưng nhưng lại dễ chịu đến lạ thường.
Hai người đối mắt nhau vài giây, cậu lại bối rối quay đi.
Phía sau anh ta còn một vị thị vệ với đôi mắt lạnh lùng nhìn cậu.
Cậu nhóc tiểu nhị cười tươi rói, gật đầu như đã hiểu, đáp:
- Vậy mời ngài đi lối này, lối này ạ.
Cứ như vậy, cậu và người đánh xe ngựa bị bỏ lại giữa dòng người. Người đánh xe ngựa cũng không để tâm mấy, nói:
- Phía kia có một bàn trống, ngươi qua đó trước đi, ta đi gọi đồ ăn.
- Được, vậy ta ra bàn giữ chỗ trước đây.
Cậu lon ton chạy về phía bàn ngồi. Không bao lâu sau, người kia quay lại chỗ cậu.
- Ta không biết ngươi thích ăn gì nên chỉ gọi vài món người ta giới thiệu thôi. Ăn xong rồi chúng ta lại lên đường.
- Cảm ơn ngươi.
Im lặng một lúc, người kia lại nói:
- Ta là Châu Minh, sáng nay vội quá nên ta chưa giới thiệu.
- À, còn ta là Thanh Triết, chắc ngươi cũng biết rồi ha.
- Hình như trên đường ngươi không ngủ được đúng không? Trông ngươi thiếu khí sắc quá.
- Đường dốc quá, ta không ngủ được.
- Haha, ngươi cũng thật giống nương tử của ta. Mỗi lần đi xe ngựa là nàng không bao giờ chịu ngủ.
- Phu thê nhà ngươi hạnh phúc thật đấy.
Cậu cảm thán vài câu.
- Ai cũng bảo thế, nhưng quả thật chàng ấy rất yêu thương ta. Khi ta nói phải chở ngươi lên trấn trên mất ba ngày, chàng ấy đã giận hết nửa ngày, dỗ mãi mới nguôi. Nhưng chàng ấy lại đang mang thai, giận dữ sẽ không tốt, ta đành hứa hai ngày sẽ về, thế nên ta phải đi nhanh một chút.
Chàng ấy?
Mang thai?
Khoan đã nào. Sao cùng nói một thứ tiếng mà cậu lại không hiểu hắn đang nói gì vậy?
Cậu không phải kỳ thị gì, nhưng ở thời đại này thoáng vậy sao? Hơn nữa, phu thê hắn còn mang thai.
- Phu thê ngươi là nam nhân sao?
- Phải, nãy giờ ngươi tưởng là nữ nhân sao?
Cậu cố giữ bình tĩnh, hỏi lại lần nữa.
- Lại còn mang thai nữa sao?
Như nghe phải điều khó tin, Châu Minh đáp:
- Không phải chứ, ngươi từ trên trời rơi xuống hả? Thời này trai, gái, nam, nữ đều có thể mang thai. Trai, gái, nam, nữ gì cũng đều có thể đến với nhau, miễn là họ thương nhau thật lòng.
Chấn kinh!!!
Ở thời của cậu còn chưa được như vậy đâu. Dù là thời hiện đại, khoa học kỹ thuật đã có thể lên tới Sao Hỏa nhưng tư tưởng của nhiều người vẫn còn rất lạc hậu. Khi con cái yêu người đồng giới, họ lại lũ lượt đưa con đến bệnh viện tâm thần, đi điều trị tâm lý.
Như vậy, nhiều người khi mới biết mình thích người cùng giới, họ cũng không thể chấp nhận được mà tự đi điều trị tâm lý cho bản thân.
- Vậy là bất kỳ ai cũng có thể yêu nhau sao?
Cậu phấn khích nói.
- Đúng vậy, chỉ cần xuất phát từ tình yêu chân thành, ai cũng đến được với nhau.
Lý do cậu phấn khích như vậy là vì cậu cũng là một người đồng tính luyến ái. Cậu biết điều này khi đang học lớp chín. Khi ấy tư tưởng vẫn còn lạc hậu, nhưng cậu đã sớm chấp nhận chính bản thân mình. Tuy nhiên, đến giờ vẫn không ai biết được cậu là người đồng tính.
Bởi cậu cũng không yêu thích ai quá đặc biệt. Còn về lý do vì sao cậu biết mình là đồng tính thì cậu không có phản ứng với phụ nữ, dù là những phản ứng sinh lý cũng không có.
Có lần, một bạn nam lỡ nắm tay cậu một chút, thế là đêm ấy cậu thức cả đêm vì cái nắm tay ấy.
Nói chuyện được một lúc, đồ ăn cũng được dọn lên là ba món: một phần thịt heo xào với rau, một phần cá chiên còn kèm thêm một tô canh nóng hổi.
- Đồ ăn lên rồi, nhanh ăn đi rồi còn lên đường.
- Oa, thịnh soạn vậy!
Một bàn thức ăn đầy ắp với bao nhiêu là thịt, cá, còn điểm xuyết thêm ít rau trông thích mắt vô cùng.
Vì đã hai ngày không ăn gì, thêm chuyện thiếu ngủ, bàn thức ăn này như tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Chiến thôi. (。-'ω´-)