Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 132: Ngoại truyện 5
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Tử Ninh cuối cùng vẫn không cưỡng lại được, Hoắc Lệnh Chi còn ở bên cạnh bảo anh thời gian không còn nhiều, vừa báo giờ vừa giục anh phải nhanh hơn.
Lạc Tử Ninh có chút giận, nhưng lại thấy vô cùng mới mẻ và kích thích, sung sướng khôn tả.
Đến khi chỉ còn mười phút nữa là vào học mới kết thúc, chân Lạc Tử Ninh bủn rủn không đứng dậy nổi: "Em không đi tiễn anh nữa đâu, tự đi đi. Nếu đến muộn bị giáo viên mắng thì đáng đời anh."
Hoắc Lệnh Chi hôn lên mặt anh đầy thỏa mãn: "Không sao, tốc độ của anh nhanh lắm."
Lạc Tử Ninh vừa nghe thấy hắn nói tốc độ nhanh là lại tức điên lên, vớ lấy cái gối đập thẳng vào mặt hắn: "Chiều nay lo mà nghe giảng đấy."
"Biết rồi." Hoắc Lệnh Chi tinh thần sảng khoái bước ra khỏi cửa.
Lạc Tử Ninh vừa nghe tiếng đóng cửa là ngủ thiếp đi. Giữa chừng anh tỉnh dậy tắm rửa rồi lại ngủ tiếp. Lúc anh tỉnh dậy thì Hoắc Lệnh Chi đã về rồi, thậm chí còn nấu xong cả cơm tối.
Lạc Tử Ninh vò đầu muốn ngồi dậy nhưng không sao ngồi nổi, cơ thể ngoài đời thực không giống trong tiểu thuyết, khả năng chịu đựng không mạnh đến vậy. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên của cơ thể này, cần phải nghỉ ngơi hồi phục một thời gian.
Nhìn gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống của Hoắc Lệnh Chi, cùng bộ đồng phục tượng trưng cho tuổi thanh xuân trên người hắn, anh không nhịn được thở dài: "Giờ em đã hai mươi lăm rồi, anh mới có mười tám, chúng ta cách nhau tận bảy tuổi. Anh đang lúc sức dài vai rộng, còn em đã bắt đầu xuống sức rồi. Đợi đến lúc em ba bốn mươi tuổi mà anh vẫn còn đang độ sung sức, em e là sẽ bị anh vắt kiệt trên giường mất thôi."
Hoắc Lệnh Chi: "Anh sẽ nhẹ tay hơn?"
"Anh không thể nói một câu em không hề già được sao? EQ của anh vứt đâu rồi?" Lạc Tử Ninh lườm hắn.
Hoắc Lệnh Chi: "Năm đó lúc em nhỏ tuổi hơn anh, em cũng không chịu nổi, cần anh phải nhẹ nhàng hơn đó thôi."
"Ý là khoe anh giỏi giang lắm chứ gì?" Lạc Tử Ninh hậm hực há miệng định mắng, nhưng lại bị Hoắc Lệnh Chi đút cho một miếng cơm. Cơm Hoắc Lệnh Chi nấu khá ngon, ngon hơn anh làm nhiều. Anh nuốt miếng cơm này, lại định há miệng mắng tiếp, thế là lại được đút thêm miếng nữa.
Lạc Tử Ninh: "..." Trên giường thì bị cơ thể của Hoắc Lệnh Chi quyến rũ, xuống giường thì bị món ngon của hắn cám dỗ. Chết tiệt, hoàn toàn bị hắn nắm thóp rồi!
Buổi tối thời gian khá gấp gáp, chỉ có một tiếng để ăn cơm, chẳng làm được gì khác. Ăn xong là vừa hết giờ.
Hoắc Lệnh Chi không chỉ nấu cơm mà còn chăm sóc Lạc Tử Ninh rất chu đáo, trước khi đi còn hôn anh một cái rồi mới rời đi.
Lúc sắp đi, Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Em không về cửa hàng có sao không?"
"Không sao, em thuê nhân viên thu ngân rồi, cậu ấy trông hộ, lúc đóng cửa em qua khóa là được." Lạc Tử Ninh nói.
"Tối nay em ở lại đây ngủ được không? Anh sẽ đi khóa cửa giúp em." Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"?" Lạc Tử Ninh ngẩn người một lát, kéo gấu áo xuống thấp hơn, cảnh giác nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Một hai đêm không về nhà cũng được, nói với bố mẹ là qua nhà bạn học chơi, nhưng hôm nay không được làm nữa đâu đấy."
"Không làm, lâu rồi không được ôm em ngủ, nhớ em." Hoắc Lệnh Chi trước đây không làm thì thôi, chứ hôm nay đã nếm được mùi vị của Lạc Tử Ninh rồi thì không tài nào kiềm chế nổi ngọn lửa trong người, chỉ muốn dính lấy Lạc Tử Ninh mọi lúc mọi nơi.
"Tối anh không về trại trẻ mồ côi thì được à?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
"Không được, anh phải về nhưng anh có thể giả vờ một chút, sau đó trèo cửa sổ sang đây." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Anh cứ như học sinh hư ấy." Lạc Tử Ninh tuy nói vậy nhưng không hề từ chối đề nghị của Hoắc Lệnh Chi. Đã bao lâu rồi anh không được ôm chồng ngủ chứ, chỉ một đêm thôi mà. Còn nửa tháng nữa là Hoắc Lệnh Chi thi đại học rồi, đợi thi xong anh sẽ đưa hắn đi xem nhà.
Thời gian qua lên hot search mấy lần, việc kinh doanh của siêu thị tốt hơn hẳn. Chỉ vài ngày mà anh đã kiếm thêm được mấy chục nghìn tệ. Chỉ là sau đó những người đến cửa hàng để ngó nghiêng hai người họ thường không gặp được ai, cộng thêm độ hot giảm dần nên người đến check-in chụp ảnh cũng ít đi.
Lạc Tử Ninh đợi Hoắc Lệnh Chi thi xong sẽ để hắn livestream bán hàng một thời gian. Với nhan sắc của Hoắc Lệnh Chi, lại còn biết võ thuật, biết đâu chừng chỉ một tháng là đủ tiền mua đứt một căn nhà.
Bán hàng không nhất thiết chỉ bán đồ trong siêu thị, có thể để Hoắc Lệnh Chi viết câu đối hoặc viết thư pháp để bán.
Trong lúc Hoắc Lệnh Chi đi học lớp tự học buổi tối, Lạc Tử Ninh cứ mãi trăn trở xem nên bán gì thì tốt, càng nghĩ càng phấn khích. Với ngoại hình đó của chồng mình, cho dù chẳng bán gì, chỉ livestream nhận quà thôi cũng đủ bộn tiền rồi. Tìm được anh chồng đẹp trai đúng là quá hời mà.
Lúc Hoắc Lệnh Chi trở về đã là mười hai giờ đêm. Hắn cứ ngỡ Lạc Tử Ninh đã ngủ từ lâu. Lúc hắn bước vào phòng ngủ, định tiến lại hôn Lạc Tử Ninh một cái rồi mới đặt ba lô xuống thì bỗng nghe thấy tiếng bụng của Lạc Tử Ninh kêu lên.
Lạc Tử Ninh bật đèn đầu giường lên: "Vốn định giả vờ ngủ để lát nữa hù anh, ai dè cái bụng này không có tiền đồ, làm lộ hết rồi."
"Muốn ăn gì? Anh nấu cho em." Hoắc Lệnh Chi cởi đồng phục ra, vừa định thay bộ đồ mặc ở nhà thì eo đã bị Lạc Tử Ninh ôm lấy.
Lạc Tử Ninh sờ soạng lung tung trên cơ bụng của hắn: "Da dẻ của người trẻ đúng là săn chắc, đàn hồi thật đấy."
"Em đói muốn ăn cơm hay là muốn ăn anh?" Hoắc Lệnh Chi phát hiện Vương phi nhỏ của mình ngày càng bạo dạn. Trước khi xuyên không, anh còn giữ kẽ một chút, nhưng xuyên về rồi thì ngày càng phóng khoáng.
Lạc Tử Ninh cắn một cái vào eo hắn: "Muốn ăn khuya."
Hoắc Lệnh Chi xoa xoa đầu anh: "Anh đi nấu cho em. Đúng lúc anh cũng thấy đói, không ngờ đi học lại tốn thể lực đến thế."
"Đương nhiên rồi. Anh đừng thấy đi học là cứ ngồi đó suốt nhưng mà cực kỳ tốn chất xám đấy." Lạc Tử Ninh thương hắn, không muốn hắn lãng phí quá nhiều thời gian vào việc nấu nướng: "Không cần phiền phức thế đâu, nấu bát mì gói ăn là được rồi."
"Có phải anh chưa bao giờ ăn mì gói không?" Lạc Tử Ninh bò dậy khỏi giường: "Tuy không có nhiều dinh dưỡng nhưng mà ngon lắm. Hơn nữa, trước đây em xem phim truyền hình, luôn có cảnh các cặp đôi ngồi ăn mì cùng nhau, nhất là lúc ăn đến cuối, hai người họ thường cùng ăn chung một sợi mì rồi cứ thế mà hôn nhau luôn, ha ha ha..."
Lạc Tử Ninh chưa kịp nói hết câu đã bị Hoắc Lệnh Chi hôn một cái: "Anh làm gì thế? Đúng là trai trẻ tràn đầy khí thế, mới nghe thấy nhắc đến hôn môi là phải hôn thật một cái mới chịu à."
Hoắc Lệnh Chi nghiêm túc nói: "Hôn trước một cái để ghi nhớ cảm giác, lát nữa so sánh với cái kiểu hôn mà em vừa nói xem có gì khác biệt."
"Anh định thử thật đấy à? Toàn là giả thôi, người bình thường làm gì có chuyện trùng hợp đến mức cùng ăn chung một sợi mì chứ. Hai đứa mình mỗi người một bát đi, em ghét ăn chung trong nồi lắm." Lạc Tử Ninh ghét những cảnh tượng ngượng ngùng như thế, ai mà ngờ Hoắc Lệnh Chi lại là kiểu người cái gì cũng muốn thử nghiệm. Anh suýt nữa thì quên mất Hoắc Lệnh Chi vốn là một kẻ chỉ biết yêu đương chính hiệu.
Lúc ăn cơm, Hoắc Lệnh Chi ôm anh vào lòng. Anh bảo không muốn ăn chung trong nồi, thế là Hoắc Lệnh Chi lấy một cái bát lớn ra, nhất quyết đòi ăn chung một bát với anh.
Lạc Tử Ninh cảm thấy hắn trở nên thật quấn người, có chút bất lực nhưng lại thương hắn. Hoắc Lệnh Chi lúc này giống một chú chó lớn không nơi nương tựa. Anh thầm đoán có phải vì Hoắc Lệnh Chi một mình đến thế giới xa lạ này nên cảm thấy thiếu an toàn, thế nên mới bám lấy anh như vậy hay không.