133. Chương 133: Ngoại truyện 6

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến ngày thi đại học. Lạc Tử Ninh ngày nào cũng lái xe đưa đón, em còn nói với Hoắc Lệnh Chi: "Em cứ có cảm giác như mình đang chăm sóc một đứa trẻ vậy."
"Anh muốn nuôi một đứa trẻ sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi em.
"Nếu chúng ta có thể sinh một đứa con, dù là trai hay gái, chắc chắn đều sẽ đẹp giống như anh vậy." Lạc Tử Ninh nói.
"Nếu có con, anh mong nó giống em nhưng anh không muốn có con. Thế giới của anh chỉ có một mình em, thế giới của em cũng chỉ có thể có một mình anh, không ai được phép xen vào cuộc sống của chúng ta hết." Về chuyện này Hoắc Lệnh Chi rất kiên quyết, anh ghét trẻ con, cảm thấy việc nuôi dạy chúng thật phiền phức và đáng ghét.
"Em cũng đâu có nói là em muốn có con đâu." Lạc Tử Ninh suýt chút nữa là cãi nhau với anh, định hỏi vì sao mỗi lần em nói đùa anh đều nghiêm túc phản bác như vậy nhưng em lập tức nhớ ra hôm nay là ngày Hoắc Lệnh Chi thi đại học, vội vàng nén giận, ghé sát vào xoa xoa mặt anh dỗ dành: "Trong thế giới của em chỉ có anh thôi, anh là ông chồng yêu quý nhất của em, hôm nay thi phải cố gắng lên đấy!"
Hoắc Lệnh Chi nhận ra em đang dỗ dành mình, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên hẳn, anh ghé sát hôn em một cái: "Tối nay có thể ở lại ngủ cùng anh không? Hôm nay là môn cuối rồi."
"Được, được mà." Lạc Tử Ninh nghe thấy thái độ thi cử thoải mái đến mức thiếu nghiêm túc của anh thì có chút nghi ngờ, liệu anh có đậu nổi cao đẳng không đây, hay là cho anh ôn thi lại một hai năm nữa thử xem?
Thế nhưng cấp ba thực sự quá khổ, ngày nào cũng phải đến nửa đêm mới tan học, thời gian hẹn hò của hai người sẽ bị rút ngắn đi rất nhiều.
Lạc Tử Ninh đưa Hoắc Lệnh Chi đi thi xong không rời đi ngay, mà đứng bên ngoài cùng các phụ huynh khác chờ đợi, nghe họ tán gẫu chuyện gia đình, thời gian trôi qua nhanh chóng.
Nhan sắc và chiều cao của Hoắc Lệnh Chi nổi bần bật giữa đám đông, không cần cố công tìm kiếm cũng có thể nhìn thấy anh giữa dòng người.
Lạc Tử Ninh thấy Hoắc Lệnh Chi bước ra, đang định tiến lại đón thì thấy mấy người từ đài truyền hình vây lại phỏng vấn anh. Họ không phải cố ý nhắm vào Hoắc Lệnh Chi, mà chỉ là chọn ngẫu nhiên vài thí sinh để hỏi vài câu xã giao.
Lạc Tử Ninh đi tới đứng cạnh chờ, ban đầu em cũng không để ý lắm, phóng viên chỉ hỏi mấy câu quen thuộc như đề có khó không, đi thi có căng thẳng không, làm bài có tốt không.
Câu hỏi cuối cùng là bảo Hoắc Lệnh Chi dự đoán điểm số của mình, Lạc Tử Ninh nghe xong trong lòng thấy vô cùng ngại, cái này mà phát trên tivi, bao nhiêu người nghe thấy Hoắc Lệnh Chi dự tính mình được hai ba trăm điểm thì mất mặt chết mất.
Ai dè Hoắc Lệnh Chi mở miệng nói luôn là hơn sáu trăm điểm, Lạc Tử Ninh càng muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong, nổ quá rồi! Dù có muốn giữ thể diện cũng không nên nói xạo như thế chứ.
Em lén kéo kéo ống tay áo Hoắc Lệnh Chi, muốn anh mau chóng rời đi. Hoắc Lệnh Chi cảm nhận được em đang kéo áo mình, liền giữ vẻ mặt nghiêm túc nói với phóng viên trước mặt: "Em phải đi rồi, có người đang đợi em."
Anh nói xong liền xoay người nắm tay Lạc Tử Ninh rời đi, có kha khá người qua đường nhận ra anh là ai, vốn dĩ thấy anh và Lạc Tử Ninh cùng xuất hiện là đã tích cực 'đẩy thuyền' rồi, không ngờ giờ lại còn thấy anh nắm tay Lạc Tử Ninh, thế là vội vàng lấy điện thoại ra chụp ảnh đăng lên Weibo: "OTP là thật tôi là giả!"
Lạc Tử Ninh cảm thấy có rất nhiều người đang hóng hớt liền giục Hoắc Lệnh Chi đi nhanh, lên xe rồi em mới thở phào nhẹ nhõm: "Đây chắc là nỗi khổ khi có bạn trai quá đẹp trai chăng."
"Thật trùng hợp, anh cũng có nỗi khổ này." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Em đứng đó hơn hai tiếng đồng hồ chẳng ai thèm chụp, anh vừa ra là mọi người thi nhau chụp. Hồi trước em đi học, mở siêu thị, ngày nào cũng đối mặt với bao nhiêu người mà có ai vì em mà hét lên đâu, chắc chắn là do anh si tình quá nên nhìn anh mới thấy đẹp thôi." Lạc Tử Ninh thở dài: "Nếu em mà trông như anh, chắc tốt nghiệp cấp ba là kết hôn luôn rồi."
Hoắc Lệnh Chi nhéo má em một cái: "Em nói vậy làm anh chẳng biết nên mắng người khác không biết thưởng thức, hay là nên thấy may mắn vì họ không biết thưởng thức đây."
Lạc Tử Ninh gãi gãi đầu: "Lúc ở cổ đại để tóc dài em thấy mình cũng khá ưa nhìn, tóc ngắn lại rồi thì thấy bình thường hẳn. Nhưng để tóc dài nóng lắm, không thể vì nhan sắc mà làm bản thân khó chịu được."
"Tối nay tụi mình đi ăn một bữa ra trò đi, cả tháng này anh phải thi cử em chẳng dám đưa anh đi ăn ngoài, giờ đi thôi, ăn lẩu cay nhé." Lạc Tử Ninh nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Gọi cho anh nước lẩu thanh đạm thôi, anh kén chọn quá, cái này không ăn cái kia không ăn, óc heo không ăn, sách bò không ăn, chân gà chân vịt cũng không, thậm chí đến cả móng giò cũng chẳng thèm động tới."
"Em đừng ăn cay quá, dạ dày em không tốt." Hoắc Lệnh Chi nhớ lại lần trước hai người ngồi ăn khuya với nhau, Lạc Tử Ninh đòi ăn mì tôm vị cay, anh thì ăn vị hải sản, kết quả là đêm đó Lạc Tử Ninh phải chạy vào nhà vệ sinh mấy bận.
Ở thế giới xuyên không, cơ thể Lạc Tử Ninh rất khỏe, ăn bao nhiêu ớt cũng không sao nhưng xuyên về rồi thì ăn cay là đau bụng, còn bị đau dạ dày nữa.
"Không thể vì đau bụng mà từ bỏ lẩu cay được chứ!" Lạc Tử Ninh biết Hoắc Lệnh Chi lo cho mình, liền hứa hẹn: "Chỉ ăn một lần này thôi, lần trước chỉ là ngoài ý muốn, vả lại coi như thanh lọc đường ruột đi."
Hoắc Lệnh Chi nhìn em dùng ánh mắt đáng thương đó nhìn mình, bất lực thở dài: "Lần này có thể ăn, nhưng lần sau khi anh lên đại học em không được dùng lý do ăn mừng để ăn mấy thứ cay như thế này nữa."
"Được được được." Lạc Tử Ninh vui vẻ hẳn lên. Tuy hồi trước chưa yêu đương thì muốn ăn gì ăn nấy, chẳng bao giờ lo bị ai quản, giờ yêu rồi tuy có người quản thúc nhưng em biết Hoắc Lệnh Chi có quan tâm mình thì mới quản mình như vậy.
"Giờ anh thi xong rồi, chúng ta ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, sau đó đi du lịch tốt nghiệp một chuyến rồi anh đi thi lấy bằng lái xe đi. Sau này để anh lái, lái xe mệt lắm, em có bạn trai rồi thì không tự lái nữa đâu." Lạc Tử Ninh phát hiện Hoắc Lệnh Chi rất thích cảm giác được em dựa dẫm, nên em sẽ chọn vài việc nhỏ để ỷ lại vào đối phương, coi như là một chút gia vị tình yêu vậy.
"Em không đi làm nữa à?" Hoắc Lệnh Chi hỏi em.
"Chẳng phải đã thuê nhân viên thu ngân rồi sao." Lạc Tử Ninh từ lúc về cứ bận rộn vì kỳ thi của Hoắc Lệnh Chi, giờ anh thi xong rồi, cả người em cũng thả lỏng theo, hoàn toàn chìm đắm trong những mộng tưởng ngọt ngào của tình yêu.
"Chỉ có một nhân viên thu ngân là đủ?" Hoắc Lệnh Chi hỏi em.
"Không đủ," Lạc Tử Ninh lập tức bị anh kéo trở lại thực tế: "Còn phải sắp xếp kệ hàng, quét dọn rồi còn phải nhập hàng, kiểm tra xem hàng hóa có hết hạn hay không, mấy thứ rau củ trái cây cũng rất rắc rối, cái nào hỏng là phải xử lý ngay. Nếu thuê thêm hai người nữa thì lỗ vốn mất."
"Anh đi giúp em, vừa hay anh được nghỉ rồi, có khối thời gian. Anh đã nói là sau khi đến đây sẽ chăm sóc em thật tốt." Hoắc Lệnh Chi không muốn thấy em quá mệt mỏi.
"Em từng nói sau khi anh đến đây sẽ đưa anh đi máy bay mà." Lạc Tử Ninh muốn đi hẹn hò, muốn đưa Hoắc Lệnh Chi đi ngắm nhìn thế giới này nhưng lúc nào cũng bị hiện thực đè nặng.
"Em cũng từng nói sẽ đưa anh đến rạp chiếu phim xem phim, lát nữa ăn lẩu xong mình đi xem phim nhé? Ngày mai anh sẽ đến tiệm phụ giúp." Hoắc Lệnh Chi sắp xếp mọi việc ổn thỏa. Trước khi đến thế giới này, anh đã tìm hiểu qua quy luật sinh tồn ở đây. Ở thế giới này, bằng cấp rất quan trọng, nên từ trước khi xuyên không anh đã bắt đầu học nội dung thi đại học rồi, anh vốn định sau khi đến đây sẽ đi học, không ngờ tới nơi lại được sắp xếp thẳng cho thân phận học sinh, đỡ được bao nhiêu rắc rối, thế là bao nhiêu kiến thức đã học đều được đem ra dùng hết.
Anh biết Lạc Tử Ninh muốn cho anh một cuộc sống tốt hơn, nhưng anh không muốn làm kẻ sống dựa dẫm, anh muốn đợi đến khi mình tốt nghiệp sẽ đưa Lạc Tử Ninh đi hưởng những ngày tháng tốt đẹp hơn nữa.