Thành trì tiêu điều và những sinh linh bé nhỏ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Thành trì tiêu điều và những sinh linh bé nhỏ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ lần ra ngoài trước đó, Lạc Tử Ninh luôn bận rộn trong phủ với việc trồng rau, ủ rượu, làm đậu hũ, nên anh chưa có dịp trở lại thế giới bên ngoài.
Hôm nay, được Ông chủ Trình, một người dân địa phương, dẫn ra ngoài, anh lập tức mang theo giấy bút, định nhân cơ hội này phác họa một bản đồ sơ lược của tòa thành.
Khi ra ngoài, anh dẫn theo Trần Nhị và Triệu Tiểu Ngư. Lạc Tử Ninh để ý thấy Trần bá đang lén lút nhìn mình, vẻ mặt muốn đi theo nhưng lại e ngại bị mắng nếu mở lời. Anh vẫy tay gọi Trần bá: "Ngươi cũng đi theo."
Trần bá vội vàng bước đến bên cạnh Lạc Tử Ninh, rõ ràng rất muốn đi nhưng vẫn hỏi: "Vương phi thật sự muốn dẫn lão nô theo sao? Không sợ lão nô cản trở ạ?"
Lạc Tử Ninh nghĩ thầm: "Tất nhiên là không ngại." Anh đưa ông đi chẳng qua là để mang theo cái "ví tiền" thôi. Trước đây, Trần bá chỉ đưa sổ sách chứ không đưa tiền mặt cho anh. Anh sợ nếu mình ép Trần bá đưa tiền, ông ấy lại chạy đến chỗ Vương gia mà khóc lóc. Dù sao, anh muốn mua gì thì cứ trực tiếp bảo Trần bá thanh toán là được, có đi hay không cũng chẳng khác gì.
Mọi người cùng lên xe ngựa. Ông chủ Trình cho biết đã chọn sẵn vài địa điểm để họ có thể quan sát từ xa.
Lạc Tử Ninh vén rèm nhìn ra bên ngoài. Anh vốn định đề nghị chuyển địa điểm ra vùng ngoại thành, nhưng sau khi rời khỏi con đường sầm uất nhất, những gì anh thấy chỉ là vài ngôi nhà tranh, nhà gỗ lụp xụp, cùng với nhiều người mặc quần áo da thú ngồi sưởi ấm ngoài sân.
Anh dụi mắt, tự hỏi liệu mình có phải đã xuyên không đến xã hội nguyên thủy hay không?
"Ở đây, chúng ta chẳng làm được gì cả. Dù là nông nghiệp, nghề thủ công hay kinh doanh, tất cả đều rất ít ỏi. Những người có chút tài năng đều đã ra ngoài kiếm sống rồi." Ông chủ Trình chỉ những người mặc đồ da thú bên ngoài: "Kế sinh nhai của họ là đi săn trên núi, sau đó bán cho ta, rồi ta sẽ vận chuyển đi tiêu thụ."
Lạc Tử Ninh có chút khó hiểu: "Sao lại thành ra nông nỗi này?"
"Mười mấy năm trước, nơi này của chúng ta khá tốt." Triệu Tiểu Ngư tức giận nói: "Ta nhớ lúc ta ba bốn tuổi, nơi đây rất thịnh vượng, nhưng từ khi tên tri phủ này đến, chúng ta liền suy tàn."
Ông chủ Trình cũng cảm nhận sâu sắc điều này: "Gã ta quá tham lam, không chỉ tham tiền mà còn háo sắc. Nếu không nộp tiền, gã sẽ bắt con gái người ta về làm thiếp hoặc nha hoàn trong phủ, khiến bao gia đình tan nát. Sau này, em vợ của gã là Lâm Hắc Hổ lại càng quá đáng hơn, thu tiền bảo kê khắp nơi, hễ không vừa ý là đánh người, cướp của. Bởi vậy, nơi đây ngày càng ít người, cũng ngày càng nghèo đi."
Triệu Tiểu Ngư thở dài: "Chừng vài năm nữa, nơi này sẽ trở thành một tử thành, trong thành không một bóng người, khắp nơi chỉ toàn bóng ma lượn lờ."
Trần Nhị nghe cuộc trò chuyện của hai người, không khỏi ngạc nhiên phản bác: "Lần trước chúng ta gặp tri phủ, thấy ông ấy rất đáng thương, mặc quần áo rách rưới còn mời chúng ta đến nhà ăn, đồ ăn trong nhà cũng chẳng mấy ngon lành."
"Ta đoán hẳn đó là một màn kịch được sắp đặt từ trước rồi." Lạc Tử Ninh đã đọc nguyên tác.
Trần bá có kiến thức hơn Trần Nhị, ông đã hiểu ra dụng ý sâu xa trong đó: "Cái tên Trần đại nhân này, ban đầu chúng ta còn tưởng rằng ông ta đối xử với mọi người tốt bụng như vậy, hóa ra lại chính ông ta đã khiến nơi này trở nên tối tăm, hỗn loạn."
"Chúng ta đến nơi rồi." Ông chủ Trình dừng xe trước một bãi đất hoang: "Trước kia ở đây có rất đông người, sau đó tai họa tuyết lở ập xuống khiến nhiều người thiệt mạng. Những người còn lại cũng bỏ xứ chạy nạn, nên nơi này trở thành đất vô chủ. Chúng ta chỉ cần "chào hỏi" với tên tri phủ là có thể tùy ý sử dụng."
"Chào hỏi gã ta chẳng phải sẽ tốn rất nhiều tiền thì gã mới cho ngươi sử dụng sao?" Lạc Tử Ninh suy nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn Trần bá: "Nơi đất phong này, nếu có chỗ không ai dùng, Vương gia có thể tùy ý sử dụng đúng không?"
"Toàn bộ đất phong đều là của Vương gia, tất nhiên Vương gia muốn dùng thế nào thì dùng thế đó." Trần bá vẫn còn chìm đắm trong cơn tức giận vì bị tri phủ lừa gạt: "Tên đó mà dám lấy tiền của chúng ta ư, đúng là to gan lớn mật!"
Lạc Tử Ninh nhìn bốn phía. Phía đằng kia có một con sông, thuận tiện cho việc lấy nước và tiêu nước để ủ rượu. Hơn nữa, xung quanh là một khu đất trống rất lớn, không chỉ có thể khai hoang trồng lúa mà còn có thể xây nhà ở. Sau này, anh còn cần xây trường học để nhóm công nhân có thể gửi con cái đến trường khi đi làm, không còn phải lo không ai chăm sóc con mình nữa.
Hơn nữa, điều đó còn cho phép những đứa trẻ này sau này lớn lên có thể tiếp tục đến nhà máy tiếp quản công việc của cha mẹ chúng, giúp mọi chuyện không ngừng phát triển và xưởng rượu sẽ ngày càng lớn mạnh.
"Nếu chúng ta không thông báo cho tri phủ, liệu gã có phát hiện ra bí mật của chúng ta không?" Ông chủ Trình nhỏ giọng hỏi Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh đáp: "Chúng ta thường xuyên gặp mặt như vậy, ngươi thật sự cho rằng gã không đoán được sao? Bởi vậy, chúng ta phải làm chệch hướng suy nghĩ của gã."
"Làm chệch hướng?" Ông chủ Trình vẫn chưa hiểu rõ.
"Để gã nghĩ rằng ngươi đến gặp ta là để hối lộ ta, rồi nhờ đó nhận được mảnh đất này, chứ không phải là để cùng nhau mở xưởng rượu." Lạc Tử Ninh nói.
"À, ra là vậy." Ông chủ Trình cảm thấy rất đáng tin, nhưng hắn vẫn sợ tri phủ sẽ đến gây khó dễ.
"Nếu tri phủ tìm ngươi, ngươi cứ tỏ thái độ cứng rắn một chút. Bảo rằng có Vương phủ chống lưng cho ngươi, để gã đừng có không biết điều. Nếu có vấn đề gì, cứ bảo gã đến tìm ta." Lạc Tử Ninh muốn đích thân gặp vị tri phủ này.
"Đúng rồi, nghe nói trước đây ở đây có một lò gạch, nó nằm ở đâu?" Lạc Tử Ninh ra hiệu cho Ông chủ Trình dẫn anh đến đó. "Lò gạch đó đã biến mất từ lâu, nhưng người nhà thì vẫn còn ở đây." Ông chủ Trình giải thích sơ qua tình hình: Trước kia, gia đình làm lò gạch ở đây từng kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng sau khi tri phủ mới đến liên tục đòi tiền, họ đã rơi vào cảnh khốn khó. Người nhà phải ra ngoài bươn chải kiếm sống, để lại cha mẹ già ở đây. Năm nào họ cũng về nhà vào dịp năm mới, tính thời gian thì giờ hẳn là họ đã về rồi.
"Nếu ta muốn mua lại lò gạch và thuê họ về làm việc, liệu họ có đồng ý không?" Lạc Tử Ninh hỏi.
"Cái này..." Ông chủ Trình suy nghĩ. Quả thật, họ rất cần gạch để xây xưởng rượu, nếu lò gạch trở thành của mình thì sẽ thuận tiện hơn nhiều. Hắn nói: "Chi bằng để ta đi nói chuyện với họ, ta quen thuộc với người dân ở đây hơn."
"Được. Nhưng ta dự định mua lò gạch này không chỉ vì mục đích mở xưởng rượu, mà còn để sang năm tu sửa Vương phủ." Lạc Tử Ninh nói rõ ý định của mình, chỉ nói với hắn về việc mở xưởng rượu, còn lò gạch thì anh sẽ tự mình quản lý.
Hơn nữa, vì trước kia lò gạch đã có sẵn, việc này sẽ không gây chú ý như xưởng rượu. Cho dù tri phủ có biết, gã cũng chỉ nghĩ rằng anh mở nó để tu sửa Vương phủ, nên sẽ không báo với Hoàng thượng.
"Ta hiểu. Vương phi cùng ta làm ăn buôn bán đã là ân huệ rất lớn đối với ta rồi. Cho dù ta không tham gia vào việc lò gạch, ta cũng sẽ giúp người thương lượng chuyện này, và sẽ mặc cả để có được cái giá thấp nhất." Ông chủ Trình nói.
"Hãy cố gắng đưa cho họ một mức giá thỏa đáng, khiến họ cam tâm tình nguyện ở lại." Lạc Tử Ninh thở ra một làn khói trắng: "Hôm nay trời lạnh quá, nếu đã ưng ý nơi này rồi thì chúng ta trở về thôi."
Lạc Tử Ninh chia tay Ông chủ Trình, lên xe ngựa cùng đoàn người Trần bá.
Trên đường trở về, Lạc Tử Ninh dặn xe ngựa đi chậm một chút. Vừa đi, anh vừa dùng sổ ghi chép phác thảo một tấm bản đồ.
Mặc dù thành rất lớn, nhưng chỉ có rất ít khu vực có người ở, phần còn lại gần như là đất hoang. Ngay cả trong thành còn như vậy, thì tình hình ở các thị trấn nhỏ và thôn làng chắc chắn sẽ còn tồi tệ hơn.
Lạc Tử Ninh hỏi Triệu Tiểu Ngư: "Ngươi có biết trong thành tổng cộng có bao nhiêu người không?"
"Ước chừng chưa tới một vạn người*." Triệu Tiểu Ngư cũng chỉ suy đoán thôi, nhưng quả thật trong thành có rất ít người. Gần như nhìn ra không thấy bóng người, Lạc Tử Ninh nghi ngờ Triệu Tiểu Ngư đã nói quá lên một chút. Anh tự hỏi, không biết năm sau có thể tuyển được bao nhiêu công nhân để mở xưởng rượu nữa.
(*là 10.000 người á)
Trong lúc anh đang suy nghĩ, chợt thoáng thấy một nam nhân dắt theo một hàng trẻ nhỏ đi trong tuyết. Nam nhân đó đội mũ lông và mặc áo bông rất dày, nhưng những đứa trẻ kia đều chỉ mặc quần áo rách nát, chân đi giày rơm cũ nát, trông thấy ngón chân đã bị đóng băng rồi.
Và những đứa trẻ này bị trói tay, xâu thành từng hàng một, bị tên kia vội vàng kéo đi như kéo súc vật.
"Tình huống gì thế kia?" Lạc Tử Ninh là một người hiện đại, chưa từng thấy cảnh tượng này. Tay anh theo thói quen đã sờ vào túi quần định báo cảnh sát, nhưng đây là thời cổ đại, e rằng chẳng ai quan tâm đến những chuyện như vậy.
Triệu Tiểu Ngư giải thích: "Đó là kẻ buôn người. Những đứa trẻ đó hẳn là do hắn ta mua từ những gia đình nghèo khó. Trước đây, khi còn nhiều người ở, không chỉ trẻ em mà cả người lớn cũng phải bán mình."
Lạc Tử Ninh cho dừng xe ngựa, gọi nam nhân đội mũ lông kia lại: "Ngươi định đưa bọn trẻ đi đâu?"
Khi kẻ buôn người kia nhìn thấy sự quý phái của cỗ xe ngựa Lạc Tử Ninh, hắn biết đây là quý nhân, nên dừng lại, lễ độ cung kính chắp tay hành lễ: "Vốn dĩ định mang ra ngoài bán. Nếu quý nhân ưng ý, có thể chọn một đứa, tất cả đều rất lanh lợi, nhanh nhẹn."
Lạc Tử Ninh nghe hắn ta nói sẽ đưa bọn trẻ ra ngoài bán. Anh thầm nghĩ, nơi đây vốn đã không có người, nay lại bán nhiều trẻ em như vậy, sau này trong thành sẽ càng ít người đi. Tuy nhiên, so với việc ở lại thành này, làm gia nô ở bên ngoài có lẽ còn tốt hơn, ít nhất cũng có miếng cơm ăn.
"Bao nhiêu?" Lạc Tử Ninh nhìn ánh mắt chết lặng vì lạnh của mấy đứa trẻ. Mặc ít như vậy, e rằng chưa ra khỏi thành đã chết cóng rồi. Nhưng anh không để lộ vẻ mặt thương tiếc, cũng là vì sợ giá sẽ tăng lên vì chuyện này. Anh nói: "Nếu giá rẻ thì ta lấy hết."
Kẻ buôn người nghe vậy, khóe miệng hắn ta gần như kéo đến tận mang tai. Gần đây nhà hắn ta có việc cần dùng tiền, nếu không hắn ta đã không định ra ngoài vào dịp cận Tết thế này. Mấy đứa trẻ này sức khỏe không tốt lắm, giờ mang ra ngoài e rằng sẽ chết mất một nửa. Nhưng giờ thì hay rồi, hắn ta không cần vất vả nữa, mới ra khỏi nhà một lát đã bán được hết.
Hắn liên tục nói những lời tốt đẹp với Lạc Tử Ninh, cuối cùng định giá bán mười đứa trẻ với giá mười lượng bạc.
Lạc Tử Ninh cảm thấy chắc chắn hắn ta đã tăng giá. Anh nhìn Triệu Tiểu Ngư, nghĩ rằng nàng nhất định sẽ biết giá cả địa phương, nhưng anh chưa kịp mở miệng hỏi thì đã nghe Trần bá nói như thể vừa vớ được món hời lớn: "Thật sự rất rẻ!"
Lạc Tử Ninh: "..."
Triệu Tiểu Ngư: "..."
Trần bá đã nói vậy, anh cũng mất cơ hội mặc cả, nên Lạc Tử Ninh ra hiệu cho Trần bá trả tiền.
Kẻ buôn người vui vẻ nhận tiền. Lạc Tử Ninh muốn nói với hắn rằng sau này nếu có trẻ con, hãy cứ gửi đến Vương phủ trước. Nhưng anh lại sợ nếu mình nói vậy, kẻ buôn người sẽ lừa bán trẻ con để kiếm tiền.
Xe ngựa không thể chứa được nhiều người như vậy, vì vậy Trần Nhị xuống xe dẫn bọn trẻ đi về hướng Vương phủ.
Trần bá nhìn mấy đứa trẻ đó: "Tuy rằng hơi nhỏ, nhưng nếu từ nhỏ đã là gia nô trong nhà thì sẽ trung thành hơn. Nếu ở kinh thành, đã phải mười lượng một đứa rồi, mười đứa này phải một trăm lượng."
Lạc Tử Ninh: "... Ta mong ngươi nhanh chóng thích ứng với giá cả hiện tại."
Lúc này, Trần bá mới nhận ra mình đã lỡ lời, ông cúi đầu không dám nói thêm gì.
Triệu Tiểu Ngư cảm nhận được bầu không khí khó xử trong xe ngựa, muốn xoa dịu đôi chút: "Chuyện trong phủ ngày càng nhiều, có thêm nhiều hạ nhân như vậy chúng ta có thể bớt gánh nặng hơn."
"Đây không phải hạ nhân." Lạc Tử Ninh nói: "Ta mua về chuẩn bị cho Vương gia dùng để giải sầu."
Trần bá giật mình, vội vàng giải thích: "Vương gia nhà chúng ta không phải loại cầm thú thích tiểu nam hài đâu ạ!"
"Ta không có ý đó." Lạc Tử Ninh cố ý dùng lời lẽ trêu chọc ông: "Mấy đứa trẻ này ta mua về làm nhi tử của Vương gia các ngươi, miễn cho có người nói ta không thể sinh con."
Trần bá vừa nghe được lời này liền nhớ đến lần trước ông nói xấu sau lưng Lạc Tử Ninh, xấu hổ nói: "Ta xuống xe xem chừng mấy đứa trẻ đó với Trần Nhị, kẻo Trần Nhị một mình không trông hết để chúng trốn thoát."