Ngã vào lòng Vương gia

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng đóng cửa lớn của Lạc Tử Ninh, vốn là để giả vờ giận dỗi, lại khiến mọi người trong sân giật mình hoảng sợ.
Đặc biệt là lũ trẻ đang đứng tấn. Suốt cả ngày hôm nay, chúng bị Hoắc Lệnh Chi huấn luyện đến mức cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Trong mắt lũ trẻ, Hoắc Lệnh Chi chính là Đại Ma Vương đáng sợ nhất trên đời.
Thế mà lũ trẻ lại ngờ rằng Đại Ma Vương đáng sợ này cũng phải kiêng nể phu nhân! Chúng không hiểu tại sao thê tử của vương gia lại là một nam nhân, chẳng lẽ vì vương gia quá đáng sợ nên không nữ nhân nào dám gả cho hắn, thành ra hắn đành phải cưới một nam nhân sao?
Vương gia đáng sợ như thế mà còn phải sợ vương phi, chẳng phải điều đó chứng tỏ vương phi còn đáng sợ hơn gấp bội sao?
Trước đây, lũ trẻ vẫn nghĩ vương phi có dung mạo xinh đẹp, tâm địa lương thiện, nào ngờ lại là người thâm tàng bất lậu*.
(*thâm tàng bất lậu: giấu nghề, giấu tài, không để lộ tài năng.)
Hoắc Lệnh Chi nhận ra những suy nghĩ non nớt của lũ trẻ, liền nghiêm khắc nhắc chúng đứng thẳng lưng.
Lũ trẻ vội vàng đứng thẳng tắp, có đứa nhát gan thậm chí còn nín thở.
Hoắc Lệnh Chi nói: “Hôm nay đến đây thôi, sáng mai tiếp tục tập hợp ở đây.”
Vừa nghe tin được nghỉ, lũ trẻ lập tức xụi lơ nằm bẹp xuống đất. Chúng không ngờ chỉ đứng như vậy thôi mà còn mệt hơn đi bộ mười mấy dặm đường.
“Còn ra thể thống gì nữa! Đứng hết dậy!” Sau một ngày huấn luyện, Hoắc Lệnh Chi càng thêm không hài lòng với chúng: “Ai không chịu nổi thì nhân lúc còn sớm mà rời đi, bổn vương không ép các ngươi.”
Lũ trẻ nhanh chóng đứng dậy. Tuy vương gia nghiêm khắc thật, nhưng mỗi bữa chúng đều được ăn món hầm có thịt, buổi sáng còn có trứng gà, phòng ốc lại cực kỳ ấm áp. Chúng còn được mặc áo bông dày dặn. Mặc dù mới chỉ trải qua một ngày như thế này, nhưng chúng không thể rời đi, không muốn quay về những ngày tháng khốn khó trước kia nữa.
Hơn nữa, vương phi mua chúng về là để làm việc chứ không phải để làm thiếu gia sung sướng thoải mái. Lũ trẻ vội vàng nói: “Chúng ta chịu được, chúng ta chịu được!”
“Giọng quá nhỏ. Bọn họ không cho các ngươi ăn no sao?” Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng hỏi lũ trẻ.
Chúng lập tức gân cổ hét lớn: “Chúng ta chịu được!”
Sau khi hét xong, lũ trẻ liền lén nhìn Hoắc Lệnh Chi, trong lòng thấp thỏm sợ hắn sẽ phạt chúng không được ăn cơm tối hoặc bắt quỳ ở đây cả đêm.
Trước kia, lũ trẻ từng nghe nói trong thành có người bị bán cho lão gia làm nha hoàn, chỉ phạm một chút sai lầm liền bị phạt quỳ bên ngoài suốt đêm, quỳ đến mức hai chân tàn phế, thật quá thê thảm.
Chúng sợ hãi xoa đầu gối mình, cứ như đang sờ lần cuối vậy.
Hoắc Lệnh Chi nói: “Tan đi, đi ăn cơm.”
Nghe được lời này, lũ trẻ liền thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm hoan hô, chỉ là không dám lộn xộn vì sợ chọc vương gia nổi giận.
May mắn thay, sau đó vương gia xoay xe lăn rời đi, chúng mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chạy tới phòng bếp lấy khẩu phần ăn tối của mình.
Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn đến cửa phòng, nghĩ đến vẻ mặt tức giận vừa rồi của Lạc Tử Ninh, hắn khẽ sờ lên gương mặt mình.
Từ trước đến nay, hắn vẫn luôn giữ vẻ mặt như vậy, chưa từng nghe ai dám nói thẳng trước mặt rằng biểu cảm của hắn thật đáng sợ. Lạc Tử Ninh là người đầu tiên.
Hoắc Lệnh Chi lắng nghe, thấy bên trong không có tiếng động nào. Hắn nghĩ đến dáng vẻ đau lòng vừa rồi của Lạc Tử Ninh, không lẽ y đang trốn trong phòng lén khóc đó chứ?
Hắn giơ tay đẩy cửa vào, bất ngờ bắt gặp cảnh Lạc Tử Ninh đang thay đồ, không kịp phòng bị.
Lạc Tử Ninh đã cởi bỏ quần và áo ngoài, chỉ còn mặc một chiếc áo lót rộng rãi bên trong. Chiếc thắt lưng thít chặt vòng eo mảnh khảnh, để lộ đường cong quyến rũ. Chiều dài của chiếc áo vừa vặn che đến mông, để lộ đôi chân trắng nõn. Làn da trắng mịn màng như miếng ngọc bích. Dù Hoắc Lệnh Chi chưa từng chạm vào, nhưng hắn có thể tưởng tượng được cảm giác mềm mại khi đầu ngón tay lướt qua.
Lạc Tử Ninh vừa mới đi ngoài trời tuyết một lúc, khi trở về thì giày, vớ và ống quần đều đã ướt sũng. Vì thế, y đã đun sôi nước trên bếp, lấy chậu ngâm chân dưới gầm giường ra chuẩn bị thay đồ và ngâm chân.
Bên ngoài trời quá lạnh, vì muốn tiện lợi, y đã đặt rất nhiều đồ dùng sinh hoạt trong phòng để có thể lấy dùng bất cứ lúc nào.
Thế mà, y vừa mới cởi quần và áo ngoài thì Hoắc Lệnh Chi liền mở cửa bước vào.
Y quay đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, sững sờ một lúc, sau đó nhanh chóng bước qua. Vạt áo chạm vào sườn mặt Hoắc Lệnh Chi, phần ngoài đùi y cọ lên mu bàn tay hắn đang đặt trên tay vịn xe lăn. Cảm giác này ấm áp, mềm mại và mịn màng hơn hẳn miếng ngọc bội tốt nhất mà Hoắc Lệnh Chi từng chạm vào.
Khi Lạc Tử Ninh đến gần, Hoắc Lệnh Chi theo bản năng nín thở, cơ thể cứng đờ quên cả né tránh. Hơn nữa, lúc hắn còn đang ngẩn ngơ, chiếc lò sưởi cầm tay rơi xuống đất mà hắn cũng không nhớ nhặt lên trước tiên.
Lạc Tử Ninh nhanh chóng đóng cánh cửa sau lưng: “Tiện tay đóng cửa lại đi, trong phòng vẫn còn rau nữa đó.”
“Gió này quá lạnh, ta còn chịu không nổi, rau lại càng chịu không nổi.” Vừa rồi y bị chút gió lạnh thổi qua người liền nổi một lớp da gà, run run xoa xoa cánh tay. Y vừa quay người định bước đi thì một chân đạp phải chiếc lò sưởi trên đất, loạng choạng một cái liền ngã ngồi lên đùi Hoắc Lệnh Chi.