Chiếc ngọc bội và những phát hiện bất ngờ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chiếc ngọc bội và những phát hiện bất ngờ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tử Ninh lao thẳng vào lòng Hoắc Lệnh Chi, anh định đứng dậy nhưng vì mất thăng bằng nên không chỉ không thể đứng lên được mà còn lần nữa ngồi hẳn lên đùi Hoắc Lệnh Chi.
Hoắc Lệnh Chi theo bản năng đưa tay đỡ lấy eo anh, giúp anh giữ vững cơ thể.
Sau khi Lạc Tử Ninh ngồi vững, hai chân đặt yên trên mặt đất, anh quay đầu định xin lỗi Hoắc Lệnh Chi. Anh biết rõ chân Hoắc Lệnh Chi không tiện mà mình lại đè lên người hắn.
Thế nhưng, anh còn chưa kịp mở lời thì đã cảm nhận được một vật cứng rắn đang chạm vào mình, hai mắt anh đột nhiên trợn tròn.
Chẳng phải Hoắc Lệnh Chi không thể 'cương' được sao? Sao lại sinh khí dồi dào đến thế? Cứng như đá luôn! Hơn nữa, sao Hoắc Lệnh Chi lại có phản ứng như vậy với anh? Anh không thể chắc chắn, cần phải nhìn kỹ lại một lần nữa.
Hoắc Lệnh Chi thấy ánh mắt kinh ngạc như thú nhỏ của Lạc Tử Ninh thì có chút khó hiểu. Hắn thật sự đáng sợ đến vậy sao? Khiến Lạc Tử Ninh sợ hãi đến mức đó?
Ngay sau đó, hắn liền thấy Lạc Tử Ninh giơ tay rút miếng ngọc bội đeo bên hông hắn.
Lạc Tử Ninh nhìn miếng ngọc hình con ve trắng trẻo, mập mạp trong tay thì ngớ người.
Hoắc Lệnh Chi hỏi: "Miếng ngọc bội này có vấn đề gì sao?"
Lạc Tử Ninh xấu hổ, vội vàng đứng lên, trả miếng ngọc bội về vị trí cũ rồi nói: "Huynh không có việc gì thì đeo miếng ngọc bội lớn như vậy làm gì?"
"Lớn sao?" Hoắc Lệnh Chi cầm ngọc bội lên nhìn, nó chỉ lớn hơn ngón trỏ một chút mà thôi.
"Sao lại không lớn chứ." Lạc Tử Ninh chưa từng thấy của người khác, anh chỉ mới thấy của mình, mà nó chỉ lớn hơn mặt ngọc bội kia một chút... Anh tự an ủi bản thân hồi lâu, nó chỉ dài khoảng chín centimet, kích thước người bình thường cũng chỉ tầm bảy centimet là cùng. Trước kia anh đã vượt qua một vài người rồi, nhưng bây giờ nhìn phản ứng của Hoắc Lệnh Chi, anh lại cảm thấy mình bị xúc phạm.
Hoắc Lệnh Chi cầm miếng ngọc đó lên nhìn, sau đó dường như nghĩ ra điều gì đó, hắn khẽ cười, định nói nhưng rồi lại thôi.
Lạc Tử Ninh thấy vậy càng thêm xấu hổ: "Huynh cười cái gì chứ? Ai lại không có việc gì mà tự nhiên đeo một khối ngọc bội lớn như vậy? Huynh xem, ta chỉ đeo một chiếc ngọc bội nhỏ thế này thôi này, không bằng một phần ba của huynh nữa."
Lạc Tử Ninh cúi đầu cầm miếng ngọc bội bên hông mình, thấy nó chỉ là một vòng tròn nhỏ xíu. Ủa, chẳng phải nhà nguyên chủ rất giàu sao? Có khi nào trước kia bị hoàng thượng xét nhà không nhỉ?
Anh đang mải suy nghĩ thì nghe thấy tiếng Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn đến trước mặt mình, giơ tay kéo tay anh qua.
Trong lòng Lạc Tử Ninh giật thót, giọng nói cũng run rẩy: "Huynh, huynh muốn làm gì?" Chắc không phải vì thái độ và giọng điệu của mình không tốt mà hắn muốn đánh tay mình đó chứ! Hoắc Lệnh Chi là vương gia, đâu phải chủ nhiệm trường học, làm gì mà nghiêm khắc quá vậy!
Trong lúc anh đang bồn chồn, Hoắc Lệnh Chi liền lấy miếng ngọc bội vừa rồi đặt vào lòng bàn tay anh: "Bổn vương vốn không thích đeo mấy thứ phiền toái này, nếu ngươi thích thì cứ cầm lấy."
Lạc Tử Ninh nghĩ đến việc vừa rồi mình đã nhầm miếng ngọc bội này là thứ gì, liền cảm thấy như nhận được một củ khoai lang nóng bỏng tay. Có điều, nghĩ lại thì miếng ngọc bội này chắc chắn rất đáng giá, ai lại ghét tiền bao giờ? Thế là anh vui vẻ cầm ngọc bội đeo bên hông mình.
"Chỉ là một khối ngọc bội thôi mà đã vui đến vậy sao?" Miếng ngọc bội này là do phụ hoàng ban thưởng cho hắn trước đây. Những món đồ chơi kiểu này, phụ hoàng hắn từng ban thưởng rất nhiều. Chẳng qua Hoắc Lệnh Chi đi vội nên không mang theo được nhiều đồ, bên hông cũng chỉ còn lại mỗi miếng ngọc bội này. Có điều, từ trước đến nay hắn luôn ghét những thứ ràng buộc. Lạc Tử Ninh là phu nhân của hắn mà hắn vẫn chưa thể cho y một cuộc sống tốt đẹp nào, nên chỉ có thể cố gắng dùng những thứ này để đền bù. Trước kia quả thật hắn đối đãi với thuộc hạ rất nghiêm khắc nhưng cũng thưởng phạt phân minh. Hắn thấy rõ Lạc Tử Ninh đã hao tổn nhiều tâm sức cho chuyện trong nhà, tất nhiên không thể để lòng Lạc Tử Ninh nguội lạnh.
Lạc Tử Ninh thi thoảng lại sờ ngọc bội một chút, trong lòng thầm nhủ sau này nếu thiếu tiền thì sẽ bán, nhất định có thể kiếm được một khoản. Có điều, lời này không thể nói thẳng với Hoắc Lệnh Chi được, anh bèn bịa đại một lý do: "Dù sao đây cũng là món quà đầu tiên phu quân tặng ta, tất nhiên là vô cùng vui vẻ rồi."
Lạc Tử Ninh sợ va chạm đâu đó làm hỏng ngọc bội, vội chạy đến giấu nó vào trong rương của mình: "Món quà đầu tiên vương gia tặng ta, ta phải giữ gìn thật cẩn thận, ngàn vạn lần không thể để nó bị hỏng."
Hoắc Lệnh Chi: "..." Hắn thật sự rất yêu ta.
Qua chuyện tối nay, Lạc Tử Ninh lại xác nhận thêm một điều. Tuy rằng hiện tại cơ thể Lạc Tử Ninh sang năm mới 18 tuổi nhưng trước khi xuyên không, anh đã 25 tuổi. Xét về mặt tuổi tác mà nói, Hoắc Lệnh Chi chính là em trai anh. Lạc Tử Ninh nhớ hồi anh còn ngang tuổi Hoắc Lệnh Chi, chỉ cần quần áo cọ nhẹ một chút thôi cũng sẽ "cứng" rồi. Vừa rồi anh ngồi trên người Hoắc Lệnh Chi, lại còn cọ xát mà Hoắc Lệnh Chi không hề có chút phản ứng nào. Chắc chắn Hoắc Lệnh Chi không thể "cương" được. Vậy cũng tốt, hắn không có hứng thú với đàn ông, không có hứng thú với anh thì anh có thể hoàn toàn yên tâm rồi.
Còn mười ngày nữa là đến năm mới. Bình thường mọi người bận rộn cũng không sao, nhưng đến Tết nhất định phải nghỉ ngơi cho đến hết ngày mùng bảy. Vì vậy, Lạc Tử Ninh sẽ để mọi người làm thêm việc trong mười ngày này, để sau Tết sẽ không cần phải làm nữa.
Bọn nha hoàn đi chọn mua nguyên liệu để nấu những món ăn Tết mà họ muốn. Hoắc Lệnh Chi tiếp tục huấn luyện mấy "binh lính" của mình.
Anh đoán từ khi chân Hoắc Lệnh Chi bị què, binh quyền của hắn đã bị thu hồi. Hắn không chỉ không có binh lính để huấn luyện mà còn không thể tự chăm sóc bản thân, mọi thứ đều phải có người giúp đỡ, nên hắn hẳn là rất buồn bực. Hiện tại có mấy đứa nhỏ ở cùng hắn như vậy, tâm trạng hắn hẳn là có thể tốt hơn một chút.
Lạc Tử Ninh không quấy rầy bọn họ mà đưa Trần Đại và Trần Nhị đi làm đậu phụ.
Trước kia anh từng làm vài lần, còn tra được cách làm nước muối để sữa đậu nành kết tủa thành đậu hũ, nhưng có lẽ do tỉ lệ không đúng nên đã thất bại mấy lần. Tết sắp đến rồi, lần này anh nhất định phải thành công.
Trần Nhị đi chẻ củi nấu nước, vừa kéo cối xay vừa cùng Lạc Tử Ninh học bảng cửu chương.
Lạc Tử Ninh nói với hắn ta rằng hiện tại nhân lực không đủ, hắn ta không chỉ phải làm lò trưởng mà còn phải quản lý sổ sách, nên cần biết tính toán và viết nhiều chữ. Sau này, đợi đến khi tìm được người thích hợp, sẽ tìm người từ phòng kế toán đến giúp hắn ta.
Trần Nhị biết Lạc Tử Ninh coi trọng mình nên mới giao cho hắn nhiều việc như vậy. Những người được mang theo từ vương phủ như đại ca hắn ta thì chuyên làm các công việc chân tay, hay như Tiểu Hồng, Tiểu Thúy là nha hoàn trong phủ, từ khi mới đến đất phong đến nay vẫn được sắp xếp làm công việc lặt vặt. Nhưng ngược lại, Triệu Tiểu Ngư đã bắt đầu quản lý những việc lớn nhỏ trong phủ, đồng thời cũng có thể quản lý Tiểu Hồng và Tiểu Thúy. Hắn ta cũng cảm nhận được vương phi trọng dụng người có năng lực, công bằng công chính. Hắn phải thể hiện thật tốt để không phụ kỳ vọng của vương phi, vì vậy hắn vô cùng để tâm.
Trần bá lén nhìn qua cửa sổ, tự nhủ: vương phi đang làm gì vậy chứ? Nhiều ngày như vậy vẫn luôn gọi hai đứa con trai ông đến kéo cối xay như kéo lừa. Có thời gian làm chuyện này chi bằng ủ thêm chút rượu. Ông muốn xem vương phi có thể làm ra cái thứ gì.
Lạc Tử Ninh lấy đậu nành đã xay nhuyễn bỏ vào nồi nấu, anh có dự cảm hôm nay có thể thành công.
Trần Đại và Trần Nhị cũng vây quanh nồi nhìn: "Vương phi, lần này hình như tốt hơn mấy lần trước nhiều. Có phải sắp làm thành món đậu phụ mà người đã nói không ạ?"
"Vẫn chưa được, phải đặt nó vào hộp gỗ mà lần trước ta bảo các ngươi đi làm rồi ép một lúc." Lúc trước Lạc Tử Ninh đã đưa cho bọn họ một bản vẽ, giờ có thể ép đậu hũ ngay ngắn nhìn cũng đẹp mắt.
"Không cần đi làm nữa đâu, ta đã làm xong từ lâu rồi." Trần Đại nói rồi lấy món đồ Lạc Tử Ninh cần ra.
Lạc Tử Ninh kinh ngạc nhìn hắn ta: "Ngươi còn biết làm thợ mộc sao?"
Trần Đại ngượng ngùng cười ngây ngô nói: "Chỉ biết một ít thứ vặt vãnh thôi, trước kia lúc còn ở phủ tướng quân có học một chút từ lão thợ mộc của vương phủ."
"Đại ca ta từ nhỏ đã thích xem người ta đục đẽo, huynh ấy còn biết làm bàn ghế và một số đồ dùng thú vị. Ta đã từng nghĩ mấy thứ đó vô dụng thôi, muốn gì thì trực tiếp ra ngoài mua còn tốt hơn, nhưng không ngờ vào thời điểm quan trọng lại có tác dụng." Trần Nhị cố ý khen đại ca mình trước mặt Lạc Tử Ninh, muốn vương phi trọng dụng Trần Đại.
Lạc Tử Ninh vốn muốn tìm một thợ mộc về, không ngờ Trần Đại lại biết. Quả nhiên mỗi người đều có điểm sáng của riêng mình, điều quan trọng là anh cần một đôi mắt tinh tường để nhìn ra điểm sáng đó ở người khác. Trước kia anh cảm thấy Trần Đại khờ khạo, sức lớn, có thể làm công việc lao động chân tay. Không ngờ hắn ta còn có tay nghề. Vậy còn Tiểu Hồng và Tiểu Thúy thì sao? Hai nàng tuy nhìn chất phác, nhát gan, cũng không học được nấu cơm, nhưng nói không chừng các nàng cũng có điểm sáng ở mặt khác.
Đang mải nghĩ ngợi, anh nghe thấy tiếng cừu kêu. Anh bảo Trần Đại và Trần Nhị giải quyết mọi chuyện còn mình đẩy cửa ra ngoài xem, hóa ra là Triệu Tiểu Ngư đã mua mấy con cừu về.
Triệu Tiểu Ngư nói: "Vương phi, không mua được trâu nhưng mua được hai con cừu mẹ có thể cho sữa. Ta cũng đã mua hai con cừu con mà chúng nó sinh ra, có thể nuôi lớn rồi thịt. Ngoài cừu mẹ và cừu con, ta còn mua một con cừu đực, khi ăn Tết có thể giết thịt."
Lạc Tử Ninh đi đến sờ sờ con cừu, đây là lần đầu tiên anh thấy cừu sống, trông rất đáng yêu. Anh vuốt lông cừu rồi nghĩ đến áo lông. Hiện tại anh mặc áo bông mà vẫn thấy lạnh, nếu mặc thêm một chiếc áo lông cùng với khăn quàng cổ chắc chắn sẽ rất ấm. Anh nói: "Trước khi giết cừu, nhớ cạo lông trước rồi giữ lại cho ta, vẫn còn tác dụng."