Quà Tết Của Vương Phi Và Âm Mưu Của Tri Phủ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Quà Tết Của Vương Phi Và Âm Mưu Của Tri Phủ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vương phi, người muốn lấy lông cừu làm thành áo khoác à? Nhà ta thường làm áo khoác từ da cừu, lột cả da lẫn lông cừu làm quần áo mặc rất ấm và chắn gió tốt." Triệu Tiểu Ngư nghĩ Lạc Tử Ninh sẽ làm một chiếc áo khoác từ lông cừu.
"Có thể giữ da cừu nhưng ta muốn tách lông cừu ra khỏi da." Lạc Tử Ninh tự hỏi liệu da cừu có thể làm ủng hoặc bao tay không, nhưng anh phải tìm thợ đóng giày mới được.
Anh hỏi Triệu Tiểu Ngư ở đây có thợ đóng giày không, bảo người đó giúp làm một đôi giày da cừu.
Triệu Tiểu Ngư nói nơi này thứ họ không thiếu nhất chính là thợ đóng giày. Những người đi săn trên núi, có người bán nguyên con, có người chỉ lột da bán da và lông, hoặc xử lý da kỹ hơn rồi đem bán để kiếm thêm chút tiền.
Lạc Tử Ninh bảo Triệu Tiểu Ngư đi tìm, tốt nhất là làm xong hai đôi trước khi Tết đến, còn có bao tay cũng làm hai đôi.
Triệu Tiểu Ngư nói nếu thêm tiền, trước Tết nhất định có thể làm xong, nhưng cần phải biết kiểu dáng và kích cỡ.
Lạc Tử Ninh tính toán làm cho mình một đôi, làm cho Hoắc Lệnh Chi một đôi để đón Tết, đây cũng là món quà năm mới anh tặng cho Hoắc Lệnh Chi.
Nhưng nghĩ đến Hoắc Lệnh Chi, anh lại tự hỏi liệu mình có nên tặng quà Tết cho những người khác trong phủ không?
Nếu coi vương phủ như một công ty thì Hoắc Lệnh Chi là ông chủ còn anh chính là bà chủ. Dù sao cũng sắp đến Tết, phải có thưởng cuối năm hoặc quà Tết cho mọi người.
Chỉ là hiện tại thời gian có hạn, anh cũng không biết phải tặng cái gì nên thôi thì chờ đến ngày đó phát chút thưởng cuối năm cho mọi người vậy.
Hoắc Lệnh Chi cũng là một ông chủ lớn của anh, bởi vậy phải tặng chút quà để lấy lòng. Anh biết trong khoảng thời gian này anh có thể thuận lợi muốn làm gì thì làm đó, ít nhiều cũng nhờ có sự hỗ trợ của Hoắc Lệnh Chi.
Tuy rằng Hoắc Lệnh Chi không nói gì cả, nhưng với tính cách Trần bá, anh muốn mua cái gì làm cái gì Trần bá chắc chắn sẽ ngăn cản anh. Thế mà Trần bá đã không ngăn cản còn vui vẻ chi tiền, anh đoán là Hoắc Lệnh Chi đã ra lệnh cho Trần bá.
Anh muốn Hoắc Lệnh Chi biết mình là người biết ơn thì sau này Hoắc Lệnh Chi mới có thể tiếp tục ủng hộ anh.
Vừa hay Lạc Tử Ninh thấy Trần bá đi ngang qua, anh gọi Trần bá lại: "Ngươi hãy báo số đo giày của vương gia cho Triệu Tiểu Ngư đi, ta định nhờ Triệu Tiểu Ngư làm cho vương gia một đôi giày da cừu làm quà Tết."
"Tặng giày cho vương gia? Vương phi biết chân vương gia không tiện đi lại, còn cố ý tặng giày, chẳng phải là muốn khiến vương gia khó chịu sao?" Trong lòng Trần bá thầm nói tâm địa vương phi thật độc ác, tặng giày cho người què thì khác nào xát muối vào vết thương của vương gia?
"Tuy chân vương gia không thể đi lại nhưng không có nghĩa là không biết lạnh, hiện tại ngày nào huynh ấy cũng phải huấn luyện đám tiểu tử kia trong sân, lỡ bị cóng thì ngươi chịu trách nhiệm à?" Lạc Tử Ninh nghĩ sau Tết thời tiết sẽ ấm dần, nhưng khi tuyết tan sẽ có một đợt khí lạnh. Đến lúc đó khí lạnh và hàn khí sẽ thấm vào xương cốt Hoắc Lệnh Chi, khiến vết thương của huynh ấy càng thêm nặng thì phải làm sao bây giờ?
Trần bá nghe Lạc Tử Ninh giải thích xong thấy cũng có lý, vì Lạc Tử Ninh đã để lại ấn tượng không tốt ban đầu trong lòng ông nên giờ đây Lạc Tử Ninh nói gì ông cũng nghĩ theo hướng tiêu cực trước tiên.
Hiện giờ ông biết mình đã hiểu lầm Lạc Tử Ninh, xấu hổ không biết nói gì, thế là nhanh chóng nói số đo giày của vương gia cho Triệu Tiểu Ngư, sau khi nói xong ông liền vội vàng bỏ đi.
Nhưng Lạc Tử Ninh đã gọi ông lại: "Chuyện ta muốn tặng giày cho vương gia, trước hết hãy giữ bí mật với vương gia."
"Vì sao?" Trần bá khó hiểu hỏi.
"Bởi vì đây là bất ngờ, ngươi nói trước thì còn gì là bất ngờ nữa." Lạc Tử Ninh bảo ông cứ đi đi, còn mình ngồi xuống vẽ phác thảo giày, nhất định phải vẽ một đôi giày thật đẹp và phù hợp với vương gia.
...
Bên kia, bảng hiệu lò gạch đã được làm xong và treo ngoài cửa, hơn nữa còn đồn tin ra ngoài rằng sang năm sẽ tuyển công nhân.
Tuy nói sang năm mới tuyển công nhân nhưng đã có khá nhiều người đến hỏi thăm về điều kiện, số lượng tuyển dụng, còn có nhiều người tặng quà cho lò trưởng cũ để tranh giành một vị trí, nhưng những người này đều rất nghèo, quà tặng cũng chỉ là những món đồ không đáng giá.
Mỗi lần tiếp đón những người đến hỏi thăm, lò trưởng cũ đều nói hiện tại đã bán lò gạch cho vương phủ, mỗi người năm văn tiền một ngày, tiền công trả theo tháng, bao ăn ngày ba bữa.
Làm việc trong lò gạch không chỉ có việc nung và vận chuyển gạch, mà còn có công việc xây dựng xưởng. Năm sau ông chủ Trình sẽ xây xưởng rượu nên cần gạch từ lò gạch của họ, hơn nữa còn cần dùng cả nhân công của lò gạch để xây xưởng.
Cho nên bọn họ cần tuyển rất nhiều người, vương phi nói chỉ cần họ không già yếu, bệnh tật thì đều có thể đến đây làm việc, có thể làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu.
Sau Tết vương phủ sẽ phái người tới đảm nhận việc quản lý và tuyển dụng công nhân, mọi chuyện qua năm rồi tính tiếp.
Khi mọi người nghe thấy lời lò trưởng cũ nói, rất nhiều người cảm thấy phấn khởi. Có mấy người đi làm ăn xa nay về nhà đón Tết cũng nghĩ đến việc sang năm sẽ không đi xa nữa mà đến lò gạch làm việc.
Ngay cả khi không được trả tiền công, chỉ cần có ba bữa ăn mỗi ngày cũng đủ rồi.
Chỉ là vẫn có mấy người nhát gan, sợ vương phủ bắt họ làm không công, không trả tiền, vô liêm sỉ như tri phủ vậy.
Lò trưởng cũ liền kể họ nghe chuyện vương phi mua lò gạch và cả mức tiền công.
Lò trưởng cũ nói họ đã được trả lương từ ngày vương phi mua lò gạch. Vương phi nói hai tháng này không có việc gì cần làm, nhưng họ đã là công nhân vương phủ, tất nhiên vẫn có lương.
Những người nhát gan đó nghe lò trưởng cũ nói vương phi như Bồ Tát sống, trong đầu họ hiện lên hình ảnh Bồ Tát phổ độ chúng sinh liền yên tâm hơn hẳn, cũng rất hâm mộ nhà lò trưởng cũ và nghĩ sang năm sẽ đến thử.
Hơn nữa lò trưởng cũ còn nói với họ sau này lò gạch là của vương phủ, họ làm việc ở lò gạch của vương phủ chính là người của vương phủ, có vương phủ chống lưng thì ngay cả tri phủ cũng không dám ức hiếp họ.
Những lời này nhanh chóng truyền đến tai tri phủ.
Từ khi Hoắc Lệnh Chi tới đất phong, tri phủ vẫn luôn sai người theo dõi nhất cử nhất động của vương phủ.
Ban đầu, đại phu trị liệu cho Hoắc Lệnh Chi là người của gã. Đại phu báo với gã rằng cái tên nam vương phi kia đã đuổi vương gia vào ở trong phòng của hạ nhân.
Lúc ấy gã nghe xong còn vui sướng khi thấy người khác gặp họa, trong lòng thầm nói đường đường là một vương gia mà cuộc sống còn tệ hơn cả gã. Gã có thể cưới ái thê mỹ thiếp mà vương gia chỉ có thể cưới một nam nhân, hơn nữa nam nhân này còn ngược đãi vương gia.
Gã còn báo chuyện này cho hoàng thượng, hoàng thượng chưa có chỉ thị gì thêm, chỉ ra lệnh gã tiếp tục chú ý động thái của vương gia.
Sau này gã không có lý do gì để đến vương phủ, có điều gã biết vương phi có ra phố mua đồ và còn thường xuyên sai hạ nhân đi mua đồ. Có lẽ vương phi đang tự mình hưởng thụ cuộc sống, mặc kệ vương gia trải qua những ngày tháng cực khổ.
Nhưng sau đó gã lại nghe nói ông chủ Trình thường xuyên tới vương phủ, gã không biết vương phủ đang định làm gì, nhưng gã tin mình sẽ sớm biết thôi.
Gã thấy vương phi và ông chủ Trình đi xem đất nên lập tức tìm ông chủ Trình hỏi chuyện. Ông chủ Trình nói vương phi đã bán một mảnh đất cho hắn, sau đó vương phi còn dẫn người đi mua lò gạch, đã thế còn treo một bảng hiệu lớn như vậy trước cửa.
Tri phủ vô cùng tức giận, gã nghi ngờ những chuyện này căn bản không phải ý của vương gia mà toàn bộ là vương phi tự ý làm chủ, kiếm tiền dưới danh nghĩa vương gia.
Sư gia nói với tri phủ: "Nghe người của lò gạch nói năm sau sẽ tuyển rất nhiều người, tới bao nhiêu nhận bấy nhiêu. Đã vậy bọn họ còn làm xưởng rượu cho ông chủ Trình, làm vậy thì kiếm được biết bao tiền mà số tiền này vốn dĩ đều là tiền do dân chúng đóng góp."
Tri phủ lạnh lùng nhìn hắn ta: "Đến lượt ngươi nhắc nhở ta sao? Bản quan cho rằng bản thân đã đủ độc ác rồi, không ngờ cái tên vương phi này còn bụng dạ nham hiểm hơn cả bản quan. Vừa mới đến đã muốn cướp tiền của ta, cũng sắp đến Tết rồi, tìm thời điểm thích hợp đến vương phủ một chuyến, thăm vương gia, tiện thể 'tâm sự' với vương phi để hắn biết ở nơi này ai mới là người có quyền lên tiếng."