Chương 4

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thật sao?” Lạc Tử Ninh vui sướng trong lòng. Nếu hắn rời đi, chẳng phải anh sẽ không cần sợ chuyện sau này bị Hoắc Lệnh Chi chặt đầu treo lên tường thành nữa sao?
Nhưng nghĩ kỹ lại, anh thấy không ổn. Nhiệm vụ của anh chỉ xoay quanh Hoắc Lệnh Chi, anh không thể rời đi được.
Cho dù không có nhiệm vụ, một khi rời khỏi vương phủ, anh cũng khó mà sống yên ổn. Thứ nhất, anh không có thân phận; thứ hai, không có tiền; thứ ba, không có nhà. Nơi này vừa lạnh lẽo vừa nghèo khó, dù anh có ra ngoài ăn xin e rằng cũng chẳng có gì để mà xin.
Ở lại đây, ít ra anh cũng có cái ăn, có chỗ ở, hơn nữa thân phận Vương phi càng thuận tiện cho việc sinh sống trong thành sau này.
Bình thường anh rất thích đọc truyện điền văn, làm ruộng. Giờ đây, anh đã xuyên không đến một nơi nghèo khó như thế này mà không bắt tay vào xây dựng thì chẳng phải quá lãng phí sao?
“Phu quân, sao huynh lại dùng gương mặt đẹp trai này nói ra những lời tàn nhẫn và độc ác như vậy? Huynh muốn hưu ta chẳng khác nào muốn lấy mạng ta!” Lạc Tử Ninh vờ như bị tổn thương sâu sắc, che mặt chạy ra ngoài.
Hoắc Lệnh Chi nhíu mày nhìn theo hướng Lạc Tử Ninh rời đi. Hắn vẫn còn nhớ rõ những lời nói ác độc mà Lạc Tử Ninh đã thốt ra với hắn ngay sau khi họ thành thân.
Trên đường đến đây, mỗi lần Lạc Tử Ninh nhìn thấy hắn đều trưng ra vẻ thù hằn, không hề muốn tiếp xúc. Dọc đường đi, có Trần bá và các hạ nhân khác ở bên cạnh nên Lạc Tử Ninh không thể làm gì. Nhưng sau khi đến vương phủ, Trần bá ra ngoài tìm thầy lang, Lạc Tử Ninh nhân lúc không có ai ở cạnh liền đẩy hắn ngã xuống nền tuyết, định làm hắn chết cóng.
Thế nhưng hôm nay, Lạc Tử Ninh bỗng nhiên thay đổi thái độ, hết tiếng này đến tiếng khác đều gọi 'phu quân'. Hoắc Lệnh Chi tuyệt đối không tin Lạc Tử Ninh thích hắn. Hắn chỉ cảm thấy sự thay đổi của Lạc Tử Ninh chắc chắn có mưu đồ gì đó.
Sau khi Lạc Tử Ninh ra ngoài, liền thấy Trần bá đã dẫn tất cả hạ nhân đến.
Gồm hai nha hoàn, một xa phu, hai gã sai vặt và Trần bá.
Hai nha hoàn tên Tiểu Thúy và Tiểu Hồng, xa phu tên Trụ Tử, còn hai gã sai vặt là con trai của Trần bá, được đặt tên rất tùy tiện: Trần Đại và Trần Nhị.
Một Vương gia mà chỉ có lèo tèo vài hạ nhân, có thể nói là khá giản dị.
Nhưng ít người cũng có cái lợi, dễ quản lý hơn.
Anh bảo Trần bá mang bản vẽ vương phủ đến.
Trần bá không tình nguyện đưa bản vẽ vương phủ cho anh. Ông không biết anh muốn chỉnh sửa gì, chẳng lẽ lại định bán vương phủ luôn sao?
Sau đó, Trần bá chợt nghe Lạc Tử Ninh nói: “Lát nữa ngươi kiểm kê tài sản trong nhà cho ta, bao gồm có bao nhiêu tiền bạc, tổng cộng bao nhiêu tài sản, bao nhiêu ruộng đất, bao nhiêu lương thực, thậm chí bao nhiêu củi cũng phải ghi rõ ra, càng chi tiết càng tốt.”
Trần bá lập tức đề phòng, thầm nghĩ chẳng lẽ anh ta định ôm tiền bỏ trốn sao? Có điều ông không dám nói thẳng trước mặt Lạc Tử Ninh. Bề ngoài ông đồng ý, nhưng trong lòng đã định đi hỏi ý Vương gia rồi tính tiếp.
Lạc Tử Ninh cầm bản vẽ vương phủ lên xem. Kiếp trước anh không học kiến trúc nên nhìn bản vẽ này thấy không hiểu lắm, chỉ biết sơ sơ là vương phủ rất lớn.
Vương phủ có phòng khách chuyên dụng, phòng ăn, nhà bếp, nơi ở cho hạ nhân, chuồng ngựa, hoa viên, và thậm chí cả hí lâu (tòa nhà dùng để biểu diễn hí kịch) cùng Phật đường.
Thoạt nhìn, vương phủ này rất lớn và khí thế, nhưng đã mấy chục năm không có người ở nên không được tu sửa. Không chỉ rách nát không chịu nổi mà còn có rất nhiều phòng ốc đã bị tuyết đè sập mái.
Nhiệm vụ yêu cầu anh làm tốt công tác giữ ấm cho vương phủ, không được để ai chết. Anh đoán nhiệm vụ này chỉ cần làm tốt việc giữ ấm phòng cho tám người, trong đó có anh, là được.
Nhưng để làm lò sưởi trong tường, mọi người tạm thời phải dọn ra ngoài. Trước tiên, ưu tiên tìm một căn phòng nhỏ để ở tạm.
Anh chuẩn bị tìm thợ thủ công làm mấy cái lò sưởi. Anh từng thấy loại lò sưởi có ống khói cong đặt trong nhà, ống khói đó có hình chữ L ngược. Một bên được nối với bếp, đồng thời khoét một lỗ trên tường, đầu còn lại của ống khói luồn vào trong tường để khói thoát ra bên ngoài.
Nếu ở trong một căn phòng quá lớn mà chỉ có một cái lò sưởi thì chắc chắn không đủ sưởi ấm, hơn nữa cửa sổ lại nhiều như vậy. Cho dù có nhiều bếp hơn nữa cũng không thể chống lại nhiều cửa sổ thoáng gió như thế, cho nên anh mới chuẩn bị tìm một căn phòng nhỏ.
Lạc Tử Ninh cầm bản vẽ, nói với mấy hạ nhân: “Các ngươi đi theo ta.”
Trần bá luôn cảm thấy anh không có ý tốt nên đi theo anh cả buổi. Sau đó, ông thấy anh cứ đi loanh quanh, cuối cùng lại cứ nhìn đi nhìn lại một sân nhỏ nơi hạ nhân ở.
Căn phòng này vừa hay có ba gian. Phòng lớn hơn một chút có thể cho bốn hạ nhân nam ở, còn hai phòng nhỏ, một cho hai nha hoàn, một cho anh và Vương gia tạm trú.
“Ba người Tiểu Thúy, Tiểu Hồng và Trần Nhị quét dọn sạch sẽ căn phòng này, sau đó đặt chậu than hong khô phòng.”
Sau đó, anh đưa Trần Đại và Trụ Tử đến viện khác. Mái nhà trong viện đó đã bị tuyết đè sập, anh bảo Trần Đại và Trụ Tử phá một ô cửa sổ.
“Vương phi, người muốn phá vương phủ à?” Trần bá lo lắng nhìn anh: “Vương gia mà biết, sợ là sẽ không vui đâu.”
“Nhất định huynh ấy sẽ rất vui, dù sao huynh ấy cũng yêu ta như vậy.” Lạc Tử Ninh cười nói với Trần bá: “Chắc sáng nay Trần bá cũng thấy rồi mà, phải không?”
Trần bá thấy nụ cười của anh thật đáng sợ, đẹp đến mức có thể hút hồn người ta. Lạc Tử Ninh đúng là một yêu tinh! Đến ông mà còn không chịu nổi thì làm sao Vương gia chịu được!
Trần bá vô cùng lo lắng nhưng không làm được gì. Ông chỉ có thể đề phòng nhìn Lạc Tử Ninh xem rốt cuộc anh muốn làm gì.
Sau đó, ông lại thấy Lạc Tử Ninh bảo Trụ Tử và Trần Đại mở cửa sổ ra để lấy mấy thanh gỗ nhỏ.
Đến khi họ quay về, mấy người kia đã quét dọn gần xong, đang dùng chậu than hơ khô phòng.
Anh hài lòng gật đầu: “Trần Nhị, ngươi đi lấy hành lý của ta và Vương gia đến đây. Sau này ta và Vương gia sẽ ở phòng này, các ngươi chia làm hai nhóm: bốn người ở căn phòng lớn kia, hai nha hoàn ở căn phòng nhỏ kia.”
“Ngươi muốn Vương gia ở phòng hạ nhân à! Còn ra thể thống gì nữa!” Trần bá giậm chân, nghĩ thầm tên yêu tinh này quả nhiên không có ý tốt, lại muốn làm nhục Vương gia nhà bọn họ như vậy!
“Ngươi không nghe ta nói đưa cả hành lý của ta tới đây luôn sao? Ta và Vương gia sẽ ở đây.” Lạc Tử Ninh vào phòng đóng cửa, mặc kệ đám Trần bá đứng bên ngoài. Anh muốn vào siêu thị lấy mấy cuộn vải nhựa.
Cửa sổ lọt gió, lại không có kính ngăn nên anh muốn dùng những tấm vải nhựa này để bịt kín. Trước kia, khi nhà anh sống ở nông thôn cũng thường dùng những tấm vải nhựa để bịt kín cửa sổ, cũng ấm lắm.
Nhưng vải nhựa của anh quá ít. Nếu anh sống trong căn phòng vừa lớn vừa nhiều cửa sổ như hôm qua thì dù lấy hết vải nhựa của anh cũng không thể bịt kín toàn bộ.
Mà căn phòng nhỏ này, mỗi gian có hai cửa sổ, tổng cộng có sáu cửa sổ. Vải nhựa của anh hoàn toàn đủ cho tất cả mọi người dùng.
Lúc anh cầm vải nhựa, liền nghe Trần bá đứng bên ngoài la lớn: “Chủ tử đáng thương của ta, không ngờ người lại sa sút đến mức ai cũng có thể bắt nạt. Tất cả là do lão nô bất tài, không bảo vệ được người. Hôm nay dù cho lão nô có chết trước cửa cũng không để người sống trong căn phòng của hạ nhân này.”
Lạc Tử Ninh đẩy cửa phòng ra, đi vòng qua Trần bá đang quỳ dưới đất khóc rống, ném mấy cuộn vải nhựa trong tay cho Trần Đại và Trụ Tử: “Dùng cái này bịt kín cửa sổ đi.”
“Chủ tử, đây là cái gì thế?” Trần Đại chưa từng thấy thứ nào vừa mỏng lại vừa trong suốt như vậy. Nhìn mấy cuộn này trông giống như vật liệu sang trọng.
Bọn họ chưa bao giờ thấy thứ gì có chất liệu tốt như vậy, dù có làm quần áo còn thấy tiếc. Thế mà Vương phi lại muốn dùng thứ này để bịt kín cửa sổ? Chẳng khác gì chà đạp những thứ tốt đẹp!