Bữa Cơm Khó Xử và Vị Khách Bí Ẩn

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Bữa Cơm Khó Xử và Vị Khách Bí Ẩn

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả đúng như lời Châu Minh nói, đồ ăn ở đây ngon thật.
Thịt heo ướp đậm đà, vị ngọt mặn hài hòa, ăn kèm chút rau và cơm. Cá chiên ngập dầu, khi ăn còn vương chút dầu bóng loáng trên môi cậu. Lớp da cá giòn rụm, nghe rõ tiếng 'rộp rộp' khi cắn, nhưng bên trong thịt lại mềm tan. Thỉnh thoảng lại húp vài ngụm canh bí nóng hổi.
Đúng là mỹ vị nhân gian.
Cậu hí hửng ăn hết bát cơm này đến bát khác.
Thấy cậu ăn ngon miệng như vậy, Châu Minh cũng bắt đầu dùng bữa.
- Huynh thấy sao? Ta đã nói rồi, thức ăn ở nơi đây là ngon nhất đấy. Lên trấn trên cũng chưa chắc có quán nào ngon được như vậy đâu.
- Ưm, thật sự là rất rất rất rất rất ngon luôn đó!
Cậu vừa ngậm một miệng thức ăn, nghe Châu Minh nói thì vội vàng trả lời. Trông cậu không khác gì chú chuột hamster đang tích trữ thức ăn.
Chỉ trong chốc lát, cậu và Châu Minh đã chén sạch cả bàn thức ăn đầy ắp.
Thỏa mãn với chiếc bụng no căng, cậu chợt nhận ra một vấn đề lớn. Cậu không có tiền! Một xu cũng không có!
Nguyên chủ vốn là kẻ ăn xin, ngày ngày lang thang xin ăn bên đường, bữa đói bữa no, làm sao có tiền được chứ? Cùng lắm cũng chỉ có vài đồng bạc lẻ. Thế nhưng, khi vừa tới đây, cậu không hề tìm thấy một đồng nào trong căn nhà kia hay trên người mình.
Ăn xong bữa cơm, cậu cứ nghĩ mọi phiền não đã được giải quyết, nào ngờ lại nảy sinh thêm một vấn đề lớn khác. Thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến 'danh dự' của một kẻ ăn xin như cậu.
Cậu rầu rĩ ngồi nghĩ xem làm cách nào để trả hết số thức ăn này. Như nhìn thấy sự rầu rĩ của cậu, Châu Minh hỏi:
- Ngươi sao vậy? Lúc nãy ăn còn vui vẻ như sống lại, sao giờ lại rầu rĩ, ủ dột thế?
Cậu phân vân không biết có nên nói ra sự thật không. Nếu nói ra, liệu cậu có bị cười chê không đây? Nhưng không nói ra, cậu lại không có tiền trả bữa ăn này. Phải làm sao đây?
- Ngươi sao vậy? Ta nói nãy giờ mà cứ thất thần đi đâu thế. Thôi được rồi, có chuyện gì thì lên xe rồi giải quyết, giờ ta đi trả tiền.
Nghe đến hai từ 'trả tiền', cậu lắp bắp nói:
- Ta... ta không có tiền trả cho bữa ăn này. Hay là huynh giúp ta trả bữa này, sau này có tiền ta sẽ trả lại.
Cậu cúi đầu nhìn xuống đất, hệt như chú cún con vừa làm sai đang chờ nhận lỗi.
Im lặng một lát, cậu không nghe thấy tiếng trả lời, bèn từ từ ngước mặt lên. Châu Minh đang ôm bụng cười sảng khoái vô cùng.
Chú cún con lúc nãy còn cúi đầu nhận lỗi, giờ thì phồng má lên, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Hắn còn đang cười đến chảy cả nước mắt kia kìa!
- Haha...haha.
Cười thỏa thích xong, Châu Minh nói với cậu:
- Hóa ra ngươi rầu rĩ vì chuyện này. Nhưng không cần lo lắng, trước khi đi Ngọc Điền đã đưa cho ta một khoản tiền đủ để ăn trong ba ngày, còn có thể thuê quán trọ nữa.
- Vậy ra nãy giờ huynh không cười vì ta không có tiền sao?
Cậu xấu hổ nói lí nhí. Sao cậu có thể nghĩ Châu Minh là loại người như vậy được chứ?
- Sao ta có thể cười ngươi vì ngươi không có tiền chứ? Ta cũng có tiền mà. Thôi được rồi, bây giờ đi tính tiền thôi.
Toàn bộ cảnh tượng này đều được vị mặc y phục đen tuyền, người mà Tô Thanh đã nhìn thấy trước đó, chứng kiến. Người nọ ngồi ở lầu hai của tửu lâu, tại một góc khuất không dễ nhìn thấy.
Anh khẽ mỉm cười. Nhìn thấy nụ cười đầy vẻ ôn nhu ấy, người thị vệ đã đi theo anh hai năm suýt chút nữa thì dụi mù mắt mình. Nhưng nụ cười rất nhanh đã vụt tắt.
Anh quả thật rất đẹp, dáng người cao gầy nhưng không hề yếu ớt mà lại rất mạnh mẽ, gương mặt lại mang vẻ anh tuấn của một bậc đế vương. Ai nhìn vào cũng phải ghen tị. Xung quanh anh vẫn luôn toát ra vẻ khó gần, không dễ tiếp cận.
Người nọ gọi tiểu nhị đến, dặn dò vài điều rồi rời đi.
Khi Tô Thanh và Châu Minh đến chỗ tính tiền, họ lại nghe thấy một người đàn ông mập mạp, giọng đầy nịnh hót nói:
- Thưa quý khách, hai vị không cần trả tiền đâu ạ. Lúc nãy đã có một vị khách thanh toán cho hai vị rồi.
Sao lại có chuyện này được chứ? Mặt cậu và Châu Minh hiện đầy vẻ nghi hoặc, rốt cuộc là ai đã trả tiền ăn cho hai người?
Trong lúc cậu đang chìm trong mớ suy nghĩ, Châu Minh lên tiếng hỏi:
- Là vị nào đã trả tiền cho bọn ta vậy? Có thể cho chúng ta gặp mặt để đa tạ được không?
- Vị khách quý ấy sau khi thanh toán xong đã rời đi rồi. Nhưng ngài ấy có dặn dò tôi chuyển lời đến vị tên Tô Thanh rằng: 'Sẽ sớm gặp lại'.
- Tô Thanh?
Nghe cái tên này, cậu hơi giật mình. Sao lại có người biết cậu tên Tô Thanh? Người này rốt cuộc là ai?
- Tô Thanh? Ngài có nhầm lẫn gì không? Chúng tôi không có ai tên là Tô Thanh cả.
- Ngài ấy bảo: 'Chỉ cần nói Tô Thanh, người nọ chắc chắn sẽ hiểu'.
Châu Minh nghi hoặc:
- Người nọ? Là ai nữa vậy? Sao ta chẳng hiểu gì cả.
- À, ta quên nói với huynh, ta tên là Tô Thanh. Cái tên Thanh Triết kia chỉ là một cái tên ta nghĩ ra trong lúc buồn chán thôi.
Không biết giải thích thế nào về cái tên Tô Thanh này, cậu chỉ đành chữa cháy như vậy.
Nhưng người nọ là ai? Tại sao lại biết cậu là Tô Thanh? Lẽ nào người đó cũng xuyên không tới đây? Nhưng tại sao lại biết cậu cũng xuyên vào? Không thể nào, cậu đến thế giới này cùng lắm là hai ngày. Sao có thể biết cậu được? Đoán chừng cậu và người kia ở thế giới trước còn có chút quen biết. Sao chỉ với một bữa cơm mà lại xảy ra bao nhiêu chuyện thế này.
- Thật là, sao huynh không nói sớm? Làm ta cứ nghĩ có sự nhầm lẫn.
- Haha, cái tên Tô Thanh này cũng rất ít người biết, bởi ta chỉ dùng tên Thanh Triết thôi. À mà nếu đã biết ta tên Tô Thanh rồi, vậy sau này huynh cứ gọi ta là Tô Thanh đi.
Cậu cười trừ, cố đưa ra một lí do để giải thích.
- Haha, được rồi, Tô Thanh.
- Dù sao cũng đa tạ người nọ. Nếu người đó có đến đây nữa thì phiền chủ quán gửi lại lời đa tạ giúp ta được không? Nếu có thể, nhờ huynh nói với người nọ rằng: 'Nếu có cơ hội, mong được gặp lại cùng ăn một bữa xem như quà tạ ơn'.
- Vâng, ta biết rồi. Hai vị khách quý còn có gì muốn dặn dò nữa không ạ?
- Không cần. Bọn ta đi đây.
Cậu cùng Châu Minh bước ra khỏi tửu lâu. Trời cũng đã dịu đi cái nắng gắt, đoán chừng đã là buổi chiều. Cậu lại cùng Châu Minh lên đường về trấn trên.
- Thời gian sớm hơn ta dự đoán. Không chừng chiều ngày mai là ta đã đến trấn trên rồi.
- Vậy cũng nhanh thật đấy.
Bóng chiếc xe ngựa của cậu cứ dần đi xa, bỏ lại ánh nhìn của một kẻ tương tư trong tửu lâu.
- Dạ thưa ngài, người ấy nói đa tạ ngài, còn có gửi đôi lời cho ngài nữa.
- Người nọ nói gì?
Khác với ánh nhìn ấm áp kia, khi nhìn chủ quán, ánh mắt anh sắc lạnh, không một tia sáng nào. Chỉ cần không nhìn thấy thiếu niên, đôi mắt anh sẽ luôn như vậy, như thiếu đi một nguồn sống.
- Người nọ nói là: 'Nếu có cơ hội, mong được gặp lại cùng ăn một bữa xem như quà tạ ơn'.
Anh không trả lời mà chỉ lặng lẽ đi khỏi quán ăn, để lại người thị vệ, rồi lại trèo lên con ngựa được cột ở một góc. Con ngựa này chẳng khác gì một con tuấn mã, bộ lông đen tuyền, bờm ngựa mềm mại nhưng lại vô cùng dũng mãnh.
- Đây là thù lao thêm của ngươi.
Người thị vệ đưa một bọc tiền đầy ắp đến chỗ ông chủ. Giờ đây, sắc mặt ông ta tươi cười như hoa, giọng lại càng nịnh bợ hơn.
- Cảm ơn, cảm ơn ngài. Sau này có việc gì phân phó cứ nói với ta, ta sẽ làm hết mình.
- Được rồi.
Vứt lại hai chữ như vậy, người thị vệ cũng rời đi, bỏ lại ông chủ. Sau đó, hắn lại lên con ngựa kế bên con tuấn mã khi nãy. Thấy hoàng đế đã cưỡi ngựa đi được một đoạn, người thị vệ cũng vội vã lên ngựa đuổi theo hoàng thượng. Hoàng thượng mà có chuyện gì thì mười đời tổ tông nhà hắn cũng không đền nổi đâu.
Tô Thanh ngồi trên xe ngựa ngắm cảnh. Thật ra, phong cảnh ở cổ đại cũng rất phong phú, không có nhà cao tầng, xe cộ hay nhà xưởng nào chắn tầm nhìn. Nhà cửa ở đây cũng thưa thớt, cây xanh phủ đầy cả đoạn đường cậu đi qua. Không khí cũng thật thoáng đãng biết bao.
Giờ đánh một giấc cũng sẽ thật tuyệt vời. Bỏ qua vấn đề say xe hay đường gập ghềnh, cậu vẫn có thể ngủ được. Căng da bụng chùng da mắt mà. Dù đã rất say xe nhưng cậu cũng thật mệt mỏi, đành đánh một giấc vậy.