Chương 143: Tiếp nối câu chuyện

Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 143: Tiếp nối câu chuyện

Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong việc mê hoặc Dư Doanh Hạ, Nhan Hoài Hi ngày càng thành thạo, chiêu trò cũng càng lúc càng đa dạng, tinh vi. Tất nhiên, lý do nàng đưa ra cũng đủ kiểu.
Ban đầu, Dư Doanh Hạ bị vẻ ngoài ốm yếu của Nhan Hoài Hi đánh lừa, không dám giãy giụa mạnh, sợ lỡ tay không kiểm soát được lực đạo sẽ vô tình làm nàng bị thương. Kết quả, nàng rơi vào thế bị động, bị kẻ giả vờ yếu ớt kia đè lên giường hôn. Mọi điểm yếu đều bị đối phương nắm thóp, Dư Doanh Hạ cũng chẳng còn sức phản kháng.
Dù hai người đã quen biết từ rất lâu, nhưng Dư Doanh Hạ vẫn phải thừa nhận, mình vẫn dễ dàng bị đối phương mê hoặc đến vậy.
Thấy không khí ái muội dần trở nên nồng nàn, Nhan Hoài Hi lặng lẽ ngoắc ngón tay, định dùng linh lực đóng cửa sổ lại. Không ngờ đúng lúc ấy, một con bồ câu trắng muốt bỗng chen qua khe cửa bay vào.
“Gù gù gù!” Con bồ câu đáng yêu kia sau khi lọt vào còn rất "khôn ngoan" đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi ánh mắt dừng lại trên hai người đang ở cạnh giường.
Dư Doanh Hạ gần như theo phản xạ đẩy người ra. Dù sao đây cũng là thế giới tu tiên, bồ câu bay xuống rất có thể không phải động vật bình thường, có thể là thuật pháp của ai đó, cũng có thể là yêu thú.
Hơn nữa, con bồ câu này dường như còn tránh được sự dò xét của Nhan Hoài Hi. Nhìn vẻ mặt bất mãn vì bị quấy rầy của Nhan Hoài Hi là biết nàng không hề phát hiện ra đối phương, nếu không thì chắc chắn đã sớm chặn con bồ câu này ở ngoài, không để nó phá hỏng chuyện tốt của mình rồi.
“Gù gù gù...”
Nhan Hoài Hi cảm giác như mình nhìn thấy sự ngượng ngùng lúng túng trên mặt con bồ câu. Nàng cười lạnh một tiếng, biết ngay đây không phải bồ câu tử tế gì.
Cũng không biết có phải con bồ câu kia thấy xấu hổ hay không, chỉ nghe “bùm” một tiếng, nó biến thành một chiếc lông vũ.
Chiếc lông vũ lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Không còn đôi mắt tròn xoe của con bồ câu nhìn chằm chằm nữa, không khí ngượng nghịu dường như cũng bớt đi phần nào.
“Khụ khụ.” Từ trong lông vũ vang lên một tiếng ho khe khẽ, như để che đi sự ngượng ngùng.
“Ờ thì... tin tốt đây, Thiên Đạo bên ta đã giải quyết xong rồi, hắn sẽ không can thiệp vào chuyện của vị tiểu... à không, không thể gọi là tiểu muội muội được, không thì lệch vai vế quá xa.” Bên kia, Nhan Thanh Túc vỗ nhẹ lên trán mình.
“Tiếp theo ngươi có thể yên tâm tu luyện ở thế giới này, Thiên Đạo sẽ không còn cản trở tu vi của ngươi. Ta đến chỉ để nói cho các ngươi biết là không cần lo lắng nữa. Tên Thiên Đạo này có mỗi một điểm tốt là nói được làm được, không bao giờ nuốt lời.”
Dư Doanh Hạ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mọi người đều bình an là được.
“Chỉ có điều, Thiên Đạo đó chỉ hứa sẽ không gây khó dễ cho đến khi các ngươi thuận lợi thành tiên mà thôi. Hừ, ta biết hắn đang tính toán gì, chỉ muốn tống khứ hết những kẻ hay chuyện phiền phức đi, y như năm xưa vậy. Nhưng đến lúc đó thì chưa chắc đã còn do hắn quyết định.”
Nhan Thanh Túc hừ nhẹ, nói: “Ta sẽ nghĩ cách ra tay can thiệp vào con đường giữa hai thế giới. Cũng nhờ lần này Thiên Đạo muốn đưa ngươi về thế giới khác nên ta mới tìm được cơ hội. Sau đó ta phải quay về trước, Thiên Đạo theo dõi sát sao, ta không thể ở lại lâu. Đợi kế hoạch thành công rồi ta sẽ quay lại tìm các ngươi.”
Vầng sáng quanh chiếc lông vũ tan biến, bên kia dường như vội vàng cắt liên lạc. Cũng không biết là vì Thiên Đạo thúc giục quá gấp, hay vì nàng nhận ra mình lỡ tay phá hỏng chuyện tốt của đôi trẻ nên thấy ngại.
“Nể tình nàng ấy đã giúp chúng ta rất nhiều, không so đo chuyện nàng quấy rầy chúng ta nữa.” Nhan Hoài Hi vừa nói vừa cọ vào lòng Dư Doanh Hạ. Nàng biết sau khi không khí vừa bị phá vỡ, Doanh Hạ sẽ không dễ gì bị mình lừa gạt tiếp nữa.
Quả nhiên, nàng vừa ghé lại gần, Dư Doanh Hạ đã bóp lấy miệng nàng.
“Người ta là trưởng bối của nàng đấy, phải tôn trọng một chút.” Dư Doanh Hạ nhìn Nhan Hoài Hi sắp biến thành một con mèo gầm gừ vì bất mãn, trong lòng không nhịn được bật cười.
“Chỉ cần xác định nàng ấy không sao là được. Nếu Nhan Thanh Túc tiền bối thật sự có thể thông suốt con đường giữa hai thế giới, đến lúc đó ta dẫn nàng sang thế giới kia xem thử nhé? Bên đó có khá nhiều thứ thú vị.”
Nhan Hoài Hi cong cong mày mắt, trong lòng dĩ nhiên là nguyện ý.
Có lẽ nàng nên tăng tốc tu luyện, đến lúc đó phối hợp trong ngoài với tiên tổ, biết đâu có thể đẩy nhanh tiến độ xây dựng thông đạo, rồi sớm hơn một chút đưa Doanh Hạ về nhà xem thử.
Quan trọng hơn cả là để phòng Thiên Đạo trở mặt liền hạn chế tiến độ tu luyện của Doanh Hạ. Nhan Hoài Hi hiểu rõ, tiên tổ làm vậy chính là để đề phòng Thiên Đạo về sau gây khó dễ cho hai người. Nàng cần sớm giành được đầy đủ sức mạnh để đối kháng với Thiên Đạo.
Đang trầm tư, Nhan Hoài Hi bỗng cảm thấy trong lòng trống rỗng. Dư Doanh Hạ đã đứng dậy, chỉnh lại y phục suýt bị Nhan Hoài Hi cởi ra, dường như chuẩn bị ra ngoài.
“Ra ngoài phơi nắng một chút nhé? Ta nhớ lúc nàng dưỡng thương ở Tam Khê Thành, nàng rất thích bê trường kỷ ra sân phơi nắng.” Dư Doanh Hạ duỗi ngón trỏ chạm lên trán Nhan Hoài Hi, ngăn động tác muốn nhào tới của nàng.
“Nguyệt Đồng và Dương tỷ tỷ có thể tới bất cứ lúc nào, nàng đừng có quậy nữa.” Bị tiên tổ bắt gặp đã đủ xấu hổ rồi. Giờ đại chiến vừa kết thúc, chắc chắn sẽ có người tới hỏi thăm tình hình và thương thế của Nhan Hoài Hi. Nếu lúc này trong viện còn thiết lập kết giới, người quen nhìn vào là đoán ra ngay trong viện đã xảy ra chuyện gì.
Da mặt Dư Doanh Hạ không dày đến vậy, thật sự không dám tưởng tượng hình ảnh đó.
Nhan Hoài Hi thấy miếng mồi đến miệng lại vuột mất, nàng khẽ thở dài một tiếng, miễn cưỡng lôi một chiếc ghế dài ra sân phơi nắng. May mà Dư Doanh Hạ nể tình nàng là bệnh nhân nên đặc biệt chăm sóc, Nhan Hoài Hi thoải mái đến mức như muốn tan chảy dưới ánh mặt trời.
Không lâu sau, đúng như Dư Doanh Hạ dự đoán, Dương Tầm Chu đến hỏi thăm tình hình chiến sự. Trong số những người tại hiện trường đã tới cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo, nàng là người không phải giỏi chiến đấu trực diện nhất. Lần này giúp bằng hữu cũng đồng nghĩa đã hoàn toàn trở mặt với Ân Đạc, nên nàng rất quan tâm xem đối phương đã chết hẳn hay chưa.
“Yên tâm đi Dương tỷ tỷ, đối phương đã bị thiên phạt thiêu rụi thành tro bụi rồi. Lần này là Thiên Đạo đích thân ra tay, hắn đã chết không còn mảnh giáp, tuyệt đối không có cơ hội sống lại.” Dư Doanh Hạ an ủi Dương Tầm Chu trông có vẻ vẫn còn bất an.
“Lão thiên thiêu chết hắn ư? Ha ha, quả nhiên tạo nghiệt quá nhiều, ông trời cũng không nhìn nổi. Thảo nào ta không cảm ứng được dấu vết của hắn trong Mệnh Thư nữa, đúng là chết hẳn rồi.” Dương Tầm Chu như trút bỏ được gánh nặng, cười mấy tiếng.
“Không phải nên tổ chức tiệc ăn mừng sao? À đúng rồi, hôn lễ của hai người các ngươi lần trước bị phá hỏng, lần này hay là làm luôn một cái song hỷ lâm môn, gộp lại tổ chức đi? Đến lúc đó ta gọi đứa nhóc trong nhà đến, cho nàng cũng lây chút may mắn.” Dương Tầm Chu chỉ khi xác định Nhan Hoài Hi không còn nguy hiểm mới dám đưa sói con trong nhà tới ăn tiệc mừng.
“Ngươi nói đúng, chuyện hôn sự quả thật nên đưa vào lịch trình, nếu không thì hai chúng ta vẫn là danh bất chính ngôn bất thuận.” Nhan Hoài Hi đang nhàn hạ phơi nắng bỗng nghĩ tới điểm này, liền chống người dậy, dựa vào lòng Dư Doanh Hạ nói.
“Phải sớm bù lại hôn lễ.” Nhan Hoài Hi cong khóe môi. Đợi làm xong lễ kết khế, nàng có thể quang minh chính đại nói với bên ngoài rằng, Doanh Hạ là đạo lữ của nàng, là thê tử của nàng.
Dư Doanh Hạ cúi đầu nhìn người trong lòng. Dù không nói lời nào, nhưng hai người đều bất giác nở nụ cười từ tận đáy lòng, giữa hai ánh mắt giao nhau, dường như có vô vàn sợi tơ mềm mại vấn vít.
Dương Tầm Chu cảm thấy trong đầu mình lại dâng lên vô số linh cảm, chỉ hận không thể lập tức về nhà cầm bút sáng tác.
“Dương đạo hữu.” Nhan Hoài Hi bỗng lên tiếng, Dương Tầm Chu đang đắm chìm trong dòng cảm hứng tuôn trào, mất một lúc mới hoàn hồn.
“Chuyện gì?”
“Nếu bây giờ để ngươi viết lại thoại bản về hai chúng ta, không thêm thắt chi tiết, chỉ viết theo bản năng mách bảo, ngươi sẽ viết ra câu chuyện thế nào?” Nhan Hoài Hi hỏi theo trực giác nguyên bản của nàng, chính là muốn biết trong Mệnh Thư, tương lai của mình và Doanh Hạ có còn trắc trở hay không.
“Đại khái sẽ giống trước đây.” Dương Tầm Chu hơi nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói.
Nụ cười trên mặt Nhan Hoài Hi lập tức biến mất: “Ý ngươi là vẫn giống hệt cuốn đầu tiên?”
Rõ ràng hiểu lầm đều đã giải quyết, sao có thể đi lại con đường cũ.
“Không không, ngươi hiểu sai ý ta rồi. Không phải giống y chang cuốn đầu tiên, chỉ là những đoạn 'k*ch th*ch' bên trong... từ cưỡng ép chuyển thành hai bên tự nguyện mà thôi. Ngươi hiểu chứ?” Dương Tầm Chu chớp chớp mắt. Hai vị trước mặt đều đã xem không ít 'bộ sưu tập' của nàng, có vài lời cũng chẳng cần giấu giếm.
Nhan Hoài Hi hơi khựng lại, sau đó bừng tỉnh, ừm, đúng là phong cách của mình mà.
“Ra là vậy, thế nếu ngươi viết tiếp...” Vừa lóe lên chút hứng thú, Nhan Hoài Hi đã bị Dư Doanh Hạ véo tai.
Lời còn chưa nói dứt đã bị cắt ngang. Cảm giác nguy hiểm ập đến, Nhan Hoài Hi vội đổi giọng: “Khụ khụ, ngươi không được viết tiếp chuyện của bọn ta nữa, nếu không ta sẽ lôi hết nhân vật chính trong mấy cuốn thoại bản của ngươi ra đấy!”
Nhìn dáng vẻ giả vờ đáng thương xin tha thứ của Nhan Hoài Hi, Dương Tầm Chu không những không sợ mà còn không nhịn được “phụt” một tiếng bật cười.
Nhan Hoài Hi còn đang bận cứu vãn cái tai nên không rảnh liếc nhìn nàng ấy.
“Ta hiểu ta hiểu, vậy ta không làm phiền hai người nữa. Doanh Hạ...” Dương Tầm Chu vẫn là bộ dạng cố nén cười, rồi truyền âm: 【Nhớ là đừng tuyệt đối nương tay nhé~】
Nói xong nàng lập tức rời khỏi viện, ở lại nữa thì Nhan Hoài Hi thật sự sẽ ghi hận mất. Trước khi ra khỏi cổng viện, Dương Tầm Chu quay đầu nhìn lại chiếc ghế dài trong sân, nhìn hai người kia cười đùa, dáng vẻ tràn đầy tuế nguyệt tĩnh hảo, năm tháng yên bình. Thực ra sau này nếu còn viết tiếp câu chuyện của họ, cho dù không viết những phần k*ch th*ch kia, nàng nghĩ thứ mình sáng tác ra cũng sẽ là một cuốn thoại bản khiến người ta đọc mà thấy ấm áp, giống như ánh nắng đang rơi đầy sân lúc này.
Bỗng nhiên cảm thấy mình có thể thay đổi phong cách một chút. Nếu viết theo kiểu này, sau này cũng không còn lo bị người khác truy sát nữa chứ... Chắc là vậy đi?
Nhan Hoài Hi mãi mới cứu được cái tai, rồi vội vàng ôm ấp, hôn hít Doanh Hạ, đồng thời đổi chủ đề: “Mấy thứ trong hôn lễ trước đây đều là để Đằng Nguyệt Lam chuẩn bị. Ta cũng không biết nàng thích gì, lại càng không dám hỏi, sợ chọc nàng ấy giận. Lần này hôn lễ không thể đơn giản như lần trước nữa, rất nhiều thứ phải sắm thêm hoặc chuẩn bị lại. Nàng có muốn cùng ta vào thành dạo một vòng không?”
“Là cái Bình Cam Thành ở phía đông kia à?” Dư Doanh Hạ có chút hứng thú.
“Không, nơi đó nhỏ quá. Chúng ta đi Huyền Linh Thành, một trong những thành trì trung tâm lớn nhất Nam Vực. Ở đó có phiên đấu giá xa hoa nhất, cũng có Trân Bảo Các có thể mua được rất nhiều đồ tốt. Ở đó ban đêm đèn đuốc sáng choang, vô cùng náo nhiệt. Từ khi nàng đến thế giới này, ta vẫn chưa dẫn nàng ra ngoài xem thử. Giờ mấy chuyện bẩn thỉu kia cuối cùng cũng xử lý xong, ta đưa nàng ra ngoài giải khuây một chút được không?” Nhan Hoài Hi dịu dàng dỗ dành.
“Được.” Dư Doanh Hạ đồng ý, nhưng nàng luôn cảm thấy trong lòng Nhan Hoài Hi đang tính toán gì đó khác.
Đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua khóe môi người kia. Theo sự hiểu biết của nàng về Nhan Hoài Hi, dáng vẻ này rõ ràng là... chắc chắn có ý đồ.