Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
Dư vị nụ hôn
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong ánh nến mờ ảo, hơi thở của hai người quấn lấy nhau, chỉ cần thêm một chút nữa thôi, mối quan hệ tỷ muội vốn đã chênh vênh này sẽ hoàn toàn vỡ nát.
Trước tình huống như vậy, Nhan Hoài Hi trầm mặc rất lâu, là nên thuận theo dục vọng của mình, hay phải gìn giữ cái gọi là tình nghĩa tỷ muội đây?
Nàng khẽ cong môi, bao năm đi theo vị môn chủ đời thứ hai của Trường Sinh Môn, thứ gọi là ý thức đạo đức trong lòng nàng vốn đã ít ỏi đến đáng thương. Cái gọi là tình tỷ muội giữa nàng và Dư Doanh Hạ, chẳng qua cũng chỉ là do chính nàng tự nguyện mà thôi. Nếu không muốn nữa, thì nàng hoàn toàn có thể tùy ý thay đổi sang một kiểu quan hệ khác.
Vốn dĩ nàng chính là người ngang bướng, tùy tiện như thế, dù là mối quan hệ nào đi chăng nữa, cô thỏ nhỏ mà nàng nuôi dưỡng, cuối cùng cũng chỉ có thể là của một mình nàng.
Nàng khẽ chạm vào đối phương, động tác vô cùng dịu dàng. Lần này không phải để đút thuốc, cũng không còn xen lẫn vị đắng khó chịu, chỉ có mùi hương đào ngọt mềm, như được hòa quyện cùng mật ong.
Đây không phải là xung động hay dục vọng mà giữa hai tỷ muội nên có. Có lẽ, mối quan hệ giữa họ... từ lâu đã thay đổi rồi.
......
Có lẽ vì trong lòng Dư Doanh Hạ còn giấu điều thầm kín, lại không kìm được muốn sớm xem thử kết quả của việc mình làm, nên sáng hôm sau nàng thức dậy sớm hơn hôm qua một chút.
Dư Doanh Hạ dụi mắt, ngồi dậy, ngoài trời đã sáng bừng. Lần này Nhan Hoài Hi không ở bên cạnh nàng.
Nàng liếc sang cuốn truyện bên cạnh, vẫn nằm ở vị trí y như tối qua. Chỉ là, trước khi ngủ nàng cố tình kẹp một sợi tóc ở góc trang sách, mà bây giờ sợi tóc ấy đã không còn. Điều đó có nghĩa là, sau khi nàng ngủ say, quả nhiên đã có người động vào cuốn sách này, đúng như nàng dự đoán.
Dư Doanh Hạ thầm che môi cười trộm, bảo sao sáng sớm đã không thấy nàng ấy đâu. Nếu tối qua nàng có thể giả vờ ngủ say trước mặt Nhan Hoài Hi được thì tốt biết bao, có khi còn có thể nhìn thấy biểu cảm thú vị của nàng ấy. Chỉ tiếc là, với tình trạng cơ thể hiện tại, muốn giả vờ cũng chẳng thể qua mắt nổi đối phương.
Cười được một lúc, Dư Doanh Hạ mới cố nín cười. Nhưng khi hạ tay xuống, nàng tình cờ phát hiện một bên đốt ngón tay mình có một vệt đỏ nhạt.
"Cái gì vậy?"
Dư Doanh Hạ sững người, nhìn lại vị trí vệt màu rồi đưa lên một ngón tay khác - ngón tay chưa bị lem màu chạm khẽ lên môi mình. Quả nhiên, trên đầu ngón tay lại hiện lên một vệt đỏ rất nhạt.
Nàng nhớ rất rõ, bản thân không hề dùng son môi. Từ khi đến thế giới này, chỉ riêng việc giữ được mạng đã ngốn gần hết tâm trí của nàng, nên hầu như nàng chẳng bao giờ đụng đến mấy món mỹ phẩm cổ đại đó.
... Nhưng Nhan Hoài Hi thì có dùng. Hình như Giang Lê cũng vậy?
Dư Doanh Hạ hoàn toàn không ngờ rằng trong đêm qua, vai trò kẻ săn mồi và con mồi đã nhiều lần thay đổi, còn vệt đỏ kia, thật ra lại là vết son môi của Nhan Hoài Hi. Sau khi hồi tưởng một lát, nàng chỉ nghĩ rằng đó là do nước của một loại trái cây không rõ tên mà mình ăn tối qua làm môi nàng bị nhuốm đỏ.
Trái cây đó trông như mận, màu đỏ nhạt, là thứ mà Phương Nguyệt Đồng mang từ trên núi về, định dùng để nấu chè. Có lẽ khi ăn nàng không chú ý nên mới để dính màu thôi. Nghĩ vậy, Dư Doanh Hạ liền bỏ qua chi tiết kỳ lạ ấy.
Nàng như thường lệ rời giường, rửa mặt, rồi chuẩn bị làm bữa sáng... à không, giờ chắc phải gọi là bữa trưa rồi.
Ra khỏi phòng, nàng không thấy Nhan Hoài Hi trong sân, liền đi khắp nơi tìm, từ thư phòng cho đến gian phòng của Nhan Hoài Hi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng nàng đâu. Chuyện này thật lạ, bởi Nhan Hoài Hi rất hiếm khi tự tiện ra ngoài, trừ khi có việc quan trọng buộc nàng phải tự mình xử lý.
Ở góc sân nhỏ, Dư Doanh Hạ thấy Giang Lê đang sơ chế một bó thảo dược tươi, bèn tiến đến hỏi thăm.
"Chủ thượng đã ra ngoài từ sáng sớm rồi," Giang Lê đáp, "nói là muốn đến tìm chủ hiệu sách để nói chuyện. Không biết đối phương đã đắc tội gì, nhưng khi chủ thượng đi, sắc mặt nàng không tốt lắm."
Nàng thầm khấn cho Dương Tầm Chu trong lòng, không phải không muốn cứu, mà là khi chủ thượng nổi giận, nàng thật sự không dám liều mạng cứu người.
"Đi tìm Dương tỷ tỷ sao?" Không hay rồi!
Trong lòng Dư Doanh Hạ lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành. Nàng không hề nghĩ đến chuyện Nhan Hoài Hi sau khi đọc xong cuốn sách kia sẽ lập tức đi tìm Dương tỷ tỷ để hỏi tội. Có lẽ do dạo gần đây Nhan Hoài Hi đối với nàng quá dịu dàng, nên Dư Doanh Hạ suýt chút nữa quên mất rằng người này trong nguyên tác chính là trùm phản diện, và trong những đồng nhân mà Dương tỷ tỷ từng viết, Nhan Hoài Hi luôn là kẻ vừa đáng sợ vừa có tính cách khó chiều nhất!
"Ta phải đến hiệu sách xem thử!" Dư Doanh Hạ lập tức xoay người chạy đi.
Phía sau, Giang Lê nhìn theo nàng với ánh mắt đầy thán phục. Không cần nói đến dũng khí phi thường, chỉ riêng việc dám đi cứu người trong tình huống này đã cho thấy Dư Doanh Hạ quả thật là người rất có nghĩa khí!
Tuy nhiên, khi Dư Doanh Hạ đến được hiệu sách, tình hình lại không đến nỗi tệ như nàng nghĩ. Tiệm vẫn mở cửa bình thường, không khí bên trong yên bình, ít nhất là không có dấu hiệu xô xát.
Dư Doanh Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi bước vào trong. Ở một góc, nàng thấy Nhan Hoài Hi và Dương Tầm Chu đang ngồi đối diện nhau.
Nhan Hoài Hi dường như đang nói điều gì đó, còn Dương Tầm Chu thì vô cùng căng thẳng, ngồi thẳng lưng, hai chân khép chặt như một đứa trẻ đang bị la mắng.
Cả hai đều quay đầu khi Dư Doanh Hạ xuất hiện. Dương Tầm Chu lập tức quăng cho nàng ánh mắt cầu cứu, còn Dư Doanh Hạ thì chỉ biết ngơ ngẩn. Do chưa học được thuật truyền âm, nàng đành dùng biểu cảm gương mặt để thể hiện sự thắc mắc của mình.
Vốn dĩ trong ánh mắt Nhan Hoài Hi thoáng qua một tia vui mừng xen lẫn chút lảng tránh, nhưng ngay khi thấy hai người kia ra sức ra hiệu cho nhau ngay trước mặt mình, mà toàn bộ sự chú ý của Dư Doanh Hạ lại dồn vào Dương Tầm Chu, sắc mặt nàng lập tức tối sầm.
Ánh mắt lạnh lẽo như băng ấy khiến Dương Tầm Chu rùng mình, cổ cứng đờ quay sang nhìn Nhan Hoài Hi. Nhận được lời cảnh cáo, nàng chỉ biết cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn chấp nhận số phận.
Vừa nhìn sắc mặt của Nhan Hoài Hi, Dư Doanh Hạ liền biết đối phương quả nhiên là đã nổi giận rồi, chỉ là vì hiểu lầm, nàng lại đoán sai mất lý do thật sự khiến Nhan Hoài Hi tức giận mà thôi.
"Dương cô nương, vậy chuyện này giao cho ngươi giải quyết đi. Ta hy vọng có thể sớm nhìn thấy phiên bản sách mới." Giọng nói của Nhan Hoài Hi mang theo ý đe dọa rõ rệt.
Tối hôm qua, tâm trạng nàng vốn đang rất vui vẻ, nhưng sau khi rời khỏi phòng Dư Doanh Hạ, bỗng nhiên nàng nhớ đến kết cục trong cuốn sách kia.
Dương Tầm Chu đã để cho cuốn sách ấy kết thúc bằng việc Dư Doanh Hạ mất tích, không rõ sống chết, còn cố ý cùng "Nhan Hoài Hi trong truyện" vạch ra một ranh giới, vĩnh viễn không gặp lại.
Còn Nhan Hoài Hi trong truyện, kẻ lạnh nhạt vô tình kia chỉ thỉnh thoảng nhớ về bóng hình từng thân mật dưới trăng.
Nhan Hoài Hi tức đến bật cười. Đó tuyệt đối không phải điều nàng sẽ làm! Nếu thật sự là nàng, thì cho dù Dư Doanh Hạ có chết, có hóa thành quỷ, hồn phách và thân thể của nàng ấy cũng chỉ có thể thuộc về riêng mình nàng thôi!
Thôi thì nếu là người khác viết truyện, Nhan Hoài Hi có lẽ chỉ trực tiếp đem cuốn đó ra đốt cho xong. Nhưng trớ trêu thay, người viết lại là Văn Thánh Dương Tầm Chu, gia chủ Dương gia, người có thể giao tiếp với Mệnh Thư.
Sách do nàng ta viết, cho dù có trùng hợp với quỹ đạo số mệnh hay không, thì cái kết đó cũng thật u ám, xui xẻo và chẳng lành chút nào.
Nghĩ tới đó, vẻ mặt Nhan Hoài Hi càng trở nên lạnh lẽo hơn.
Dưới áp lực ấy, Dương Tầm Chu chỉ có thể không ngừng gật đầu lia lịa, trong lòng vừa căng thẳng, vừa lẩm bẩm: rõ ràng mình cũng là một tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo, sao cứ đứng trước vị Nhan đại cô nương này là lại thấy sợ hãi như vậy nhỉ?
À phải rồi, là Mệnh Thư đang cảnh báo nàng.
Thần thức của Dương Tầm Chu vừa chạm đến vô số sợi tơ vận mệnh, lập tức nhận được lời giải đáp.
Thôi bỏ đi, vị này quả thật không thể chọc giận được. Chỉ là nàng vẫn thấy tò mò, không biết rốt cuộc chân thân ẩn dưới dáng vẻ bình thường kia là vị đại năng phương nào. Còn A Sanh thì ngược lại, đúng là người phàm, hai tỷ muội này thật kỳ lạ, sao tỷ tỷ có tu vi ít nhất là Luyện Hư Hợp Đạo, còn muội muội lại chỉ có tam linh căn, đến giờ mới bắt đầu tu luyện chứ?
Dương Tầm Chu vừa ngẩng đầu đã chạm ngay phải ánh mắt lạnh lẽo của Nhan Hoài Hi, lập tức dẹp hết những suy nghĩ vẩn vơ, quyết định thôi không truy hỏi chuyện riêng của người ta nữa. Điều nàng cần lo là phải sửa lại kết cục của cuốn sách kia như thế nào.
Dư Doanh Hạ vội vàng bước lên ngồi cạnh Nhan Hoài Hi, khoác tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve "con mèo lớn" đang xù lông. Nhưng chẳng hiểu sao, chiêu này bình thường luôn hiệu nghiệm, nay lại chẳng có tác dụng, nàng càng dỗ, Nhan Hoài Hi dường như càng tức hơn, phồng má giận dỗi.
Mà ở đối diện, ngay phía sau Dương Tầm Chu, tấm rèm cửa dẫn vào phòng trong bị khẽ vén lên, con sói con trốn bên trong đã bắt đầu nghiến răng, toàn thân xù lông, trông như chỉ chực nhào ra cắn người bất cứ lúc nào.
Dư Doanh Hạ áy náy cười với nàng, rồi nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay Nhan Hoài Hi, nói nhỏ: "Tỷ tỷ, đừng hung dữ như vậy, xem dọa cô nương người ta sợ đến mức nào kìa."
Dương Tầm Chu quay đầu lại, thấy Nhiếp Huyên đang lén nhìn qua khe rèm thì lập tức trưng ra vẻ mặt dữ tợn, phất tay ra hiệu bảo Nhiếp Huyên mau quay về, đừng có dính dáng đến chuyện bên này, trẻ con không nên nhìn thấy những thứ mình viết ra!
Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng, nếu không phải sợ dáng vẻ quá hung dữ của mình sẽ khiến Dư Doanh Hạ có ấn tượng xấu, thì nàng đã chẳng cần phải kiềm chế như vậy.
Chỉ là trong lòng nàng hơi khó chịu, Dư Doanh Hạ rõ ràng đang ngồi cạnh nàng, nhưng từng lời nói, từng cử chỉ đều như sợ nàng sẽ gây khó dễ cho Dương Tầm Chu.
"Nhan đại cô nương cứ yên tâm, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa." Dương Tầm Chu quay đầu lại bảo đảm với Nhan Hoài Hi. Nàng cũng không ngờ chỉ vì một cái kết trong truyện mà lại bị một vị sát thần tìm đến tận cửa. Thôi thôi, trước hết cứ tiễn vị sát thần này đi đã, rồi hãy tính đến việc viết lại cái kết sau.
"Tỷ tỷ, hai người đang nói chuyện gì mà bí ẩn thế?" Dư Doanh Hạ vốn cho rằng là do nội dung trong truyện của Dương Tầm Chu khiến Nhan Hoài Hi tức giận đến tận nơi tìm người, nhưng nhìn tình hình trước mắt lại thấy không giống lắm, đặc biệt là khi vừa nãy lúc nàng mới đến, Nhan Hoài Hi còn nói muốn đợi Dương tỷ tỷ viết xong bản truyện mới?
"Cũng... cũng chẳng có gì, chỉ là tỷ tỷ của không hài lòng với hôm qua...." lời còn chưa dứt thì Dương Tầm Chu đã bị Nhan Hoài Hi khẽ ho một tiếng cắt ngang lời.
Dương Tầm Chu liếc nhìn sắc mặt nàng, lập tức thay đổi giọng điệu: "À, là tỷ tỷ của ngươi và ta đang bàn về một tác phẩm trước đây thôi. Ta cảm thấy Nhan đại cô nương nói rất có lý, nên đang định sửa lại một chút. À đúng rồi, A Sanh, ngươi đừng vội đọc cuốn truyện ta mới đưa hôm qua nhé, cuốn đó ta viết vội quá, tối qua nghĩ lại thấy còn nhiều chỗ chưa ổn. Đợi ta sửa xong rồi sẽ đưa ngươi bản hoàn chỉnh."
Dư Doanh Hạ hơi cúi mắt xuống, cảm thấy lời của Dương tỷ tỷ có đầy rẫy sơ hở. Câu bị Nhan Hoài Hi chặn lại mới là lời thật chứ gì, hôm qua chẳng phải chỉ có mỗi cuốn đồng nhân về mình thôi sao? Vậy ra Nhan Hoài Hi không hài lòng với nó? Nhưng không phải là muốn hủy, mà là... muốn sửa lại ư?
Rốt cuộc Nhan Hoài Hi đang toan tính điều gì trong lòng?
Đang suy nghĩ, bụng Dư Doanh Hạ đột nhiên kêu lên một tiếng. Từ tối qua uống chén canh an thần đến giờ, nàng chưa hề ăn uống gì, bụng đã đói meo.
Mặt nàng thoáng đỏ ửng, ngay giây sau đã có một miếng bánh được đưa đến bên môi nàng.
"Chưa ăn cơm à? Sợ ta sẽ làm gì Dương tỷ tỷ của ngươi nên vội vàng chạy đến, đến cả cơm cũng chưa kịp ăn sao?" Giọng nói của Nhan Hoài Hi vẫn dịu dàng, nhưng trong đó ẩn chứa một chút nguy hiểm. Dương Tầm Chu đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh lạnh hẳn đi, mà dạo gần đây Dư Doanh Hạ đã rất thành thạo trong việc vuốt ngược lông mèo.
"Tỷ tỷ quên rồi sao, mấy ngày nay trong nhà chúng ta chẳng còn đồ ăn gì. Gặp phải bao nhiêu chuyện như vậy, ta vẫn chưa có dịp ra ngoài mua thêm đồ ăn. Ta nghĩ trưa nay cũng đừng bận rộn nữa, hay là ra tửu lâu ăn luôn cho tiện, nên mới đặc biệt đến tìm ngươi đấy." Dư Doanh Hạ cố ý làm ra vẻ không vui còn hơn cả Nhan Hoài Hi, vừa ăn bánh vừa như mang chút hờn dỗi vì bị Nhan Hoài Hi nghi ngờ, chỉ là do thân phận chênh lệch, nàng không dám nói thẳng ra mà thôi.
Mí mắt Dương Tầm Chu khẽ giật, giọng của Dư Doanh Hạ rõ ràng có phần diễn, vậy mà không ngờ Nhan Hoài Hi lại thật sự ăn chiêu này. Ánh mắt vốn còn lạnh lẽo của nàng lập tức chuyển sang hối hận, sau đó chủ động nghiêng người sang dỗ dành muội muội.
"Là tỷ tỷ sơ ý rồi, chúng ta đi ăn ở tửu lâu nhé? Đừng để đói mà mệt người..." Giọng Nhan Hoài Hi dịu dàng đến mức khiến Dương Tầm Chu, người vừa bị dọa suýt chết khiếp, phải rùng mình, nàng lặng lẽ xoa xoa cánh tay, phát hiện da gà đã nổi đầy một lớp.
Chưa đợi Dư Doanh Hạ lên tiếng, thì bên ngoài hiệu sách bỗng có người bước vào.
"Xin hỏi chủ quán có ở đây không?" Ngoài cửa có năm người, y phục trên người họ là trang phục chính tông của Thiên Khâu Tông, lại khác với loại thường thấy, trên tay áo và vạt áo đều thêu hoa văn sấm sét cùng kiếm vân.
Nhan Hoài Hi, vốn đã giao thiệp nhiều với Thiên Khâu Tông, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra thân phận của họ. Đây là người của Tư Phạt Đường, nơi phụ trách tra xét, xử lý các hình phạt và tội lỗi trong và ngoài tông môn. Họ tìm đến đây là hoàn toàn nằm trong dự liệu của nàng. Dù sao trước đó đã có trưởng lão chết, mà vị trưởng lão ấy còn từng muốn đổ hết tội lên đầu Dương Tầm Chu. Chỉ cần đám người Thiên Khâu Tông kia không ngu ngốc, chắc chắn sẽ tìm đến nơi này.
Nàng âm thầm bước lên hai bước, che chắn Dư Doanh Hạ ra sau lưng mình, rồi thuận tay nhặt một miếng bánh trên bàn nhét vào tay nàng, ra hiệu nàng hãy ăn tạm để đỡ đói.
"Ta là chủ tiệm ở đây, các vị đạo hữu có chuyện gì sao?" Dương Tầm Chu lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh. Nàng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, chẳng sợ người của Thiên Khâu Tông đến điều tra.
"Xin lỗi đã làm phiền. Gần đây trong Tam Khê Thành liên tiếp xảy ra mấy vụ án mạng, trong tông môn của chúng ta cũng có người không may thiệt mạng, vì vậy tông chủ lệnh cho bọn ta đến điều tra. Có vài việc cần hỏi đạo hữu, e là sẽ làm phiền ít lâu." Thái độ của nhóm người này tốt hơn hẳn mấy vị trưởng lão hôm trước, những kẻ lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, nên sắc mặt Dương Tầm Chu cũng dịu đi ít nhiều.
"Không có gì, ta biết gì nhất định sẽ nói hết. Mời các vị vào trong." Dương Tầm Chu làm động tác mời.
"Đa tạ." Người dẫn đầu khẽ gật đầu, dẫn theo bốn người còn lại cùng bước vào trong.
Dương Tầm Chu quay sang nói với Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ: "Nếu A Sanh còn đang đói bụng, hai người cứ đến tửu lâu trước đi. Nàng vừa mới ốm dậy, thân thể còn yếu, đừng để đói quá mà ngất đi."
Nhan Hoài Hi liếc nhìn đám người Thiên Khâu Tông một cái, rồi truyền âm hỏi: 【Ngươi ở đây một mình có sao không?】
【Yên tâm, ta đã chuẩn bị kỹ rồi. Cho dù họ có moi cả Mệnh Thư ra tra cũng không thể tìm được vấn đề gì.】Dương Tầm Chu đáp lại bằng ánh mắt vững vàng, những gì nàng muốn giấu, mấy kẻ này tuyệt đối không thể nào tìm ra.
Nhan Hoài Hi tin tưởng nàng có thể xoay sở được, nên dẫn theo Dư Doanh Hạ, người vẫn còn có chút lo lắng, cùng rời khỏi hiệu sách.
Người dẫn đầu nhóm Tư Phạt Đường im lặng dõi theo bóng hai người rời đi. Ánh mắt hắn không hề có chút cảm xúc, phẳng lặng như mặt hồ sâu, khiến Dương Tầm Chu khẽ cảnh giác trong lòng.
"Hai vị vừa rồi là...?"
"Là người nhà của ta. Gần đây trong nhà gặp một số chuyện, nên đặc biệt đến nương nhờ ta. Cô nương nhỏ hơn trước đây không lâu vừa phát hiện có linh căn, hiện đang theo ta tu luyện." Dương Tầm Chu thuận thế dùng lời nói mà Dư Doanh Hạ từng bịa ra, mượn cả danh tiếng nhà họ Dương để che chở cho hai người.
"Thì ra là người thân." Người kia gật đầu, "Vậy đạo hữu có biết gần đây, trong mấy tháng qua, ở Tam Khê Thành này có người lạ nào chuyển đến không? Có thể là hai nữ tử, cũng có thể nhiều hơn, nhưng trong đó có một người bị thương khá nặng."
Dương Tầm Chu khẽ giật giật mí mắt: "Ta thì không có ấn tượng gì đặc biệt. Tam Khê Thành là tiểu trấn nổi tiếng gần tu tiên giới nhất, người ra vào mỗi ngày đông vô kể, muốn tra ra e là có chút khó khăn. Mấy vị đạo hữu đang tìm ai vậy? Ta có thể giúp để ý giùm một chút."
Người cầm đầu trầm ngâm một lát rồi nói: "Tông chủ nói đạo hữu đáng tin, vậy ta cũng không giấu nữa. Chỉ là xin đạo hữu đừng truyền ra ngoài, một là để tránh đánh rắn động cỏ, hai là tránh gây ra hoảng loạn."
"Trước đây có tin đồn rằng Nhan Hoài Hi đã đến Tam Khê Thành. Khi đó chúng ta đều không để tâm, chỉ cho là lời đồn vô căn cứ. Nhưng giờ có vài bằng chứng cho thấy nàng rất có khả năng đang ẩn mình trong khu vực này." Giọng điệu của hắn nặng nề, như thể chỉ cần Nhan Hoài Hi thật sự ở đây thì nơi này sắp nổi lên phong ba bão táp, đổ máu.
Phía bên kia, nhân vật Nhan nào đó đang nghe lén khẽ bật cười lạnh. Những kẻ đó đề phòng nàng như thể nàng là ác quỷ, nhưng những chuyện khủng khiếp gần đây lại toàn do chính bọn họ gây ra.
Thật là châm biếm, thật là nực cười.
Chỉ có một điều khiến Nhan Hoài Hi lưu tâm, "bằng chứng" mà hắn nói là do người ta bịa đặt, hay thật sự có căn cứ? Nếu là vế sau, e rằng rắc rối sắp ập đến rồi.
Nhan Hoài Hi vốn là người hành sự cực đoan, ban đầu nàng định đặt mình và Dư Doanh Hạ ở đây làm mồi nhử, để bọn địch cùng sa bẫy. Nhưng giờ nàng lại do dự.
Dư Doanh Hạ mới chỉ vừa bắt đầu tu luyện, dù tiến bộ rất nhanh nhưng so với những kẻ địch của mình, tu vi nàng vẫn còn quá yếu.
Có nên để nàng tiếp tục làm "mồi nhử" để phân tán lực lượng địch không? Nhỡ chẳng may bị thương thì biết làm sao bây giờ? Có lẽ nên đưa nàng đến nơi an toàn hơn thì tốt hơn chăng?
"Có ai chọc tỷ tỷ không vui sao?" Dư Doanh Hạ bị Nhan Hoài Hi dắt đi, nghe thấy tiếng cười khẽ ban nãy của nàng. Tiếng cười ấy chứa cả ý chế giễu, nàng vẫn phân biệt được.
Nàng nhẹ bóp lấy lòng bàn tay Nhan Hoài Hi, cảm giác mềm mại ấy khiến Nhan Hoài Hi thu lại dòng suy nghĩ, cúi đầu nhìn người bên cạnh. Trong mắt nàng phản chiếu sự lo lắng của Dư Doanh Hạ, một tâm hồn và đôi mắt trong trẻo như thế, so với những thứ dơ bẩn trong Thiên Khâu Tông quả thật cao quý hơn gấp trăm lần.
Ánh mắt Nhan Hoài Hi dịu lại: "Ta chỉ là cảm khái, có vài kẻ vừa mù mắt vừa mù tâm mà thôi."
"Đến rồi, chính là chỗ này." Nàng dắt Dư Doanh Hạ đến trước cửa tửu lâu lớn nhất Tam Khê Thành.
Tiểu nhị bên trong vừa thấy khách quý liền vội vàng chạy ra nghênh đón.
Vì vẫn còn hơi sớm so với giờ ăn, nên vẫn còn mấy gian nhã thất trống. Nhan Hoài Hi không thích bị người khác quấy rầy, nên trực tiếp chọn một gian riêng.
Nhan Hoài Hi gọi vài món, toàn là những món Dư Doanh Hạ thích ăn. Món ăn được dọn lên, Dư Doanh Hạ ăn vài miếng thì phát hiện Nhan Hoài Hi vẫn chưa động đũa. Nàng chậm lại tốc độ nhai, nuốt xuống rồi khẽ hỏi: "Tỷ tỷ không ăn sao?"
"Ta không đói, muội ăn nhiều một chút đi." Nhan Hoài Hi nói vậy, nhưng vẫn cầm đũa lên, ăn cùng Dư Doanh Hạ vài miếng.
Dư Doanh Hạ đương nhiên biết với tu vi của Nhan Hoài Hi, nàng đã sớm không cần ăn uống nữa. Nhưng trên bàn toàn là những món mình thích, không biết từ khi nào, Nhan Hoài Hi đã ghi nhớ rõ gần như hết thảy sở thích của nàng.
Những chi tiết nhỏ như thế khiến người ta không khỏi mềm lòng. Dù bản thân vẫn biết mình còn "hữu dụng" với nàng, nhưng Nhan Hoài Hi thật sự cần phải chu đáo đến mức này sao?
Tâm trạng vốn nhẹ nhàng của Dư Doanh Hạ bỗng trầm xuống. Nhan Hoài Hi lập tức nhận ra nàng có chút mất tập trung, thậm chí không nhận thấy một hạt cơm dính nơi khóe môi.
Nhan Hoài Hi liền lấy khăn tay ra giúp nàng lau, quên mất bản thân vốn có thói sạch sẽ đến cực đoan.
Vì vừa uống nước xong, đôi môi Dư Doanh Hạ mang theo chút ướt át, mềm mại như cánh đào hoa hảo hạng nhất, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng muốn nếm thử. Lúc đầu Nhan Hoài Hi chỉ định nhẹ nhàng lau khóe môi giúp nàng, nhưng chẳng hiểu sao, đầu ngón tay qua lớp khăn tay lại khẽ vuốt ve đôi môi ấy.
Người bị lau môi hơi ngẩn ra, mình mới chỉ bắt đầu ăn thôi mà, sao lại thành ra thế này? Hơn nữa mình đâu còn là trẻ con, tự mình lau được mà!
Ánh mắt Dư Doanh Hạ đầy trong trẻo xen lẫn chút bối rối. Đầu ngón tay Nhan Hoài Hi khẽ run, đều là do Dương Tầm Chu, khiến nàng dạo này toàn nghĩ lệch lạc.
Như lúc này chẳng hạn, Dư Doanh Hạ vẫn chẳng hay biết gì về chuyện tối qua, lại càng không biết rằng giờ đây trong lòng mình đang cuồn cuộn lên ham muốn muốn ép nàng dựa vào cửa sổ mà nếm thử hương vị kia một lần. Cảm giác nóng rát như bị lửa thiêu khiến Nhan Hoài Hi vội rụt tay lại.
"Tỷ tỷ?"
Nhan Hoài Hi giật mình hoàn hồn, cố lấy lại vẻ bình thản, mỉm cười nói: "Khóe miệng của muội dính một hạt cơm, ăn cơm mà còn như trẻ con mơ mộng cái gì thế?"
Dư Doanh Hạ lập tức đỏ mặt, vội đưa tay lau miệng, nhỏ giọng nói với chút ngượng ngùng: "Ừm... ở đây hình như không có món nào tỷ tỷ thích ăn, hay là để ta gọi thêm vài món điểm tâm nhé?"
"Vậy thì... gọi bánh đào hoa đi." Đáng tiếc, thứ "bánh đào hoa" ngon nhất bây giờ nàng lại chẳng thể nếm được.
Ánh mắt Nhan Hoài Hi nhìn nàng, mang theo một thứ cảm xúc mà Dư Doanh Hạ không sao hiểu nổi.
"Được rồi, để ta đi hỏi thử xem ở đây có không." Dư Doanh Hạ cũng chẳng hiểu sao, nhiệt độ trong ánh mắt của Nhan Hoài Hi dường như khác với thường ngày, khiến nàng chỉ dám liếc nàng ấy một cái rồi lập tức tránh đi.
Thật là kỳ quái, bánh hoa đào thì cũng chỉ là bánh đào hoa thôi mà, sao người này lại cười như vậy chứ... Dư Doanh Hạ cũng không biết nên dùng từ gì để hình dung, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, tim nàng bỗng đập nhanh hơn, chẳng chịu nghe theo ý mình nữa.