Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
Chương 68: Nguy cơ
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở cực tây Nam Vực có một khu rừng chìm trong khí chết chóc. Cây cối nơi đây khô héo, chỉ còn những linh hồn vật vờ lang thang. Không chỉ có linh hồn người, mà cả linh hồn muông thú, côn trùng cũng đều tồn tại dưới dạng hồn thể. Đây chính là vùng rìa của Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh.
Khu rừng bị ảnh hưởng bởi bí cảnh, trở thành nơi người sống không nên đặt chân đến. Ngàn năm trước, khi còn trẻ, tiên nhân Nhan Thanh Túc của Nhan gia đã mạo hiểm tiến vào khu rừng và phát hiện ra Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh. Từ đó về sau, bí cảnh này thuộc quyền sở hữu của Nhan gia, cho đến khi tai họa ập đến.
Sau khi Nhan gia diệt vong, ba tiểu gia tộc đã chia nhau nguồn tài nguyên vô chủ và nhanh chóng lớn mạnh. Cuối cùng, ba gia tộc này vì quyền sở hữu Vong Hồn Mê Thất mà không ai chịu nhường ai, thậm chí nhiều lần xảy ra tranh đấu đổ máu. Hậu quả là cả ba đều chịu tổn thất nặng nề, suýt chút nữa bị kẻ khác nhân cơ hội đoạt lợi. Kể từ đó, ba nhà mới chịu bắt tay hòa giải, cùng nhau chia sẻ lợi ích từ bí cảnh này.
“Lần này bí cảnh mở sao mà sớm thế, hơn nữa lối vào vẫn luôn không ổn định, thật khiến người ta bất an.” Vì bí cảnh lần này có dấu hiệu khác thường, nên ba gia chủ của ba gia tộc này đều tự mình túc trực tại đây.
“Thiên tai thì còn có thể ứng phó, nhưng nếu là tai họa do người...” Gia chủ Triệu gia lộ rõ vẻ lo lắng.
“Ngươi cũng cảm thấy có khả năng là tai họa do người?”
Ba gia chủ chỉ cần nhìn nhau một cái là lập tức hiểu đối phương đang nghĩ điều giống mình.
“Nếu không phải vì lo ngại chuyện ấy, ta cũng chẳng đích thân đến đây. Năm đó Nhan gia bị diệt vong thật sự quá quỷ dị. Ta nhận được tin cầu cứu từ phía họ đã lập tức dốc hết sức chạy tới, ai ngờ...” Gia chủ Triệu gia khép mắt lại, như thể lại trông thấy cảnh tượng kinh hoàng năm ấy.
Triệu gia và Nhan gia vốn thâm giao nhiều đời. Trong quá khứ xa xưa, Nhan gia từng nhiều lần cứu Triệu gia thoát khỏi hiểm cảnh. Mang theo ân tình đó, khi Nhan gia gửi tin cầu cứu, gia chủ Triệu gia lập tức dẫn người đi chi viện.
Triệu Nhan hai nhà cùng thuộc Nam Vực, khoảng cách không xa. Trong tình huống đó, gia chủ Triệu gia lập tức dẫn người đi, chỉ trong một canh giờ đã có thể đến nơi, thế nhưng vẫn muộn.
Khi ấy, Nhan gia chẳng khác gì khu rừng này: không còn một sinh linh sống sót. Tất cả mọi người đều chết thê thảm, thân thể khô quắt lại. Kẻ gây án không chỉ giết họ mà ngay cả chút sức lực cuối cùng trong cơ thể cũng không buông tha, sống sờ sờ hút cạn huyết nhục của họ.
Từ trên xuống dưới, không một ai còn sống.
Hung thủ biến mất không một dấu vết. Ngày đó, gia chủ Triệu gia thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, tu vi của nàng ngang với vợ chồng gia chủ Nhan gia, hai người họ liên thủ còn không giữ nổi mạng, nàng mà xông vào cũng chỉ là tự dâng thêm một mạng mà thôi.
Về sau, nàng chỉ có thể thu thập thi thể cho Nhan gia. Những thi thể bị hút sạch chỉ cần chạm nhẹ là tan vỡ, nàng phải tốn rất nhiều công sức mới giữ được phần lớn thi thể còn nguyên vẹn.
Nàng vẫn luôn điều tra sự thật về việc Nhan gia bị diệt vong, tiếc rằng đến nay chưa có bất kỳ manh mối nào. Nhưng nỗi sợ hãi năm đó đã khắc sâu vào tận đáy lòng nàng.
“Dù hiện tại ba nhà chúng ta có liên thủ lại cũng chưa chắc đã là đối thủ của Nhan gia ngày xưa. Ta thật sự không dám tưởng tượng phải là kẻ mạnh cỡ nào mới có thể đánh cho Nhan gia không kịp phản kháng như vậy. Nay Nhan gia đã không còn... nếu tai họa tương tự giáng lên đầu chúng ta, liệu chúng ta có thể sống sót không?”
Lời nàng nói khiến hai gia chủ còn lại lập tức chìm vào im lặng. Không cần nghĩ cũng biết là đánh không lại. Nếu kẻ thủ ác kia thật sự quay lại, có lẽ tất cả những người ở đây đều khó mà thoát được.
“Đừng nghĩ nhiều quá. Nhan gia chắc là gây thù chuốc oán với kẻ thù bên ngoài, hoặc bị người ta nhắm vào vì bảo vật của gia tộc. Việc ấy liên quan gì đến chúng ta đâu? Ngươi lo lắng quá rồi.” Gia chủ Vương gia lên tiếng an ủi, đồng thời cũng tự trấn an bản thân.
“Ta thì lại thấy, nếu sự bất thường của bí cảnh lần này thật sự liên quan đến con người, vậy rất có khả năng chính là tàn dư Thiên Hồn Tông mà năm đó ba nhà chúng ta hợp sức đánh lui! Có khi chúng chưa từ bỏ ý định, lại muốn quay về giành quyền kiểm soát bí cảnh!”
“Hy vọng là vậy.” Gia chủ Triệu gia vẫn mang vẻ trầm ngâm. Tàn dư Thiên Hồn Tông còn nằm trong phạm vi ba nhà có thể đối phó được. Nếu biến động lần này thật sự có bàn tay con người giật dây thì để những kẻ đó làm là tốt nhất, ít ra còn nằm trong tầm kiểm soát.
“Lần này bí cảnh mở cửa sớm hơn mấy ngày so với tính toán của chúng ta. Không biết những người cầm thẻ thông hành có kịp đến hết không. Cửa bí cảnh hình như sắp đóng rồi.” Gia chủ Tiền gia chăm chú nhìn cánh cửa dịch chuyển. Hắn nhận ra lối vào vốn đã không ổn định nay lại đang thu nhỏ dần, thời gian mở cửa lần này ngắn hơn nhiều.
“Hình như bên ta vẫn còn hai vị khách quý chưa đến.” Gia chủ Vương gia lại nhìn quanh. Một đoàn thương nhân quen làm ăn với họ đã mua hai tấm thẻ thông hành. Đừng nhìn bên ngoài chỉ là một đoàn thương nhân, gia chủ Vương gia biết rõ thế lực phía sau họ thâm sâu khó lường, bất kể về tài chính hay kẻ chống lưng đều vô cùng đáng sợ.
“Chẳng lẽ không kịp?”
“Không kịp thì cũng đành chấp nhận. Thời gian mở cửa của bí cảnh không do chúng ta quyết định. Lần này quả thật quá đặc biệt. Đã là khách quý, vậy giữ lại suất cho lần sau là được.” Lời gia chủ Tiền gia còn chưa dứt, trong không khí bỗng xẹt qua một luồng gió, cứ như có ai đó vừa lướt sát qua bên cạnh họ?
“Ai?!” Gia chủ Tiền gia lạnh toát mồ hôi. Có thể lặng lẽ tiếp cận gần đến vậy... nếu đối phương muốn lấy mạng hắn, vừa rồi đã là thời điểm tốt nhất.
Không biết là nhân vật nào, có thực lực như vậy mà còn muốn tiến vào bí cảnh này làm gì?
Hai bóng người khẽ dừng trước cổng bí cảnh, rồi lập tức biến vào bên trong.
Gia chủ Vương gia liếc thấy bên hông nữ tử áo đỏ có đeo thẻ bài mang ký hiệu của thương hội kia bèn nói: “Hình như đó chính là hai vị khách quý của ta?”
“Vậy thì tốt, may là vẫn kịp. Chỉ tiếc hai vị đến muộn quá, nếu không ta còn muốn bàn chuyện làm ăn tiếp theo. Xem ra đành để đến khi bí cảnh kết thúc vậy.” Gia chủ Vương gia tiếc nuối nói.
Gia chủ Triệu gia vốn đang nhắm mắt bất chợt ngửi thấy mùi máu tanh, nàng mở bừng mắt, ánh mắt sắc bén quét về phía xa.
Chỉ thấy sau đống đá lộn xộn, một người toàn thân trọng thương đang lảo đảo bước ra.
“Gia chủ! Gia chủ không xong rồi!” Người chạy đến toàn thân đẫm máu, hắn cố gắng chống đỡ chạy thêm vài bước rồi chân mềm nhũn, ngã sụp xuống đất.
Gia chủ Tiền gia biến sắc mặt. Hắn nhận ra đây là người trong nhà mình, nhưng vừa rồi rõ ràng hắn tận mắt thấy hắn theo đội ngũ gia tộc cùng tiến vào bí cảnh!
Hắn lập tức bước lên đỡ hắn dậy: “Đã xảy ra chuyện gì? Không phải ngươi vào trong rồi sao?”
“Không có đâu, gia chủ!” Kẻ may mắn sống sót phun ra mấy ngụm máu tươi. Gia chủ Tiền gia vội dùng linh lực giữ lại hơi tàn cho hắn.
Hắn vừa nôn máu vừa run rẩy nói, nước mắt không ngừng tuôn xuống: “Cả đội chúng ta bị tập kích trên đường đến đó, chỉ còn mình ta sống sót, những người khác đều không còn nữa... chúng ta căn bản chưa hề đến nơi!”
Sắc mặt gia chủ Tiền gia tái nhợt, gia chủ Triệu gia và gia chủ Vương gia cũng đồng thời trầm xuống. Ba người cùng quay đầu nhìn về phía cửa vào bí cảnh, đáng tiếc nó đã khép lại.
“Xảy ra chuyện lớn rồi... vào bí cảnh rồi thì họ sẽ không nhận được tin tức bên ngoài! Giờ phải làm sao... đội ngũ Tiền gia đều là giả!”
Gia chủ Triệu gia và gia chủ Vương gia dốc hết mọi biện pháp có thể nghĩ tới để liên lạc với người trong bí cảnh, nhưng tạm thời đều không thành công.
“Đáng chết! Vậy mà thật sự có kẻ trà trộn vào! Ngươi có thấy rõ hung thủ không?” Người xung quanh cố gắng moi thêm tin tức từ kẻ trọng thương.
“Không... không biết. Chỉ trong nháy mắt thôi, mọi người đều chết hết. Lúc đó ta không ở trong đội nên mới sống sót. Bọn họ... bọn họ đều biến thành thây khô...” Hắn thều thào đứt quãng.
Nghe đến hai chữ “thây khô”, chân gia chủ Triệu gia mềm nhũn, gương mặt nàng trong nháy mắt mất hết huyết sắc. Nếu không có người đỡ, e rằng nàng đã ngã quỵ rồi.
“Là bọn chúng... bọn chúng tới rồi...”
Những người đã tiến vào bí cảnh vẫn hoàn toàn không biết nguy hiểm đang âm thầm ẩn nấp. Nhan Hoài Hi biết thời gian cấp bách nên chẳng kịp nói gì, lập tức ôm Dư Doanh Hạ lao thẳng đến đây. Nàng chạy hết tốc lực, phải cố gắng lắm mới kịp ôm Dư Doanh Hạ xông vào trước khi cửa bí cảnh đóng lại.
Dù với tu vi của nàng, một hơi vượt nửa Nam Vực đến đây cũng khiến hơi thở nàng có chút rối loạn.
Trận pháp tại cửa vào sẽ dịch chuyển họ ngẫu nhiên đến một góc trong bí cảnh. Mà đã gọi là Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh, tức nơi này chắc chắn đầy rẫy quỷ hồn.
Dư Doanh Hạ được nàng ôm suốt đường đi nên không cảm thấy gì bất thường. Chỉ là vận may của nàng hơi kém: vừa được dịch chuyển vào, suýt chút nữa đã mặt đối mặt với một con quỷ.
Con quỷ ấy chết rất thê thảm, gương mặt mục nát, ngũ quan biến thành một mảng thịt nát. Khi hai nàng vừa xuất hiện, nó cũng sững lại một nhịp, nhưng mùi hương ngọt ngào của người sống lập tức kích thích bản năng, khiến nó há cái miệng đầy máu thịt lao về phía Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ vốn đã hơi sợ ma, dù đã rèn luyện nên đã đỡ hơn nhiều, nhưng bị một quỷ hồn chết thảm như thế áp sát mặt ở cự ly gần đến vậy, nàng liền hoảng sợ ôm chặt lấy Nhan Hoài Hi.
“Muốn chết.”
Giọng Nhan Hoài Hi tràn đầy vẻ lạnh lẽo, sát ý tỏa ra. Nàng vung tay tát một cái, con quỷ đang há miệng định cắn Dư Doanh Hạ liền tan biến như cát gặp gió.
À không, nàng vừa nói sai rồi, thứ đó vốn đã chết từ lâu, giờ có lẽ phải gọi là hồn bay phách lạc mới đúng, nhưng như vậy cũng xem như là một cách giải thoát rồi.
Mà loại quỷ như thế còn rất nhiều, hai nàng hình như rơi đúng vào hang ổ quỷ, bọn chúng đói không biết bao lâu rồi. Thấy hai sinh linh sống sờ sờ rơi vào đây, ánh mắt từng con đều hiện lên vẻ thèm khát. Dù có một con vừa bị tiêu diệt, chúng vẫn không nhịn được mà tiếp tục tiến lại gần.
Vừa rồi khi đánh tan con quỷ kia, Nhan Hoài Hi còn chưa dùng linh lực. Nay thấy đám tiểu quỷ phiền phức kia vẫn muốn nhào lên, nàng liền trực tiếp phóng ra uy thế của mình.
Linh lực của nàng như biển động cuồn cuộn, đừng nói là mấy con quỷ còn chẳng bằng du hồn, ngay cả những kẻ dưới cảnh giới Luyện Thần Phản Hư nếu đứng trước mặt nàng cũng sẽ bị “sóng biển” ấy khiến nghẹt thở.
Trong nháy mắt, mọi thứ tạp nham xung quanh đều bị quét sạch.
“Được rồi được rồi, mở mắt ra đi, mấy con quỷ đó hết rồi.” Nhan Hoài Hi đảo mắt nhìn quanh một vòng, chắc chắn không còn thứ gì đáng sợ mới dịu giọng an ủi người trong lòng.
Ôi chao, biết làm sao đây. Trong Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh thì chỗ nào cũng đầy quỷ. Nếu Doanh Hạ sợ đến mức này... thế chắc là chỉ còn cách trốn trong lòng mình thôi nhỉ.
Khóe môi Nhan Hoài Hi cong lên. Nụ cười ấy khiến Dư Doanh Hạ vốn đã hơi ngượng ngùng lập tức đỏ mặt.
“Ta... ta chỉ là bị dọa bất ngờ thôi. Thật ra... ta không còn sợ ma như trước nữa.” Dư Doanh Hạ vén mấy sợi tóc bên tai xuống để che đôi tai đỏ ửng của mình.
Trước khi đến đây, Nhan Hoài Hi đã nói cho nàng biết thế nào là Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh, còn dặn trước rằng khắp nơi toàn là quỷ, nếu không chịu được thì thôi. Dư Doanh Hạ nhớ lúc đó mình còn vỗ ngực bảo sẽ không sợ, kết quả vừa vào đã tự vả.
Nhan Hoài Hi không nhịn được cười khẽ một tiếng, làm cho Dư Doanh Hạ chỉ muốn chui đầu trở lại trong lòng nàng.
“Được được, ngươi chỉ là giật mình chứ không phải sợ.” Nhan Hoài Hi thuận theo lời nàng nói, Dư Doanh Hạ không cần nhìn vào mắt Nhan Hoài Hi cũng biết con mèo xấu xa này nhất định lại đang trêu chọc nàng.
“Đi thôi. Nhìn tu vi đám quỷ này, hẳn chúng ta bị dịch chuyển đến rìa ngoài bí cảnh. Những thứ tốt thật sự nằm ở phía trong. Nhân cơ hội này mang được bao nhiêu thì mang.” Nhan Hoài Hi biết phải đổi chủ đề ngay, nếu không thỏ con gấp quá sẽ cắn người.
Mặt Dư Doanh Hạ vẫn còn hơi nóng. Nàng cố tỏ ra bình tĩnh, ngẩng đầu lên quan sát xung quanh. Nơi này khí chết chóc nặng hơn bên ngoài, nhưng trong không khí lại trôi nổi chút hồn lực nhàn nhạt, chỉ là trong luồng hồn lực này bị lẫn không ít tạp chất.
Từ lúc nàng bước vào đây, linh lực trong cơ thể liền thuận theo tâm pháp mà vận hành, thậm chí còn chủ động hấp thụ hồn lực bên ngoài. Dư Doanh Hạ giật mình, lo lắng không biết có thứ gì dơ bẩn sẽ theo dòng hồn lực mà chảy thẳng vào thân thể nàng hay không.
Nhưng điều kỳ lạ là, khi tâm pháp được vận hành, nó lại tự động loại bỏ những tạp chất đó! Lực lượng nàng hấp thụ vào đều là sạch sẽ. Chẳng bao lâu, nàng liền cảm giác lực lượng linh hồn mình hình như trở nên đầy đặn và phong phú hơn một chút.
Chả trách Nhan Hoài Hi nói nơi này là bí cảnh rèn luyện tốt nhất cho giai đoạn đầu của hồn tu, quả thật không hề tầm thường!
Nhan Hoài Hi cũng không ngờ mình chỉ mới xác định phương hướng xong thôi mà người bên cạnh đã hấp thụ đám lực lượng dơ bẩn này rồi! Trong bí cảnh này đúng là có nơi thích hợp để tu luyện, nhưng tuyệt đối không phải chỗ này!
Khi nàng phát hiện hồn lực trong không khí có dao động bất thường, thì Dư Doanh Hạ đã hấp thụ không ít lực lượng, sắc mặt Nhan Hoài Hi lập tức thay đổi.
“Không được hấp thụ lực lượng ở đây!” Nhan Hoài Hi sợ chỉ cần chậm một bước, đám ô uế này sẽ làm bẩn linh hồn của Dư Doanh Hạ, nên nàng không chút do dự đưa thẳng hồn lực của mình xâm nhập vào thân thể Dư Doanh Hạ.
Linh hồn của Dư Doanh Hạ theo bản năng muốn tránh né lực lượng từ bên ngoài, nhưng Nhan Hoài Hi căn bản không cho nàng cơ hội, trực tiếp dùng hồn lực của mình bao phủ lấy linh hồn nàng thật chặt.
Hành động này có phần mạo phạm, chẳng khác nào sàm sỡ người khác giữa chốn đông người, thậm chí còn vượt quá giới hạn hơn.
Nhan Hoài Hi vốn định kiểm tra, không ngờ lại phát hiện linh hồn của Dư Doanh Hạ sạch sẽ như lúc ban đầu, hoàn toàn không có chút ô nhiễm nào. Dường như chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng.
Linh hồn của Dư Doanh Hạ khẽ run lên dưới sự thẩm thấu của nàng. Vì Nhan Hoài Hi cố ý không nhắc nhở, còn Dư Doanh Hạ thì thiếu nhiều kiến thức mà một hồn tu nên có, nên nàng cũng không hiểu hành động này có ý nghĩa gì, chỉ có thể đáng thương mà bị động chấp nhận hành vi của Nhan Hoài Hi.
Dáng vẻ nhu nhược, đáng yêu ấy càng khiến nàng thêm mê hoặc, đặc biệt là đôi mắt khẽ phủ hơi sương, làm hơi thở của Nhan Hoài Hi cũng trở nên gấp gáp.
Ý nghĩ xấu xa trong nàng khẽ dấy lên một thoáng. Vì vậy, sau khi xác định Dư Doanh Hạ không hề bị ô nhiễm, Nhan Hoài Hi chẳng những không lập tức buông linh hồn Dư Doanh Hạ ra mà còn cố tình nghiêng người lại gần hơn... rồi nhẹ nhàng siết nhẹ một cái.