Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
Chương 67: Tâm sự
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mấy thứ này chỉ là vật vô tri vô giác, vốn dĩ là để người ta dùng. Dù sao ta cũng không dùng đến, ngươi cứ cầm lấy là được.” Nhan Hoài Hi mong thấy chút vui mừng trên gương mặt Dư Doanh Hạ, nhưng phản ứng của nàng lại không như Nhan Hoài Hi nghĩ.
Nàng không thấy Dư Doanh Hạ vui mừng bao nhiêu, trái lại, gương mặt nàng ấy lại thoáng hiện vẻ u sầu khó tả.
“Không vui sao?”
“Không, chỉ là ta không biết phải báo đáp tỷ thế nào.” Dư Doanh Hạ khẽ cụp mắt xuống, che giấu tâm tư của mình.
Không biết phải báo đáp thế nào? Phải chăng sau mấy chữ này còn ẩn chứa vế sau? Trong lòng Nhan Hoài Hi thoáng có linh cảm, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Dư Doanh Hạ nói tiếp.
Trái lại, Triệu Huỳnh ở bên cạnh, vốn chưa hiểu rõ sự tình, lại xen vào đùa: “Nếu không biết báo đáp thế nào, chẳng phải nên lấy thân báo đáp sao?”
Nhan Hoài Hi chợt cảm thấy hôm nay Triệu Huỳnh cuối cùng cũng thông minh ra được một lần. Nàng còn chưa kịp dùng giọng đùa cợt tương tự để thăm dò ý Dư Doanh Hạ, thì Dư Doanh Hạ đã khoát tay cười: “Chuyện này không đùa được đâu. Tỷ tỷ là người tương lai sẽ thành tiên, ta nào dám mơ tưởng. Vả lại ta vốn dĩ đã định báo ân rồi, nếu còn lấy thân báo đáp thì chẳng phải vừa ăn vừa hốt sao?”
Dư Doanh Hạ đối diện vẻ hơi ngẩn người của Nhan Hoài Hi, liền cười lấy lòng. Nàng nghĩ mình vừa khen Nhan Hoài Hi, vừa bày tỏ thái độ rõ ràng, chắc chắn là điều Nhan Hoài Hi muốn nghe. Nhưng nàng không biết lúc này Nhan Hoài Hi đang âm thầm hối hận đến mức muốn thổ huyết.
Ban đầu Triệu Huỳnh không hiểu “vừa ăn vừa hốt” nghĩa là gì. Suy nghĩ một lát mới hiểu ra, nàng liền bật cười thành tiếng vì thấy cách ví von này thật thú vị.
Nhưng tiếng cười vừa bật ra đã lập tức bị ánh mắt lạnh lẽo từ chủ thượng quét tới khiến nàng nghẹn họng. Triệu Huỳnh lén nhìn sang, ánh mắt chủ thượng vô cùng đáng sợ. Nàng cứng đờ cả người, không hiểu mình lại chọc giận chủ thượng ở điểm nào. Thời gian này đúng là xui xẻo quá, nói câu gì cũng có thể làm phật ý.
“Doanh Hạ, thật ra ngươi không cần tự ti như vậy.” Nhan Hoài Hi liếc Triệu Huỳnh một cái vì đã gây chuyện, rồi cố gắng chọn lựa lời lẽ để Dư Doanh Hạ hiểu rằng nàng không phải người cao quý, khó gần. Nàng muốn nói rằng Dư Doanh Hạ có thể nghĩ về những điều đó, rằng những lời nàng nói trước đây đều không còn giá trị nữa.
Trước khi gặp Dư Doanh Hạ, Nhan Hoài Hi chưa từng nếm trải cảm giác tự vả miệng, còn bây giờ thì không chỉ được trải nghiệm, mà còn được trải nghiệm rất nhiều lần.
“Ta biết.” Dư Doanh Hạ rất hiểu ý, chớp mắt với nàng: “Tỷ tỷ một lòng tu tiên, không hứng thú chuyện tình ái.”
Không, nàng có hứng thú vô cùng.
“Yên tâm, lời tỷ tỷ từng nói ta vẫn nhớ. Ta biết tỷ muốn tốt cho ta, mong ta đừng sa vào một đoạn tình cảm không có kết quả mà chịu thiệt.” Dư Doanh Hạ chỉ một câu đã nâng Nhan Hoài Hi lên thành một vị thánh nhân, nhưng Nhan Hoài Hi không hề vui, chỉ cảm thấy một hơi nghẹn ứ nơi lồng ngực.
Nàng không hề muốn làm một vị thánh nhân trong miệng Dư Doanh Hạ. Nàng còn muốn học theo những điều thấp hèn trong cuốn sách kia kìa, dĩ nhiên điều kiện là không để con thỏ nhỏ này phát hiện.
Nhan Hoài Hi khẽ vuốt gò má Dư Doanh Hạ, ánh mắt sâu thẳm như biển sâu, tựa như muốn nuốt trọn người trước mặt.
Nụ cười trong mắt Dư Doanh Hạ bỗng nhạt đi. Nàng cảm thấy thần sắc Nhan Hoài Hi có chút khác lạ, như thể bản thân đã trở thành con mồi bị nhốt trong lồng.
Đến cả Triệu Huỳnh vốn không nắm bắt được tình hình cũng cảm thấy không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ, còn bản thân thì dường như mình đang thừa thãi, không nên có mặt ở đây. Mình có nên lặng lẽ rời khỏi đây không nhỉ?
Không ai mở miệng nói lời nào, trong bầu không khí yên tĩnh lại lan ra một cảm giác mập mờ khó tả.
“Vù vù vù!” Thứ phá tan sự tĩnh lặng lại chính là món cực phẩm linh khí vừa mới được luyện thành.
Linh bút trong tay Dư Doanh Hạ bỗng thoát khỏi lòng bàn tay nàng, bay vọt lên, lắc lư qua lại trước mặt, như thể cực kỳ bất mãn vì nàng đã bỏ quên nó bấy lâu.
Để quá trình Dư Doanh Hạ thu phục linh khí được thuận lợi hơn, Nhan Hoài Hi đã lấy máu của nàng giao cho Triệu Huỳnh để khi luyện khí tiện đưa vào, nhờ đó sau khi linh khí sinh ra sẽ tự nhiên thân cận với nàng.
Cực phẩm linh khí vừa thành hình đã có chút linh trí, nó đang cố gắng đưa linh lực của mình hòa vào linh lực của Dư Doanh Hạ.
“Tiểu tử này muốn nhận ngươi làm chủ đó.” Triệu Huỳnh từng tiếp xúc qua hàng vạn linh khí nên đương nhiên hiểu nó đang biểu đạt điều gì.
“Cô nương mau đi để linh khí nhận chủ. Hai người các ngươi cần một khoảng thời gian để hòa hợp. Nó lại là cực phẩm linh khí, càng tốn thời gian hơn. Ngươi đừng để lỡ mất lúc bí cảnh mở ra.” Triệu Huỳnh nghiêm túc dặn dò.
“Được.” Dư Doanh Hạ gật đầu.
“Nàng ấy nói đúng. Doanh Hạ, ngươi nhanh đi để cây bút này nhận chủ. Năm nay Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh mở sớm một cách bất thường. Ta nhớ từ trước đến giờ chưa từng sớm đến thế. Họ nói cửa bí cảnh đã bắt đầu rò rỉ linh khí. Tính theo thời gian bây giờ, ít nhất một tháng, nhiều nhất nửa năm, bí cảnh chắc chắn sẽ mở.”
“Bí cảnh này đối với hồn tu là nơi rèn luyện cực kỳ tốt. Với tu vi hiện giờ của ngươi mà vào thì vừa vặn.” Thần sắc Nhan Hoài Hi có phần thâm trầm, phức tạp hơn là dịu dàng, “Đợi ngươi bế quan xong, chúng ta nói chuyện cho ra lẽ.”
Dư Doanh Hạ vừa nghe bốn chữ “nói chuyện rõ ràng” là bắt đầu căng thẳng. Nàng vô thức đoán rằng lẽ nào Nhan Hoài Hi muốn nói về thân phận của mình, muốn tính sổ sao? Nhưng vẻ mặt nàng ấy lại không giống như muốn truy cứu.
Thôi vậy, nước đến thì đất ngăn, chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Thà nhân cơ hội này dứt khoát sắp xếp lại hết mọi chuyện rối rắm.
“Được, đúng lúc ta cũng có chuyện muốn nói.” Dư Doanh Hạ nắm lấy cây bút đang quẫy đạp lung tung trước mặt rồi nhẹ nhàng vuốt ve để trấn an.
Ánh mắt Nhan Hoài Hi đổ dồn lên linh bút. Nhìn nó được Dư Doanh Hạ đối xử như dỗ dành trẻ con, nàng hừ khẽ trong lòng. Khi xưa lúc nàng cảnh giác nhất, đối xử với Doanh Hạ tệ nhất cũng đâu được nàng ấy dỗ dành như thế này. Hừ, chẳng trách trong sách bản thân nàng lại thấy hơi nghiện.
“Sư tôn? Ngài đang làm gì ở đây?” Một tiểu cô nương thò đầu ra từ sau cánh cửa Luyện Khí Tháp. Vừa thấy hai người bên ngoài, nàng lập tức kéo Triệu Huỳnh vào trong rồi lặng lẽ đóng cửa lại.
Nàng không bước ra hành lễ, vì nàng khá lanh trí, biết lúc này chủ thượng chắc hẳn muốn nàng biến mất không dấu vết hơn là chạy ra quấy rầy giữa lúc chủ thượng và cô nương kia đang nói chuyện.
“Ta đưa linh khí mới luyện xong cho chủ thượng. Còn ngươi đang làm gì?” Triệu Huỳnh cau mày nhìn cánh cửa đang khép hờ. “Chủ thượng chắc chắn biết ngươi ở đây. Sao ngươi không chào mà còn đóng cửa lại làm gì?”
“Ôi sư tôn của ta ơi, ngài không nghe nói gì về chuyện của hai vị đó sao? Chúng ta đứng đó chỉ khiến đạo lữ của người ta đang nói chuyện mà bị quấy nhiễu, rất dễ làm họ khó chịu. Chủ thượng chắc đã thấy ngài chướng mắt từ lâu rồi.” Tiểu cô nương nói với vẻ mặt già dặn.
Triệu Huỳnh ngây người, trong đầu nàng dường như chỉ còn hai chữ: đạo lữ.
“Cô nương kia là đạo lữ của chủ thượng? Sao có thể, ta chưa nghe gì cả.” Cả ngày vùi trong Luyện Khí Tháp, không cập nhật được tin tức, nàng còn tưởng Nhan Hoài Hi cả đời này không dính dáng gì đến hai chữ đạo lữ này.
“Ai bảo sư tôn cứ mãi ở trong đó không chịu ra, ta muốn nói chuyện này với ngài mà không tìm được cơ hội. Chuyện này chắc chắn là thật, ngay cả Đằng đường chủ cũng biết! Hơn nữa trước đó linh lực của Dư cô nương kia còn mang theo khí tức của chủ thượng. Giờ chắc đã bị chủ thượng giấu đi rồi. Nếu sư tôn cảm nhận thử sẽ biết ngay.” Tiểu cô nương vừa nói vừa nháy mắt với Triệu Huỳnh, mong sư tôn hiểu ý mình.
“Chẳng trách...” Triệu Huỳnh bừng tỉnh, nhưng qua cuộc đối thoại nàng nghe lén được giữa chủ thượng và cô nương kia, mọi việc e rằng không đơn giản như thế.
Chủ thượng rõ ràng là có ý, nhưng Dư cô nương kia thì chưa chắc. Hai người đó còn đang giằng co, bảo sao nàng nói gì cũng sai!
“Những ngày này chúng ta nên hạn chế xuất hiện trước mặt chủ thượng thì hơn. Đi thôi, vi sư đã lâu không quản ngươi, giờ phải kiểm tra xem ngươi có chểnh mảng tu hành không.”
Tiểu cô nương lập tức hối hận, nhưng vẫn bị sư tôn túm cổ áo lôi vào trong tháp.
Dư Doanh Hạ cầm linh khí về phòng. Nhan Hoài Hi dặn nàng những điều cần chú ý khi để linh khí nhận chủ. Vì cây linh bút này tính ôn hòa, không phải vật hung bạo nên nàng cũng không lo xảy ra chuyện gì.
Chỉ là linh bút hơi nghịch ngợm, mới sinh ra đã tò mò về mọi thứ. Lúc Nhan Hoài Hi còn ở đó, nó biết mình không đánh lại nên giả vờ ngoan ngoãn trong tay Dư Doanh Hạ.
Nhưng khi cửa phòng khép lại, nó liền lộ nguyên hình thật sự. Đồ đạc trong phòng bị nó vẽ đầy mực, chẳng bao lâu căn phòng đã ngập tràn hoa lá, chim muông và đủ thứ hình vẽ loạn xạ!
arsenal Dư Doanh Hạ gần như bất lực. Đúng lúc cây bút đang cào loạn xạ trên cửa sổ, Nhan Hoài Hi bỗng mở cửa sổ ra.
Linh bút giật mình, lơ lửng giữa không trung; rồi chỉ thấy Nhan Hoài Hi cong ngón tay gõ mạnh lên thân nó. Nó là cực phẩm linh khí vô cùng cứng cáp nên không sợ hỏng, huống chi lại không phải Dư Doanh Hạ, thế nên Nhan Hoài Hi không hề nương tay.
Dư Doanh Hạ thở phào nhẹ nhõm. Nàng và Nhan Hoài Hi nhìn nhau, ý trong mắt chính là muốn nói: đánh đúng lắm!
Thực lực nàng còn yếu. Nếu để nàng đánh cây bút không nghe lời kia, e rằng nàng đánh đau cả tay mà cây bút cũng chỉ thấy như gãi ngứa.
Bị dạy dỗ xong, linh bút cuối cùng cũng ngoan ngoãn chui về trong tay Dư Doanh Hạ không dám quậy phá nữa. Có vẻ nó đã hiểu: trên đời này chỉ có Dư Doanh Hạ dịu dàng với nó; còn nếu nó bướng, nữ nhân đáng sợ kia sẽ tới đánh nó ngay!
Nhan Hoài Hi cong cong đôi mày, cố ý hù dọa: “Linh khí này cũng thường thôi, lại còn bướng bỉnh. Không thì bẻ ra, luyện lại từ đầu?”
Dư Doanh Hạ lập tức hùa theo: “Đều nghe tỷ tỷ.”
Linh bút sợ đến mức chui thẳng vào lòng Dư Doanh Hạ, kiên quyết đòi nhận chủ ngay lập tức, sợ chỉ chậm một bước là sẽ bị nữ nhân đáng sợ kia bẻ gãy rồi ném vào lò luyện khí thật sự.
“Tỷ tỷ ở ngoài hộ pháp cho muội. Thứ này nếu còn không nghe lời, muội chỉ cần gọi ta một tiếng là được.” Nhan Hoài Hi dịu dàng nói.
“Nó chắc sẽ ngoan rồi ha?” Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng đóng vai người dỗ dành nó.
Tiểu linh bút gật đầu lia lịa. Nó vốn không ghét nàng, chỉ là tính tình hoạt bát ham chơi.
Dư Doanh Hạ mất một lúc mới dỗ được nó ngoan. Sau khi linh khí nhận chủ, có linh lực phản hồi lại, khiến thời gian hoàn tất kéo dài hơn nàng nghĩ.
Một tháng sau khi nàng bế quan, ba đại gia tộc đang nắm giữ Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh phát tin cho những người có lệnh bài thông hành về việc bí cảnh sắp mở ra, tất cả phải lập tức xuất phát.
Căn cứ theo kinh nghiệm, mỗi lần bí cảnh mở ra chỉ mở trong một canh giờ rồi đóng hẳn. Đến khi bí cảnh tự đóng lại nửa tháng sau, những người còn sống bên trong sẽ bị đẩy ra khỏi không gian Vong Hồn.
Nếu như không may chết ở nơi này, linh hồn sẽ mãi mãi lạc lối, không có cơ hội chuyển thế đầu thai.
Bởi vì thời gian mở cửa quá ngắn ngủi cho nên ai muốn vào bí cảnh đều phải đến trước để chờ đợi, tránh bỏ lỡ thời cơ.
Dư Doanh Hạ bế quan nên không hề có động tĩnh gì, Nhan Hoài Hi thậm chí đã chuẩn bị tâm lý sẽ bỏ lỡ cơ hội lần này. May thay, đúng ngày bí cảnh mở cửa, cuối cùng Dư Doanh Hạ cũng kết thúc bế quan.