Chương 1

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm đầu xuân, vài cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ.
Người đứng bên cửa sổ sát đất rộng lớn, hai tay ôm lấy mình, run rẩy co ro. Gió lạnh khiến cậu tỉnh táo hơn, ánh mắt cậu hướng về phía mặt trời đang mọc ở phương Đông.
Ánh sáng màu cam chiếu vào đôi mắt nhạt màu của cậu, khiến chúng lấp lánh chói mắt.
Mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp tràn vào phòng. Cậu chân trần bước trên sàn nhà, đi vào phòng tắm.
Nhắm mắt lại, cậu khẽ cười một tiếng.
Cố Tinh Thần không thể ngờ, mình lại xuyên vào một quyển sách.
Mới hôm qua thôi, cậu vẫn còn là một minh tinh nhỏ chỉ biết bám víu phú nhị đại Hàn Tuyển Ý. Nào ngờ, chỉ sau một đêm ngủ cùng Lục Tấn Tắc, cậu bỗng phát hiện bản thân đã xuyên vào một quyển sách – một quyển sách mà kiếp trước cô em gái trợ lý đã đưa cho cậu đọc lúc rảnh rỗi giết thời gian.
Trong sách, nam chính Hàn Tuyển Ý sau khi bị bạch nguyệt quang Tô Hàm bỏ đi không lời từ biệt, đã ở bên cạnh Cố Tinh Thần – người thế thân của bạch nguyệt quang đó.
Một năm sau, Tô Hàm về nước. Hàn Tuyển Ý nhận ra mình vẫn còn rất yêu Tô Hàm, vì thế lại một lần nữa bắt đầu hành trình 'truy thê hỏa táng tràng'.
Còn Cố Tinh Thần, người thế thân kia, ngay từ đầu đã bị tổn thương. Sau đó cậu không cam lòng buông tay Hàn Tuyển Ý, trở thành nam phụ độc ác, cúc cung tận tụy cản trở cặp đôi chính, thành công trở thành 'đá kê chân' xúc tiến tình cảm của họ. Chưa kể, cậu còn tự mình tìm đường chết, bị cả mạng xã hội tẩy chay, phải rời khỏi giới giải trí.
Vào buổi tối hôm trước, Cố Tinh Thần, với danh nghĩa bạn trai cũ, tình cờ nhìn thấy Hàn Tuyển Ý cưỡng hôn Tô Hàm. Sau khi đau lòng uống say, Cố Tinh Thần đã gọi điện cho Hàn Tuyển Ý. Lúc đó, Hàn Tuyển Ý đang bận lo cho Tô Hàm, nên đã nhờ bạn tốt Lục Tấn Tắc giúp đưa Cố Tinh Thần về nhà.
Không hiểu sao sau đó, hai người lại 'lăn giường' cùng nhau.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cố Tinh Thần đã buông những lời cay nghiệt với Lục Tấn Tắc. Sau đó, cậu về đến nhà liền lăn ra giường ngủ thiếp đi.
Hôm nay tỉnh lại, Cố Tinh Thần đã nhớ lại toàn bộ cốt truyện.
Cậu chính là cái tên thế thân của bạch nguyệt quang đó, bị nam chính Hàn Tuyển Ý vứt bỏ, sau đó không ngừng gây rắc rối cho cặp đôi chính. Giờ đây, cậu thậm chí còn ngủ với nam phụ Lục Tấn Tắc – và cũng chính là vai nam phụ độc ác Cố Tinh Thần trong nguyên tác.
Trong sách nói, Hàn Tuyển Ý cố tình tiếp cận đàn em Cố Tinh Thần vì thấy cậu rất giống Tô Hàm.
Nhưng trong mắt Cố Tinh Thần, cậu và Tô Hàm chẳng hề giống nhau chút nào.
Ngoài việc cả hai đều có ngũ quan tinh xảo và khí chất thanh lãnh, thì gương mặt Tô Hàm còn kém xa Cố Tinh Thần. Nếu thật sự muốn so sánh, nhan sắc của Cố Tinh Thần có thể 'ném' Tô Hàm bay xa cả mười con phố!
Tắm rửa xong, Cố Tinh Thần vừa xoa tóc vừa đi vào bếp. Cậu cầm ly sữa bò lạnh uống một ngụm rồi nhíu mày lầm bầm: "Rốt cuộc tại sao mình lại thích Hàn Tuyển Ý nhỉ? Rõ ràng Lục Tấn Tắc còn đẹp trai hơn gã nhiều cơ mà!"
Chẳng lẽ là do hào quang của vai chính ư?
Cố Tinh Thần càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao. Nếu không, cậu sẽ không 'não tàn' đến mức coi trọng Hàn Tuyển Ý. Hắn ta cũng không phải kiểu người cậu thích.
Huống hồ, Hàn Tuyển Ý còn là một tên tra nam!
Nghĩ đến Lục Tấn Tắc, Cố Tinh Thần khẽ nhếch môi cười.
Nam phụ Lục Tấn Tắc quả thực chính là người như được 'đắp nặn' riêng cho cậu. Dù là dáng người, khí chất hay đạo đức, tất cả đều khiến cậu vô cùng yêu thích.
Điều cậu nên làm bây giờ là rời xa tra nam, làm tốt phận sự của mình, sau đó 'ôm mỹ nhân về', bước lên đỉnh cao nhân sinh!
Đi tìm đường chết cùng tra nam và 'bạch liên hoa' đó ư? Là do đầu óc cậu không tốt, hay là do bệnh tình nguy kịch không thuốc nào cứu được mà phải làm như thế chứ?
Cố Tinh Thần còn đang suy tư thì điện thoại trên bàn vang lên. Cậu chưa kịp xem đã bật loa ngoài.
"Tổ tông của tôi ơi, cậu đang ở đâu thế? Sáng nay cậu có cảnh quay, cậu quên rồi đúng không?"
Giọng nói đầu dây bên kia rất vang, Cố Tinh Thần một tay nấu trứng gà, một tay đáp: "Lát nữa em sẽ đi, đến phim trường gặp nha, anh Viên không cần đến đón em đâu."
Viên Cần ở đầu dây bên kia 'ừ' một tiếng, sau đó lại thấy kỳ lạ. 'Tiểu tổ tông' luôn lười tự mình lái xe, sao hôm nay đột nhiên lại đổi tính vậy ta?
Không phải lại có rắc rối nào muốn y giải quyết chứ?
Viên Cần có chút sốt ruột. Gương mặt Cố Tinh Thần rất đẹp, luôn đứng đầu trong giới minh tinh.
Ỷ vào gia đình có tiền, cậu ta muốn làm gì thì làm, chẳng kiêng dè gì. Đáng thương cho người đại diện như y, phải theo sau 'chùi đít' cũng không kịp!
Một chiếc xe thể thao lướt một đường cong đẹp mắt, chạy thẳng vào bãi đỗ xe của phim trường. Một thanh niên trẻ tuổi mặc quần áo thường ngày màu nhạt bước xuống xe, đeo kính râm, khóe miệng khẽ nhếch nụ cười nhạt.
Viên Cần bước nhanh đến, "Mau mau mau, đạo diễn đã giục mấy lần rồi, đến lượt cậu diễn đó."
Cố Tinh Thần tháo kính râm xuống, mắt nhìn quanh một lượt rồi nhàn nhạt nói: "Gấp gì chứ? Tô Hàm đến chưa?"
Bây giờ mỗi lần Viên Cần nghe thấy tên Tô Hàm là y lại đau đầu. Đừng nói 'vị này' lại muốn gây chuyện với người ta nữa nha?
"Đến rồi, đang hóa trang, cậu cũng mau đi đi." Viên Cần cẩn thận nhìn sắc mặt cậu, "Lát nữa hai người phải diễn chung, cậu đừng quá..."
"Đừng quá cái gì?" Cố Tinh Thần liếc xéo y, cười nói: "Sợ em đánh chết cậu ta à? Em đâu có ngu ngốc đến thế!"
Viên Cần:...
Cậu không ngốc sao? Hay là cậu đã hiểu sai về bản thân rồi?
Viên Cần đang định nói gì đó thì thấy cậu tươi cười quỷ dị, nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó. Y thuận theo ánh mắt cậu nhìn sang, thấy Lục Tấn Tắc đang ngồi một bên xem kịch bản.
Mắt Cố Tinh Thần lướt qua người Lục Tấn Tắc. Xem cậu phát hiện gì này, là một nam phụ luôn nỗ lực cố gắng đó nha!
Trong sách, Lục Tấn Tắc là bạn tốt của Hàn Tuyển Ý. Chẳng qua, Lục Tấn Tắc dựa vào thực lực để vươn lên đỉnh cao, còn Hàn Tuyển Ý thì dựa vào 'lưu lượng'.
Lục Tấn Tắc thuộc kiểu người có gương mặt đứng đắn, làn da hơi ngăm màu đồng cổ. Khi cười rộ lên rất có sức hấp dẫn, nhưng anh lại không hay cười.
Tài nguyên của anh không tốt như Hàn Tuyển Ý. Khi Hàn Tuyển Ý đã có thể tùy tiện chọn kịch bản nam chính, thì anh vẫn đang nỗ lực cố gắng.
Dường như cảm nhận được có ánh mắt đang dán chặt vào mình, Lục Tấn Tắc ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt đào hoa hơi cong cong, chứa đầy ý cười khi nhìn anh.
Lục Tấn Tắc khẽ nhíu mày, sau đó như nghĩ ra điều gì đó, lại không tự nhiên mà cụp mắt xuống.
Anh mím mím khóe môi. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, người kia đã không còn ở đó.
Đến phòng hóa trang, Cố Tinh Thần đẩy cửa bước vào, thấy một nam sinh hiền lành đang khen chuyên viên trang điểm, khiến chị ấy cười ha hả.
"Tô Hàm à, làn da của cậu thật tốt quá, màu da đều, dễ trang điểm. Hơn nữa, ngũ quan của cậu rất đẹp, chỉ cần hóa trang một chút thôi là đã rất ăn ảnh rồi."
Tô Hàm đang định nói chuyện thì bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ.
Hắn quay đầu lại, thấy người đến thì lập tức mím chặt môi, theo bản năng lộ ra vẻ co rúm.
Cố Tinh Thần đến ngồi bên cạnh hắn, ra vẻ kinh ngạc nói: "A, tôi vừa nghe chị ấy khen cậu, sao chưa gì cậu đã biến thành dáng vẻ tủi thân rồi, Tô Hàm? Bị gì thế? Chị ấy khen không đúng à?"
"Không phải, không có." Tô Hàm ấm ức nhìn về phía chuyên viên trang điểm, hắn còn cắn môi lắc đầu, tỏ vẻ không có gì.
Đây là bộ phim đầu tiên sau khi hắn về nước, hắn không thể để bất cứ ai có ấn tượng không tốt về mình được.
Cố Tinh Thần quay đầu nhìn vào gương, cười tủm tỉm nói: "Không phải như vậy thì đừng làm vẻ mặt tủi thân như thế chứ. Tôi vừa mới đi vào, đâu có ức hiếp cậu đâu!"
Tô Hàm nhìn Cố Tinh Thần cười rạng rỡ, trong mắt hắn hiện lên một tia khó hiểu, ngay sau đó hắn cúi đầu xuống.
Hàn Tuyển Ý nói Cố Tinh Thần chỉ là thế thân của hắn, nhưng hắn biết Cố Tinh Thần đẹp hơn hắn, hoàn cảnh gia đình cũng tốt hơn hắn. Điểm nào cậu ấy cũng đều tốt hơn hắn nhiều cả. Hắn chỉ có tình yêu của Hàn Tuyển Ý, cho nên hắn phải nắm chặt lấy nó.
Cố Tinh Thần đương nhiên nhìn thấy ý xấu trong mắt Tô Hàm.
Lúc chưa nhớ lại nội dung trong sách, 'não' cậu thật sự rất 'tàn'. Kể từ khi Tô Hàm vào đoàn, cậu luôn dằn vặt hắn, mỗi lần đều khiến người khác cảm thấy cậu đang bắt nạt Tô Hàm, để lại ấn tượng vừa kiêu ngạo vừa bướng bỉnh trong mắt mọi người.
Cậu đúng là kiêu ngạo bướng bỉnh, nhưng cũng không thể 'ăn mệt không không' như vậy được!
Theo cậu thấy, hai vai chính trong quyển sách này hoàn toàn phù hợp với giả thuyết 'tra công tiện thụ'. Nếu mà dính dáng đến bọn họ, IQ của cậu chắc chắn sẽ tự động giảm sút thê thảm.
Trong ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ của chuyên viên trang điểm, Cố Tinh Thần cười nói: "Phiền chị giúp em hóa trang nhanh một chút, em còn muốn xem kịch bản nữa."
Chuyên viên trang điểm nhanh chóng hóa trang xong cho Tô Hàm, rồi cầm đồ nghề chuyển sang phía Cố Tinh Thần. Cô nhìn vào gương một lúc lâu, đột nhiên nhận ra vẻ ngoài của Cố Tinh Thần thật sự quá đẹp.
"Thầy Cố, làn da của cậu đẹp quá, vừa trắng vừa mềm, không nhìn thấy cả lỗ chân lông. Nếu cậu mà là nữ, chắc chắn sẽ bị người khác ghen ghét chết mất.
Gương mặt tinh xảo thì khỏi phải nói rồi, lại còn rất cân đối, đúng là không có góc chết luôn."
Cô chỉ nghĩ sao nói vậy, hoàn toàn không chú ý đến Tô Hàm đang ngồi một bên với vẻ mặt đen sầm.
Chuyên viên trang điểm vừa thật lòng khen ngợi, vừa đánh lớp lót nền xong lại tiếp tục nói: "Làn da cậu trắng quá, nhưng nhân vật của cậu yêu cầu tôi phải hạ thấp hai tông da, còn phải hóa trang thêm một chút tàn nhang nữa."
"Không sao, chị cứ hóa trang theo nhân vật trong kịch bản. Cứ gọi em là Tinh Thần là được rồi."
Chuyên viên trang điểm không ngờ cậu lại dễ nói chuyện như vậy.
Lúc cô vừa hóa trang cho Tô Hàm, Tô Hàm còn làm nũng nhờ vả cô –
"Chị ơi, phiền chị hóa trang cho em đẹp một chút nhé. Nhân vật trong kịch bản có làn da rất trắng, đi theo phong cách quý công tử.
Cảm ơn chị!"
Tuy rằng nói ngọt nhưng yêu cầu lại nhiều. Cứ như thế, khi so sánh thì hiển nhiên thấy Cố Tinh Thần dễ chịu hơn nhiều.
"Ủa, Tinh Thần, sao trán cậu nóng quá vậy, có phải đang sốt không?" Chuyên viên trang điểm sờ lên trán cậu liền thấy không ổn, sau đó nhìn kỹ lại thì quả nhiên thấy hai má cậu đã ửng đỏ.
Cố Tinh Thần cũng sờ lên, đúng là có chút nóng nhưng cậu không để tâm: "Không sao, lát nữa quay xong uống chút thuốc là được."
Chuyên viên trang điểm kêu người đi tìm thuốc, không đồng ý nói: "Nghe tôi, uống thuốc hạ sốt trước đi."
Cố Tinh Thần hóa trang xong thì uống thuốc. Khi cậu quay đầu lại tìm người, không biết Tô Hàm đã ra khỏi phòng hóa trang từ lúc nào, không thấy đâu nữa.
Cậu dạo một vòng không thấy Lục Tấn Tắc, nhưng ngược lại thấy Hàn Tuyển Ý và Tô Hàm cùng nhau đi vào phim trường. Bên kia, đạo diễn bắt đầu hô chuẩn bị.
"Tô Hàm, Cố Tinh Thần, lát nữa hai người diễn chung, cố gắng diễn một lần qua luôn nhé."
Nói tiếp, không biết là 'nghiệt duyên' gì nữa, lần đầu tiên Cố Tinh Thần gặp mặt Tô Hàm cũng là ở đoàn phim này.
Sau đó Cố Tinh Thần nhất quyết phải gọi Hàn Tuyển Ý đến đón, kết quả lại khiến Hàn Tuyển Ý biết Tô Hàm đã về nước.
Càng trùng hợp hơn nữa là trong bộ phim này, Cố Tinh Thần và Tô Hàm lại diễn vai anh em sinh đôi!
Cố Tinh Thần trong nguyên tác chính là vì bộ phim này mà bị mọi người đem ra so sánh với Tô Hàm. Cuối cùng, Tô Hàm còn 'tuôn ra' việc bị Cố Tinh Thần 'đoạt' mất Hàn Tuyển Ý, khiến cậu bị dân mạng bôi nhọ, nói cậu không xứng làm thế thân của Tô Hàm, ngay cả trên TV cũng không xứng làm nam phụ độc ác.
Thậm chí Hàn Tuyển Ý còn tự mình 'ra trận', nói rằng lúc trước gã thấy Cố Tinh Thần rất giống Tô Hàm nên mới sinh ra hảo cảm với cậu.
Cố Tinh Thần nhìn Hàn Tuyển Ý đứng cạnh Tô Hàm, khóe miệng cậu nhếch lên ý cười.
Tra nam tiện thụ! Trời sinh một đôi!