Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Hàm thấy Cố Tinh Thần nhìn sang thì khóe môi khẽ nhếch. Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Tuyển Ý cao hơn mình một chút. Trong đôi mắt đối phương dường như chỉ có duy nhất mình hắn, chất chứa đầy tình yêu khiến Tô Hàm vô cùng hưởng thụ.
"Tô Hàm, em mau đi quay đi, anh sẽ chờ em ở đây. Khi nào xong việc, anh sẽ đưa em đến một nơi."
Tô Hàm cố ý quay đầu lại, "Ai cho phép anh chờ em chứ, đừng lãng phí thời gian vào em nữa."
"Không, chờ em vĩnh viễn không bao giờ là lãng phí thời gian." Hàn Tuyển Ý thâm tình nói.
Tô Hàm không đáp lời gã, khóe môi cố nén nụ cười. Hắn vội vàng chạy về phía bối cảnh, đến khi đối diện Cố Tinh Thần, vẻ đắc ý trong mắt hắn không tài nào che giấu nổi.
"Được rồi, hai người làm quen lời thoại một chút. Mọi người chuẩn bị, ba phút nữa bắt đầu quay."
Cố Tinh Thần đứng đối diện Tô Hàm, cậu nghiêng đầu về phía hắn rồi cúi người lại gần.
"Cậu đắc ý lắm hả?" Cố Tinh Thần khẽ nói, "Lại một lần nữa bám lấy Hàn Tuyển Ý nên cậu cảm thấy mình rất có sức hấp dẫn phải không? Tôi mặc kệ hai người các cậu muốn làm gì, nhưng đừng chọc vào tôi. Nếu không, tôi sẽ cho Hàn Tuyển Ý biết lý do vì sao trước đây cậu phải ra nước ngoài đấy."
Hai mắt Tô Hàm bỗng nhiên trợn lớn. Giọng nói của Cố Tinh Thần vẫn văng vẳng bên tai: "Tôi không thích Hàn Tuyển Ý, nên hai người làm ơn tránh xa tôi ra càng xa càng tốt, thật chán ghét."
Cố Tinh Thần đứng thẳng người, vẻ mặt cậu vẫn đầy ý cười nhưng Tô Hàm nhìn chằm chằm cậu chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Người này đúng là ác ma, cái gì cậu ta cũng biết, nhưng làm sao cậu ta lại biết được chứ?
Cố Tinh Thần nhìn hắn, ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu "Suỵt!".
Mọi cử chỉ của hai người dĩ nhiên đều lọt vào tầm mắt của những người khác.
Trong mắt người khác, Cố Tinh Thần cười hì hì nói gì đó với Tô Hàm khiến sắc mặt hắn chợt thay đổi.
Hàn Tuyển Ý đứng một bên, gã nhíu mày nhìn hai người qua lại. Cố Tinh Thần đáng chết, chắc lại nói gì đó với Tô Hàm! Rõ ràng đã nói rõ với cậu ta rồi, tại sao cậu ta cứ mãi dây dưa không dứt là sao!
Đạo diễn cũng chẳng bận tâm những chuyện đó, nói vài câu rồi hô bắt đầu.
"Màn ba cảnh một, bắt đầu, ACTION!"
Trong con ngõ nhỏ, hai người đang giằng co. Cố Tinh Thần trong nháy mắt nắm lấy cổ áo Tô Hàm, "ầm" một tiếng đẩy hắn áp sát vào tường.
"Bắt tôi từ bỏ? Chẳng lẽ vì anh là anh trai, hay vì anh là cậu cả nhà họ Trương sao? Đừng quên chúng ta đều do một cha một mẹ sinh ra, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải nhường cho anh chứ!"
Vẻ mặt Cố Tinh Thần lập tức thay đổi, biểu cảm tàn nhẫn. Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm Tô Hàm như một con sói đói hung ác, như thể ngay sau đó sẽ xé nát hắn ra rồi ăn sạch.
Tô Hàm bị ánh mắt và khí thế của cậu dọa đến mức quên mất lời thoại tiếp theo.
Đạo diễn chỉ có thể hô cắt.
"Tinh Thần, không tệ! Ánh mắt vừa rồi quá tuyệt vời! Biểu hiện khí thế không phục rất nhuần nhuyễn, tốt lắm, tốt lắm."
Đạo diễn lại xem cảnh quay một lần nữa, không ngừng khích lệ Cố Tinh Thần, sau đó quay đầu lại trách móc Tô Hàm.
"Tô Hàm, cậu tập trung lại cho tôi, quay cho tốt. Nếu vừa rồi cậu có thể tiếp lời thì đã qua luôn một lần rồi, tập trung tinh thần đi."
Tô Hàm xấu hổ gật đầu. Hắn không hiểu tại sao hôm nay Cố Tinh Thần lại nhập vai nhanh như thế. Mấy ngày trước mỗi lần đều là Cố Tinh Thần NG, hôm nay lần đầu tiên bị đạo diễn trách mắng khiến hắn cảm thấy không chịu nổi, càng đừng nói Hàn Tuyển Ý còn đứng một bên nhìn.
Hàn Tuyển Ý chào đạo diễn một tiếng rồi đi đến bên cạnh Tô Hàm. Gã nhẹ nhàng choàng vai hắn, an ủi: "Tô Hàm em không sao chứ? Em đừng quan tâm tới Cố Tinh Thần, đừng để cậu ta ảnh hưởng. Cậu ta với anh không có quan hệ gì hết, người anh thích vẫn luôn là em. Chuyện này cứ giao cho anh, em cứ đóng phim cho tốt vào."
Tô Hàm nhìn gã rồi cắn môi gật đầu lia lịa.
Hàn Tuyển Ý như thế này làm hắn không muốn buông tay. Chắc là Cố Tinh Thần cố tình thể hiện trước mặt Hàn Tuyển Ý, hắn mới không tin Cố Tinh Thần cứ như vậy mà buông tay đâu.
Đạo diễn cau mày nhìn hai người, ông có chút không kiên nhẫn. "Nếu không phải thấy Hàn Tuyển Ý đang hot, tôi lập tức đuổi gã đi ngay. Tưởng mình ngon lắm à, ở phim trường của ông đây mà yêu đương vớ vẩn."
Phó đạo diễn bên cạnh trấn an: "Đạo diễn, tôi thấy Hàn Tuyển Ý cũng có chút tiềm năng, gần đây có rất nhiều đạo diễn tìm gã diễn nam chính đó."
Đạo diễn trừng ông ta một cái, "Thật ra tôi lại thấy Lục Tấn Tắc càng có tiềm năng hơn, tôi cá Lục Tấn Tắc."
Phó đạo diễn: ... Đạo diễn, ông cứ cá cược như vậy là không được đâu.
An ủi Tô Hàm xong, Hàn Tuyển Ý đối diện với Cố Tinh Thần, gã sốt ruột nói: "Cố Tinh Thần, tôi hy vọng lúc đang làm việc cậu đừng luôn nhắm vào Tô Hàm. Đây là chuyện của chúng ta, không cần thiết liên lụy người khác."
Cố Tinh Thần dùng ánh mắt soi mói đánh giá gã như đang ở ngoài chợ mua thức ăn: "Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cục cưng của anh đâu. Tôi rất có tinh thần nghề nghiệp, và cũng hy vọng hai người đừng quấy rầy tôi, đã hiểu chưa?"
Hàn Tuyển Ý còn muốn nói gì nữa thì đạo diễn bên kia đã sốt ruột hô: "Mời người không liên quan đi ra chỗ khác, tiếp tục quay phim!"
Hàn Tuyển Ý đi đến bên cạnh Lục Tấn Tắc không biết từ đâu xuất hiện, oán giận với bạn thân: "Không ngờ Cố Tinh Thần lại là loại người này. Sớm biết vậy ngày đó đã không gọi điện nhờ cậu đi tiếp cậu ta."
Lục Tấn Tắc đang cầm kịch bản, ánh mắt anh đặt trên người Cố Tinh Thần, giọng điệu nhàn nhạt: "Cố Tinh Thần diễn rất tốt."
Hàn Tuyển Ý kinh ngạc nhìn về phía bạn thân, không ngờ anh lại giúp Cố Tinh Thần nói chuyện.
Ngay sau đó gã như cười nhạo nói: "Vừa rồi nhất định là cậu ta cố tình nhắm vào Tô Hàm nên mới vừa khéo biểu hiện được như vậy. Tôi rất hiểu cậu ta, không học vấn không nghề nghiệp. Nhân vật này là do ba của cậu ta đầu tư nên mới được nhét vào. Tô Hàm là đường đường chính chính thử vai mới có được, chẳng qua vừa rồi em ấy chỉ bị cậu ta dọa mà thôi."
Lục Tấn Tắc chỉ mấp máy môi không đáp mà nhìn hai người.
Lần này Cố Tinh Thần thể hiện càng tốt hơn. Lực độ của cậu thật sự rất chuẩn, không làm Tô Hàm cảm thấy quá đau nhưng hiệu quả lại rất đạt. Nét mặt càng để lộ ra biểu cảm không cam lòng cùng phẫn nộ và uất ức của nhân vật.
Dựa vào cái gì? Rõ ràng đều là con trai nhà họ Trương, rõ ràng là anh em sinh đôi nhưng hoàn cảnh của bọn họ khác nhau như trời với đất. Cậu phải luôn trong nước sôi lửa bỏng để tính kế, còn người anh trai đối diện này của cậu lại có được tất cả mọi thứ mà cậu tha thiết mơ ước dễ như trở bàn tay, thậm chí còn muốn tranh giành với cậu.
Dựa vào cái gì!
Cậu không cam lòng.
"Cắt!"
Tiếng vỗ tay lốp bốp vang lên. Đạo diễn quả thực vô cùng hài lòng với cảnh diễn này.
"Quá tốt, cực kỳ tốt!"
Cố Tinh Thần khẽ gật đầu cười nói: "Cảm ơn đạo diễn đã khích lệ, nhưng nếu ngài lại khen nữa thì tôi sẽ bay lên trời mất."
"Nên khen là phải khen, ha ha ha, rất có tinh thần cầu tiến."
Đạo diễn cười đến không khép miệng lại được. Thật ra nhân vật này không nhiều đất diễn nhưng lại là một nhân vật quan trọng, sẽ trực tiếp làm cho nam phụ ở gần cuối phim hắc hóa. Vì vậy, lúc tuyển chọn cũng rất khó khăn, ông suýt nữa đã định cho Tô Hàm một mình diễn cả hai vai nhưng không ngờ Cố Tinh Thần xuất hiện, hơn nữa khí chất còn rất giống Tô Hàm.
Nếu không phải do Tô Hàm đến trước thì ông đã muốn cho Cố Tinh Thần diễn vai nam phụ nữa kìa, bởi vì khí chất của Cố Tinh Thần càng tốt, càng phù hợp với khí chất quý công tử của nam phụ.
Viên Cần đều sợ ngây người. Người hôm nay thật sự là Cố Tinh Thần sao? Trước đây cậu luôn bị đạo diễn mắng té tát, thế nhưng hôm nay lại được đạo diễn khích lệ là rất có tinh thần cầu tiến!
Y nhẹ véo véo mặt mình, xác nhận không phải là đang nằm mơ.
Biểu hiện của Tô Hàm phù hợp với quy củ, còn Cố Tinh Thần thì phát huy vượt xa lúc bình thường nên cảnh diễn phối hợp của hai người rất nhanh đã quay xong.
Bởi vì biết Cố Tinh Thần còn đang phát sốt nên Viên Cần lập tức nói muốn đưa cậu đến bệnh viện.
Cố Tinh Thần đi đến ghế nằm ngồi xuống, xua tay nói: "Không cần đâu, em uống thuốc rồi. Em cứ ngồi đây xem một lát rồi về, anh cứ về trước đi."
Viên Cần không yên tâm, "Vậy dù sao cậu cũng nên vào phòng nghỉ nằm chốc lát đi."
Cố Tinh Thần muốn nhìn Lục Tấn Tắc đóng phim nhưng đúng là bây giờ cậu có chút choáng váng. Cậu quét mắt nhìn bốn phía một vòng, ánh mắt lướt qua chỗ Lục Tấn Tắc vừa mới ngồi.
"Được rồi, em đi phòng nghỉ ngơi một lát, anh về trước đi. Ngày mai nhớ đến đón em."
Viên Cần muốn đưa cậu đến phòng nghỉ nhưng bị Cố Tinh Thần từ chối.
Một mình cậu chậm rãi đi đến phòng nghỉ. Trên đường đi bắt gặp cô quản lý, cậu cười hì hì nói: "Ngại quá làm phiền em một chút. Lát nữa nếu em thấy Lục Tấn Tắc đi tìm kịch bản thì nói anh đang ở chỗ này nhé. Anh tìm không thấy kịch bản nên mượn của anh ta dùng một chút nha."
Đến khi đi ngang qua phòng hóa trang, Cố Tinh Thần nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện.
"Anh đảm bảo, anh chỉ thích em, thật sự. Xin em tin tưởng anh, Tô Hàm."
"Anh buông tôi ra, ư ưm ưm!"
"Em nói tin tưởng anh đi, anh sẽ buông em ra."
Cố Tinh Thần nghiêng người dựa vào cạnh cửa, đợi năm phút sau mới bất đắc dĩ gõ cửa: "Hai vị bên trong, đừng đi quá xa chứ. Muốn thân thiết gì thì làm ơn về nhà hoặc là đi khách sạn đi. Ở nơi công cộng làm như vậy là thất đức lắm đó."
Người bên trong dường như bị cậu làm hoảng sợ, một tiếng kêu nhẹ truyền ra, tiếp theo là âm thanh sột soạt.
Chậc chậc chậc, còn rất kịch liệt nha.
Cố Tinh Thần lạnh nhạt nghĩ.
Cửa bỗng nhiên bị kéo ra, Hàn Tuyển Ý mặt đầy tức giận: "Cố Tinh Thần, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tôi đã nói rõ ràng với cậu rồi, cậu cứ quấn lấy tôi như vậy thì hay lắm sao?"
Cố Tinh Thần phụt cười, cậu nhìn gã như nhìn kẻ ngốc: "Nếu như mắt tôi không mù, nơi này là phòng hóa trang, là phòng hóa trang của đoàn phim chúng tôi, không phải nhà của anh nhỉ? Hàn Tuyển Ý anh có bị ngốc không?"
Sắc mặt Hàn Tuyển Ý thay đổi liên tục như vỉ pha màu. Một bàn tay từ phía sau kéo lấy ống tay áo của gã, nhỏ giọng nói: "Tuyển Ý, anh đừng gây chuyện ở chỗ này, có người biết được không tốt lắm đâu."
Hàn Tuyển Ý thuận theo lùi lại, đúng lý hợp tình nói: "Cố Tinh Thần, chúng ta đã không còn quan hệ gì. Từ nay về sau, tôi hy vọng cậu đừng quấn lấy chúng tôi nữa."
Cố Tinh Thần đã không còn kiên nhẫn. Cậu đứng thẳng người nhìn về phía hai vai chính: "Tôi nói chứ, rốt cuộc hôm nay ngay từ đầu là ai quấn lấy ai đây? Tôi không hề muốn dính dáng chút nào đến hai người các anh. Chẳng qua hai người có thể có ý thức một chút được không, đừng ở nơi công cộng làm chuyện không phù hợp với trẻ em, tôi sợ mắt tôi mù mất."
Sắc mặt Tô Hàm lập tức trắng bệch, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh nước.
Hàn Tuyển Ý ôm hắn, hung hăng nói: "Cố Tinh Thần, cậu nói chuyện khách khí chút đi."
Cố Tinh Thần trợn trắng mắt nhìn gã, cậu mặc kệ gã mà đi vào phòng hóa trang. Cầm đồ vật xong liền đi đến phòng nghỉ.
Cậu nằm trên sô pha, chờ con mồi xuất hiện.
Lục Tấn Tắc diễn xong thì phát hiện kịch bản mà mình đặt trên ghế không còn nữa, anh tìm khắp nơi cũng không tìm ra.
Một cô gái đi đến trước mặt anh, nói: "Thầy Lục, vừa nãy thầy Cố nói mượn kịch bản của anh dùng một chút, kịch bản của cậu ta tìm không thấy. Em nhìn thấy cậu ta đi vào phòng nghỉ đó."
"Cảm ơn."
Giọng nói trầm thấp, chu đáo, lễ phép làm cô gái truyền lời đỏ cả mặt.
Lục Tấn Tắc nhíu mày, theo bản năng không muốn chọc tới người này nhưng kịch bản anh cần dùng nên không thể không đi lấy về.