Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Tấn Tắc vừa về đến nhà đã mở điện thoại vào Weibo. Anh nhấn vào siêu thoại #Sinh Tồn Nơi Hoang Dã#, càng xem sắc mặt anh càng trầm xuống.
Cư dân mạng bình luận qua màn hình nên không hề kiêng dè, những lời công kích ác ý không hề thiếu, trong đó có cả những lời nói công kích độc địa.
― Cố Tinh Thần, không phải là nam phụ trong phim gián điệp kia sao? Nghe nói là con nhà giàu đấy.
― Đã là con nhà giàu mà còn bày đặt tham gia cái gì mà sinh tồn hoang dã, đừng tự mình tìm chết như vậy chứ.
― Có lẽ là chiêu trò quảng cáo thôi, đến lúc đó đội ngũ đạo diễn chắc chắn sẽ lén đưa đồ ăn vào, chỉ là làm màu mà thôi.
Từ sau ngày đó, Cố Tinh Thần cũng không vào xem nữa vì cậu biết rõ sẽ chẳng có lời nào hay ho. Đặc biệt khi biết cậu từ «Điệp Ảnh» đến, dưới ánh hào quang của vai chính Tô Hàm, cậu chắc chắn sẽ bị chỉ trích.
Nhưng Lục Tấn Tắc thì khác, từ trước đến giờ anh chưa bao giờ xem Weibo, thậm chí tài khoản Weibo của anh đều giao cho Thạch Thành xử lý. Anh chưa bao giờ biết cộng đồng mạng lại có thể mắng chửi thậm tệ đến thế.
Trong cơn giận dữ, Lục Tấn Tắc lập tức gọi điện cho Hứa Du.
"Điều tra cho tôi, là ai đang bình luận dưới siêu thoại #Hoang Dã#. Nếu là do thủy quân cố ý dẫn dắt dư luận xấu thì xử lý triệt để cho tôi."
Hứa Du nhận được lệnh của ông chủ chợt ngẩn người trong giây lát. Một lúc lâu sau mới phản ứng lại, hiểu được ông chủ đang nói gì liền ngay tức khắc cho người điều tra.
Nửa tiếng sau, Hứa Du báo cáo: "Không phải do thủy quân cố ý dẫn dắt, mà đều do cư dân mạng tự mình bình luận, có điều phần lớn đều là fan của Tô Hàm."
Lục Tấn Tắc im lặng hai giây, nói "đã biết" rồi cúp máy.
Hứa Du hơi hoang mang, sao tự dưng ông chủ lại kêu hắn đi tra tin tức trong giới giải trí vậy? Trước đây, mỗi lần hắn muốn giúp ông chủ thăm dò tin tức giới giải trí thì đều bị trừ lương, trừ thưởng, cho nên sau này hắn cũng không dám thăm dò việc trong giới giải trí nữa.
Bây giờ ông chủ chủ động kêu hắn tra người tên Cố Tinh Thần này là vì lý do gì?
Hứa Du cảm thấy dường như hắn đang ngửi thấy mùi chuyện bất thường đâu đây.
Lục Tấn Tắc cúp máy rồi lại tiếp tục nhìn một vòng Weibo. Anh phát hiện không ít vụ việc chèn ép, công kích, nên những bình luận dưới siêu thoại #Hoang Dã# chẳng đáng là gì.
Anh nhíu mày suy nghĩ một lát rồi tạm gác lại chuyện này trong lòng.
Cố Tinh Thần ở nhà xem bù mấy ngày video, thậm chí cậu còn đọc rất nhiều tài liệu.
Cậu cảm thấy nếu bây giờ quăng cậu lên một hoang đảo thì biết đâu cậu có thể kiên trì hơn nửa tháng ấy chứ.
Trong lúc này, Thạch Thành nhận được một cuộc điện thoại khiến hắn vô cùng ngạc nhiên. Hắn lập tức đến tìm Lục Tấn Tắc, người vẫn đang đóng phim ở đoàn phim.
Thạch Thành cố nén sự phấn khích và chút hoài nghi, hắn nghiêm túc nói với Lục Tấn Tắc: "Tấn Tắc, tôi muốn báo cho cậu một chuyện lớn, cậu phải bình tĩnh."
Lục Tấn Tắc bình thản nhìn hắn, không chút xao động nào.
"Tôi nói cậu biết, đoàn phim «Kỳ Ngộ» tìm tôi, nói muốn mời cậu đi thử vai! Trời ơi, tôi không ngờ bọn họ sẽ chủ động gọi tới luôn đấy." Thạch Thành càng nói càng kích động, giọng nói tràn đầy vui sướng: "Cậu đang gặp vận may chó ngáp phải ruồi sao? Tôi không dám tin luôn!"
"«Kỳ Ngộ»?" Lục Tấn Tắc suy nghĩ một lát rồi mới nhớ lại. Trước đó Thạch Thành có nói qua kịch bản này rất tốt, đạo diễn cũng rất ưu tú, nhưng hắn đã đi hỏi vài lần mà người ta đều không trả lời nên anh cũng không còn để tâm nữa.
"Đúng vậy, có phải cậu ngạc nhiên và vui vẻ lắm không?" Thạch Thành kích động vỗ vai anh: "Tôi cảm thấy chỉ cần lấy được một vai ở phim này là cậu sẽ nổi tiếng ngay, cậu chỉ thiếu một cơ hội mà thôi."
Thấy Lục Tấn Tắc cũng không hề vui mừng như hắn tưởng tượng, Thạch Thành hỏi: "Sao thế, đừng nói với tôi là cậu không muốn nhận bộ phim này nhé? Cơ hội này rất quan trọng đối với cậu đó."
Lục Tấn Tắc ký hợp đồng với truyền thông Ánh Quang là một công ty truyền thông rất lớn, nghệ sĩ dưới trướng rất đông đảo. Đương nhiên người có danh tiếng đều tự mình mở phòng làm việc, nhưng người mới luôn ùn ùn không dứt, tài nguyên thì chỉ có chừng đó nên việc phân chia miếng bánh lợi ích không đều cũng là chuyện thường tình.
Lục Tấn Tắc không kiêu ngạo, không nóng nảy cũng không phô trương, anh chỉ chuyên tâm diễn xuất nên tài nguyên công ty đương nhiên sẽ ưu tiên những người khác. Thật vất vả mới nhận được lời mời từ «Kỳ Ngộ» nên đương nhiên Thạch Thành rất kích động.
Thấy dáng vẻ kích động của Thạch Thành, Lục Tấn Tắc nói: "Tôi chưa nói không nhận, tôi chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ. Nếu ông coi trọng bộ phim này thì tôi đương nhiên có thể đi thử vai."
"Vậy mới đúng chứ." Thạch Thành lại kích động tiếp: "Một lát nữa tôi sẽ liên hệ bọn họ ngay, sau khi sắp xếp xong thời gian thì sẽ báo lại cho cậu. Dù sao bên này cũng sắp đóng máy quay rồi, thời gian hẳn là thích hợp."
Hàn Tuyển Ý đang ngồi trên sofa đọc tạp chí, khi có người đẩy cửa bước vào, gã liền đặt tạp chí xuống và ngước nhìn.
"Chị Liêu, bên Hoang Dã thế nào rồi? Bên Cố Tinh Thần không có phản ứng gì sao?"
Giọng điệu Hàn Tuyển Ý không tốt lắm. Trước đó gã đã khẩn cầu Cố Tinh Thần đến mức đó rồi, Cố Tinh Thần còn tỏ vẻ kiêu căng với gã, khiến gã tốn không ít công sức mới theo đuổi lại được Tô Hàm.
Thấy rõ việc lấy được tiền từ cậu ta là không thể rồi, có điều cục tức này gã không thể nuốt trôi.
Liêu Mẫn vừa trở về từ cuộc họp, tiện tay ném tập tài liệu xuống bàn làm việc, rồi khoanh tay trước ngực dựa vào bàn.
"Hoang Dã cũng đã tuyên truyền mà cậu còn lo lắng cái gì. Dù Cố Tinh Thần không tham gia thì cậu ta không chỉ phải bồi thường vi phạm hợp đồng, mà danh tiếng vốn đã không tốt lại càng tệ hơn. Dù tính toán thế nào, cục tức này của cậu cũng nên nuốt xuống được rồi chứ?"
"Cố Tinh Thần chưa bao giờ tiếc tiền, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng còn là món hời cho cậu ta ấy chứ."
Liêu Mẫn nhìn gã, đôi mắt nheo lại. Trước đây ả không hề nhận ra Hàn Tuyển Ý lại nông cạn đến vậy, không lo cho tiền đồ của bản thân mà cứ mãi đấu đá với một nghệ sĩ hạng bét thì được gì?
"Đến đây là đủ rồi, cậu vẫn nên chú ý việc của bản thân thì hơn. Bây giờ lịch trình của cậu đang trống, cần chuẩn bị cho dự án tiếp theo. Trong thời gian này, cậu hãy an phận một chút cho tôi."
Hàn Tuyển Ý ngồi dậy, chờ mong hỏi: "Bên phía «Kỳ Ngộ» có tin gì không?"
Sắc mặt Liêu Mẫn sa sầm: "Hôm nay tôi liên hệ bên đó, bên đó nói đã đủ vốn đầu tư và cũng đã chọn xong người thử vai."
"Không có tôi?"
Liêu Mẫn nhìn gã: "Không có cậu."
Hàn Tuyển Ý khốn kiếp một tiếng, "Chết tiệt, nếu không phải do Cố Tinh Thần thì tôi đã có cơ hội thử vai rồi."
Liêu Mẫn dẫn đường ra khỏi văn phòng: "Đi thôi, đi xem có lựa chọn được dự án nào không, gần đây công ty cũng có vài dự án đấy."
Thang máy đi lên, cửa vừa mở ra, khóe môi Liêu Mẫn khẽ cong lên nụ cười rồi bước vào. Hàn Tuyển Ý cũng theo sau vào. Trong thang máy, Viên Cần liền thầm mắng một tiếng.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Liêu Mẫn đứng thẳng tắp, đôi giày cao gót chín phân khiến ả toát ra khí thế áp đảo.
"Nghe nói Cố Tinh Thần nhà anh nhận «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã», đúng là rất thích hợp với cậu ta ha. Những người trong đó cũng khá ổn, chương trình cũng có sức hút, đúng là một thông báo tốt."
Hàn Tuyển Ý đang tức tối không có chỗ trút giận nên cũng mỉa mai nói: "Cố Tinh Thần rất thích hợp với loại chương trình tạp kỹ hạng bét này mà, dùng nhiều tiền hơn để mua hot search cũng chẳng tạo được chút sóng gió nào."
Viên Cần cố nén giận, hít một hơi thật sâu, móng tay siết chặt vào lòng bàn tay, tự nhủ không được tức giận với bọn họ.
Liêu Mẫn là một 'nguyên lão' trong công ty, được coi là người đại diện 'kim bài'. Việc Cố Tinh Thần phải nhận chương trình Hoang Dã chắc chắn là do ả giở trò. Bây giờ đối đầu với ả sẽ không tốt cho cả Tinh Thần và y.
Viên Cần nghĩ thầm, chờ đến ngày Tinh Thần nổi tiếng, y cũng muốn phô trương thanh thế trước mặt hai kẻ này, để xem mặt mũi bọn họ sẽ ra sao.
Thang máy 'ding' một tiếng đã đến, Viên Cần nhìn bọn họ đi ra ngoài xong, y liền nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Liêu Mẫn khịt mũi coi thường. Trước đây Viên Cần không nghe điện thoại của ả, thậm chí còn cúp máy ngang, lại còn ra vẻ với ả, không nhìn lại xem bản thân y được mấy lạng.
Vậy thì ả sẽ cho Viên Cần biết, cảm giác mãi mãi không thể dẫn dắt được một nghệ sĩ nổi tiếng là như thế nào.
Liêu Mẫn đắc ý nói: "Tôi đã cố ý sắp xếp một 'em trai tốt' của tôi cho Cố Tinh Thần trong chương trình Hoang Dã rồi, đến lúc đó đừng có mà quá xuất sắc đấy."
Thứ sáu, Cố Tinh Thần chuẩn bị một ba lô rồi được Viên Cần đưa đến điểm tập kết.
Đội ngũ sản xuất của «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã» cũng không quá khắt khe, vẫn cho các nghệ sĩ biết trước chủ đề kỳ này chính là – Sinh tồn ở núi hoang. Đội ngũ chương trình sẽ không cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào, nhưng sẽ thông báo trước địa điểm để nghệ sĩ có thể dùng internet thu thập thông tin hữu ích.
Đến điểm tập kết, vừa xuống xe là đồng loạt bắt đầu quay hình.
Cố Tinh Thần mặc một bộ đồ thể thao, bên ngoài là áo khoác có lớp nhung, cậu đội thêm mũ lưỡi trai, thoạt nhìn như một chàng trai thanh xuân rạng rỡ, giống như anh trai nhà bên vậy.
Cậu cười tươi tắn chào hỏi trước máy quay: "Chào mọi người, tôi là Cố Tinh Thần, tôi sẽ làm bạn với mọi người trong kỳ «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã» này, hy vọng mọi người sẽ chú ý nhiều hơn, cảm ơn."
Đây là một cách chào hỏi rất bình thường, vừa thân mật vừa tự nhiên.
Làm động tác trấn an Viên Cần xong, Cố Tinh Thần liền đeo ba lô đi đến điểm tập kết đã được đánh dấu.
Viên Cần có chút lo lắng nhìn cậu, y giống như người lớn trong nhà đưa con nhỏ đi nhà trẻ, đầy lo lắng và bịn rịn.
Kỳ «Sinh Tồn Nơi Hoang Dã» này tổng cộng có sáu người tham gia. Cố Tinh Thần đi theo dấu hiệu tìm đến điểm tập kết thì nơi đó đã có hai người chờ sẵn.
Cậu quay đầu cười tươi rói trước máy quay: "Xem ra mình cũng không đến muộn, không đến muộn thật là tốt quá."
Đến nơi trước tiên là một người đàn ông trung niên và một thiếu niên. Cố Tinh Thần đi qua chủ động giới thiệu bản thân: "Chào mọi người, tôi là Cố Tinh Thần, mong được chiếu cố nhiều hơn."
Cậu cười tươi rói, đôi mắt đào hoa hơi cong cong, trông rất ôn hòa và tuấn tú.
Người đàn ông trung niên vươn tay, cũng cười nói: "Chào cậu, tôi là Lê Chính Phi, mong được chiếu cố nhiều hơn."
Thiếu niên cũng vươn tay: "Tôi tên Tưởng Thư Dục, chào anh Tinh Thần."
Xem ra hai người này đã quen biết trước đó. Ba người liền ngồi ở trên ghế chờ đợi ba người còn lại, bởi vì không quá quen thuộc nên ngay từ đầu không khí có chút xấu hổ.
Trước đó Cố Tinh Thần đã tra qua tư liệu của người tham gia kỳ này. Cậu biết Lê Chính Phi là một diễn viên lớn tuổi, có điều trước giờ đều chỉ diễn vai phụ, tồn tại giống như một chiếc lá xanh, ông đã hợp tác với không ít ảnh đế, ảnh hậu nhưng vẫn không thể nổi tiếng.
"Thầy Lê, trước đây tôi có xem qua phim thầy diễn, tôi cảm thấy thầy thể hiện nhân vật thật sự rất hay. Sau này có thời gian tôi có thể tìm thầy học hỏi được không?" Cố Tinh Thần nghiêm túc nói.
Lê Chính Phi ngẩn người một lát rồi bật cười: "Tôi đã lâu không đóng phim rồi, khó mà ngờ được người trẻ tuổi như các cậu còn xem phim tôi đóng. Tôi đương nhiên hoan nghênh."
"Thầy đừng nói vậy, thầy là tiền bối, là nghệ sĩ gạo cội, việc tôi học tập theo thầy là điều đương nhiên."
Lời khen đúng lúc, không hề nịnh bợ hay khách sáo, khiến Lê Chính Phi cảm thấy rất dễ chịu.
Tưởng Thư Dục ở bên cạnh cũng đang quan sát Cố Tinh Thần, hắn nghĩ đến lời dặn dò của Liêu Mẫn liền chặt chẽ mím môi lại.
Một lúc sau, MC Ngô Nhất Nam cũng đã đến.
Cuối cùng là hai người phụ nữ, một người là ca sĩ Cù Linh, từng đoạt giải Giọng Hát Vàng, một người khác là thành viên nhóm nhạc nữ Kiều Mộng Tâm.
Tất cả thành viên đã đến đông đủ, đội ngũ sản xuất hội ý. Sau khi quay một đoạn hình ảnh hô khẩu hiệu đầy lúng túng thì sáu thành viên cùng nhau lên xe buýt để đến địa điểm đã định.
Trên xe buýt, Cố Tinh Thần lấy một quyển sách từ trong ba lô ra, cậu không kìm được mà nhếch khóe miệng lên.
Đây là món quà Lục Tấn Tắc tặng cậu ― «Sổ Tay Sinh Tồn Nơi Dã Ngoại».
-----
Lời tác giả:
Thầy Lục: Mang theo sách của tôi, đồng nghĩa với việc mang theo tôi..