Chương 12

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Địa điểm quay tập đầu tiên của chương trình Hoang Dã là một ngọn núi không quá lớn cũng không quá nhỏ ở ngoại thành, trên núi có suối, địa thế rộng lớn, những chỗ khá nguy hiểm đều đã được đánh dấu lại.
Sau hai giờ di chuyển thuận lợi, đoàn xe cũng đã đến đích. Sau khi xuống xe, quá trình quay phim sẽ bắt đầu ngay lập tức.
Khác với các tập trước, lần này đạo diễn quyết định quay phim dưới hình thức phát sóng trực tiếp. Điều này có nghĩa là mọi hành động của các khách mời sẽ được công khai, bộc lộ những biểu cảm, hành động và phản ứng chân thật nhất.
Thực ra đạo diễn cũng có chút lo lắng, chỉ sợ nếu không làm tốt thì sẽ hủy hoại cả chương trình. Nhưng hiện tại các gameshow quá nhiều, nếu không có điểm nhấn gây sốt thì sẽ không thể nào tìm được chỗ đứng giữa một rừng chương trình tạp kỹ như vậy.
Đạo diễn ngồi thụp xuống sau máy quay nói: “Một lát nữa chúng ta sẽ vào núi. Bây giờ, mọi người hãy giao tất cả đồ đạc ra đây. Mỗi người chỉ được mang một túi nhỏ chứa một ít đồ dùng cần thiết, không được phép mang thiết bị liên lạc, đồ ăn và các loại đồ lặt vặt khác.”
Các quý ông hành động rất nhanh, ngoại trừ thiết bị liên lạc thì chỉ mang theo đồ dùng cần thiết. Hai người phụ nữ thì hơi phức tạp một chút vì họ còn cần phải chọn lựa đồ trang điểm.
Trong túi của Cố Tinh Thần chỉ có một quyển sách, một chiếc khăn choàng cổ bằng lông dê siêu to cùng với đồ dùng vệ sinh cá nhân cơ bản.
Lúc kiểm tra sách, cậu cầm cuốn sách lắc lắc, nói: “Đạo diễn, tôi mang theo quyển sách chắc không sao chứ?”
Đạo diễn gật đầu: “Có thể mang sách.”
Hai người phụ nữ thu dọn đồ đạc mất không ít thời gian. Ngô Nhất Nam cười cười nhưng nụ cười không đạt tới đáy mắt: “Làm phụ nữ đúng là cần chú ý một chút, không giống như bọn đàn ông thô lỗ như chúng ta, quan trọng nhất chính là bản thân mình, còn mặt thì chỉ cần lau một cái là xong việc.”
Lê Chính Phi không trả lời mà chỉ bình tĩnh quan sát xung quanh. Tưởng Thư Dục mải chú ý Cố Tinh Thần nên cũng không đáp lời.
Cố Tinh Thần đeo túi xong, cười nói: “Bây giờ nam giới cũng rất để ý đấy chứ, anh Nhất Nam. Em cũng phải đắp mặt nạ nè, chắc chắn Thư Dục cũng phải dùng mặt nạ mà, đúng không?”
Tưởng Thư Dục bị điểm danh, theo bản năng gật đầu.
Không ai hùa theo nên Ngô Nhất Nam cũng chỉ có thể ngượng ngùng nói phải, sau đó thì không nói gì nữa.
Trong phòng phát sóng trực tiếp, có rất nhiều cư dân mạng nghe tin đồn chạy tới và đều đang ngồi trước máy tính xem livestream. Thấy Ngô Nhất Nam nói như vậy, họ bắt đầu bình luận rầm rộ:
― Móa, Ngô Nhất Nam không hổ có tiếng dễ làm mất lòng người khác, chỉ cần tùy tiện nói một câu là có thể đắc tội chết với hai nữ nghệ sĩ rồi.
― Còn không phải à, nếu không phải tại cái miệng của anh ta thì kỹ thuật diễn và năng lực MC của anh ta vẫn khá lắm, đã sớm không cần phải trở thành dáng vẻ này rồi.
― Ngô Nhất Nam là đang kỳ thị nữ giới hả? Phụ nữ người ta rắc rối chút thì làm sao vậy, anh ta không có vợ à?
― #Cố Tinh Thần# quá hay, chỉ có cậu ta giúp chị gái nói chuyện, đúng là người vừa đẹp vừa tốt bụng.
― Lầu trên, vừa đẹp vừa tốt bụng là dùng như thế này sao? Đừng có thấy người ta đẹp trai là đã nói người ta vừa đẹp vừa tốt bụng đi, bây giờ chỉ vừa mới bắt đầu thôi, lâu ngày mới biết lòng người hiểu không hả?
― Fan đừng thổi phồng nữa, anti-fan đừng châm chọc nữa, để tôi yên tĩnh xem video không được à?
Cù Linh liếc nhìn Ngô Nhất Nam, sau đó nhìn qua Cố Tinh Thần, nói: “Chúng tôi xong rồi, bây giờ có thể xuất phát.”
Đạo diễn chỉ vào chỗ có buộc dải lụa đỏ trên núi: “Đi vào phạm vi đánh dấu bằng dải lụa đỏ đó là sẽ bắt đầu chuyến sinh tồn hoang dã hai ngày hai đêm đầu tiên của chúng ta. Mong mọi người chú ý an toàn, cố gắng sinh tồn.”
Đạo diễn dừng một chút rồi nói: “Khi mọi người đến điểm dừng chân thì tự bàn bạc chia thành hai đội nhé.”
Thật ra tập đầu tiên của chương trình này không đáng sợ như mọi người tưởng tượng, thậm chí còn có điểm dừng chân nữa. Một hàng sáu người bắt đầu lên đường đi lên núi.
Lê Chính Phi, người lớn tuổi nhất, lên tiếng dẫn dắt: “Chúng ta cứ vừa đi vừa bàn bạc xem chia đội như thế nào nhé. Hai đội thì mỗi đội là ba người, mọi người có ý kiến gì không?”
“Vậy thì.” Ngô Nhất Nam nói: “Tôi muốn ở chung một đội với thầy Lê, hai người còn có đề tài để nói chứ với người trẻ tuổi thì tôi sợ sẽ có sự khác biệt.”
Ngô Nhất Nam liếc mắt nhìn hai người phụ nữ. Hắn ta không muốn cùng một đội với phụ nữ, vừa rắc rối lại chẳng có ích lợi gì, đến lúc đó việc gì cũng phải do hắn ta làm hết.
Lê Chính Phi không biết nói gì mà chờ những người khác lên tiếng.
Tưởng Thư Dục nhanh chóng động não, chị Liêu dặn hắn phải cản trở Cố Tinh Thần, vậy nếu ở chung một đội thì sẽ quá lộ liễu nên cứ tách ra là tốt nhất.
“Tôi cũng muốn chung một đội với thầy Lê.”
Cù Linh có chút tức giận, đây là đều không muốn chung một đội với cô và Kiều Mộng Tâm mà, ghét bỏ các cô là phụ nữ.
Nhưng ban tổ chức đã nói là tự do chia đội nên cô còn có thể nói gì được đây, chẳng lẽ nói cô không thèm quay nữa? Cô đã sớm biết chương trình này rất hay trở mặt, nên cho dù chịu thiệt đi nữa thì cũng chỉ có thể tự mình nuốt xuống thôi.
Kiều Mộng Tâm chính là một cô gái mỏng manh, là do người đại diện đề cử cô ta đến, nói là cả nhóm hiện giờ đều hoạt động cá nhân nên có được một chương trình tạp kỹ để lộ mặt đã rất không dễ dàng rồi.
Chứ nếu không thì cô ta cũng sẽ không tới cái show rách nát này, sinh tồn nơi hoang dã, nghe thôi là đã biết không phải chương trình nhẹ nhàng vui vẻ gì nổi.
Bây giờ nhìn thấy ba người đàn ông đối diện cùng một đội thì vành mắt cô ta lập tức đỏ lên. Nếu bắt cô ta dọn đá, khiêng gỗ thì làm sao bây giờ?
Cái loại tình huống giằng co không theo kịch bản này đúng là làm tổ đạo diễn thích nhất, nơi nào có người nơi đó sẽ có tranh chấp, có tranh chấp có đối lập thì sẽ có điểm gây sốt!
― Chị gái nhỏ thiệt đáng thương, đôi mắt đỏ hết rồi kìa.
― Cái này thì hơi quá đáng rồi đấy, rõ ràng là bắt nạt phụ nữ.
― Sao Ngô Nhất Nam thiếu đòn như vậy chứ!
Người qua đường lòng đầy căm phẫn, fan của Cù Linh và Kiều Mộng Tâm thì càng tức giận bình luận rầm rộ. Khung chat đều bị các cô ấy tràn ngập. Tuy rằng fan hai nhà đều ít nhưng lúc cần thiết bảo vệ idol của mình thì cũng sẽ tự động thò đầu ra.
Cố Tinh Thần chớp chớp mắt: “Úi, bên trái là chị gái ca sĩ nổi tiếng, bên phải là cô em gái xinh đẹp, tôi là đang chuẩn bị lên đỉnh cao cuộc đời hay sao? Cảm ơn mọi người đã cho tôi cơ hội này nha.”
Cậu cười toe nhìn hai người phụ nữ, sau đó làm một động tác thể hiện sự mạnh mẽ rồi chớp chớp mắt: “Yên tâm đi, tôi sẽ bảo vệ hai người thật tốt.”
Ngay lập tức, sắc mặt của Cù Linh khá hơn nhiều. Vừa rồi cô cho rằng Cố Tinh Thần nhất định sẽ ghét bỏ cô và Kiều Mộng Tâm nhưng không ngờ chỉ số EQ của cậu vẫn rất cao, chẳng những không ghét bỏ mà ngược lại còn có thể làm dịu không khí.
Kiều Mộng Tâm tức khắc tươi cười. Vốn dĩ cô ta chỉ mới mười chín tuổi, lớn lên lại ngoan ngoãn hiền lành nên lúc cười lên cực kỳ xinh đẹp.
“Anh Tinh Thần, vậy làm phiền anh chăm sóc bọn em rồi. Anh yên tâm, em sẽ cố gắng hỗ trợ anh!”
Sau đó lại nhỏ giọng bổ sung một câu: “Nếu anh không chê em gây cản trở chứ không làm được việc gì.”
Vừa nghe xong câu này, Cố Tinh Thần và Cù Linh đều bật cười.
― Mẹ kiếp, anh trai được lắm, cái động tác chớp mắt đó chọc tới tui rồi! Tui có thể!
― Còn nói không phải là người vừa đẹp vừa tốt bụng à? Người mới nãy ơi mặt có đau không?
― Lúc này mới đến chỗ nào đâu chứ! Mặt ai đau còn chưa biết đâu!
Trên mạng, nhờ những màn tranh cãi qua lại mà độ nóng bắt đầu tăng cao, số người trong phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu tăng lên không ngừng.
Ban tổ chức ở bên cạnh lập tức cắt ghép vài hình ảnh đăng lên Weibo, chủ đề nóng trên Weibo lập tức lên top trending.
Chia đội đã xong, một hàng sáu người lại bắt đầu đi đến đích đến.
Để làm cho các nghệ sĩ thích ứng với tập quay đầu tiên nên ban tổ chức đã sắp xếp hai chỗ cắm trại. Khoảng cách giữa lều trại của hai đội không xa, chỉ ở hai bên bờ suối.
Địa thế của hai bên cũng không khác nhau mấy. Sau khi đến nơi, có thể là do ngại ngùng nên đội trưởng Lê Chính Phi để cho đội của Cố Tinh Thần chọn chỗ trước.
Cù Linh và Kiều Mộng Tâm đều nhìn về phía Cố Tinh Thần, thể hiện ý muốn cậu quyết định.
Cố Tinh Thần xoa xoa mũi: “Vậy tôi chọn nhé.”
Cậu quan sát một lát rồi chỉ vào bên kia dòng suối nói: “Chúng ta qua bên kia đi.”
Cù Linh gật đầu, Kiều Mộng Tâm không nói hai lời mà đi qua phía bên kia ngay. Còn Cố Tinh Thần thì gật đầu một cái với ba người còn lại xem như chào hỏi rồi mới đi qua.
Sau khi đuổi kịp các cô gái, Kiều Mộng Tâm nói: “Anh Tinh Thần, vì sao chúng ta lại chọn bên kia vậy?”
Cố Tinh Thần mỉm cười, tràn đầy tự tin nói: “Bên kia nhìn khá ưng mắt.”
Kiều Mộng Tâm:...
Dường như cảm giác có gì đó không đáng tin cậy thế này là sao?
Hai bên lều trại chỉ cách xa nhau không quá 20 mét, gần như không có sự khác biệt nào, không cần thiết phải chọn lựa.
Nói là nơi dừng chân thì còn hơi quá đáng đó, đây chỉ là một mảnh đất trống trải đầy cỏ dại, chỉ có một cái khung gỗ được dựng sẵn, không có nóc nhà cũng không có vách tường, cứ thế trống hoác, bên cạnh chất đống cỏ khô.
“Trời ơi, buổi tối chúng ta phải ngủ thế nào chứ, sẽ không phải ngủ trong mấy cái khung gỗ này đi?” Kiều Mộng Tâm la lên.
Cù Linh bình tĩnh hơn nhiều: “Bên cạnh có đống cỏ khô, chắc là để cho chúng ta tự đắp nóc nhà và vách tường.”
Kiều Mộng Tâm: “Điên hết rồi!”
Cố Tinh Thần thở dài: “Tôi nói mà làm sao ban tổ chức lại tốt bụng như thế được, thấy cảnh này làm cho tôi yên tâm hơn rồi.”
Kiều Mộng Tâm ngạc nhiên nhìn cậu, trong mắt toàn là ‘anh không bị gì chứ’.
Cố Tinh Thần bỏ túi xuống, cậu nhìn quanh bốn phía rồi nói: “Em không xem chương trình rồi sao? Nếu ban tổ chức mà chuẩn bị đầy đủ đồ cho mình thì mới là càng có việc đáng sợ hơn đấy.”
Cậu cụ non thở dài: “Không biết gì mới là đáng sợ.”
Hai người phụ nữ đều bị cậu chọc cười.
Ba người vừa mới thả đồ xuống thì anh quay phim đưa một thẻ nhiệm vụ cho họ. Cố Tinh Thần mở ra thì thấy bên trong viết:
[Hai ngày hai đêm sinh tồn bắt đầu, mọi người tự tìm kiếm thức ăn, dựng phòng ốc. Hy vọng mọi người sẽ vượt qua hai ngày hai đêm vui vẻ này. Thời gian kết thúc: Ngày 7 tháng 3 lúc 10:00.]
Cố Tinh Thần nhỏ giọng đọc xong, tóm tắt lại là: “Ý chính là tự do hoạt động, đảm bảo bản thân sống đến 10:00 sáng ngày thứ ba.”
Kiều Mộng Tâm cười khổ: “Em thấy hơi hối hận khi tham gia chương trình này rồi. Em chỉ là cô gái thích ở nhà, là kiểu suốt ngày nằm ườn ở nhà ấy, người giao cơm hộp chính là ân nhân của em.
Ở cái nơi hoang vắng này, chắc là em thật sự sẽ trở thành nghệ sĩ đầu tiên bị đói chết quá.”
Còn Cù Linh thì lạc quan hơn một chút, cô nhìn cô gái có chút đáng thương nên an ủi nói: “Yên tâm đi, nếu đã kêu chúng ta đi tìm thực vật thì nhất định chúng ta có thể tìm được mà. Cho dù không tìm được đi nữa thì chỉ bị đói hai ngày mà thôi, coi như liệu pháp giảm cân đi. Qua mấy tập là chị đảm bảo em có thể giảm được 8 kg 10 kg luôn đấy.”
Thời tiết tháng ba không quá ấm áp, vừa nãy mặt trời còn treo trên cao mà bây giờ đã trốn vào đám mây nên càng làm cho bốn phía có vẻ lạnh buốt.
Cố Tinh Thần cởi áo khoác ra, bên trong là áo hoodie màu vàng nhạt có lót nhung, tóc mềm mại xõa trên đầu.
Cậu vén tay áo: “Được rồi, chúng ta cứ đắp nhà ở trước đã rồi hẵng đi tìm thức ăn, nếu không thì một lát nữa sẽ không có nơi tránh gió, buổi tối sẽ lạnh chết mất.”
Giống như Cù Linh đã nói, cùng lắm thì nhịn đói coi như giảm cân, nhưng nếu không có chỗ chắn gió thì rắc rối to rồi đó.
Hai người phụ nữ lập tức cởi áo khoác vén tay áo lên. Cố Tinh Thần ngăn lại: “Hai người đừng cởi áo khoác, một lát nữa nóng lên thì hẵng cởi. Tôi là nam nên thể chất nóng, còn hai người là nữ không giống đâu.”
Cù Linh cười rộ lên: “Cậu thế mà biết săn sóc ghê, yên tâm đi, tôi tập thể dục quanh năm mà, thân thể không kém gì cậu đâu.”
Cù Linh cởi áo khoác dày ra, bên trong là áo len dệt kim, phía dưới là quần jean bó làm cho những đường cong cơ thể của cô ấy đều lộ rõ.
Tuy cô là ca sĩ nổi tiếng nhưng đã nổi tiếng từ rất sớm, bây giờ chẳng qua mới 34, 35 tuổi thôi, tóc cột đuôi ngựa nên nhìn cô càng trẻ ra thêm vài tuổi, làn da thoạt nhìn cực kỳ bóng loáng.
Khung chat tràn ngập lời khen ngợi:
― Quào, không hổ là nữ thần của tui, nhan sắc thần thánh!
― Anh trai quá săn sóc, quá ấm áp rồi!
― Nữ thần có chí khí, tôi cảm thấy đội ba người này sẽ cho đội ba người bên kia một bài học, mong chờ!
Cố Tinh Thần cũng theo đó cười tủm tỉm, cậu lại khen cô một câu dáng người đẹp, lời nói thật tình thật lòng không mang theo bất kỳ ý nghĩ gì.
Kiều Mộng Tâm tự biết bản thân thể chất yếu ớt nên không cởi áo khoác mà ngoan ngoãn đứng một bên chờ được sắp xếp.
Cố Tinh Thần nhớ lại các video mà cậu đã xem, nói: “Hai người có ý kiến hay kinh nghiệm gì không, nếu không thì tôi sẽ làm theo ý mình nhé.”
Hai người đều lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Cố Tinh Thần gật đầu rồi nói: “Vậy được rồi, hai người mang đống cỏ khô lại đây, tôi sẽ làm.”
Cố Tinh Thần nghĩ rất đơn giản là chỉ cần mang đống cỏ khô đắp lên, miễn sao che được gió là được rồi.
Nhưng lý tưởng thì đẹp đẽ nhưng hiện thực lại phũ phàng. Đắp cỏ khô cũng là một kỹ năng sinh tồn đẳng cấp đấy. Bên này mới đắp xong thì bên kia lại rớt, cậu làm hơn nửa ngày mới tạm bợ che kín được khung gỗ.
Bên này họ đã vất vả, bên kia cũng chẳng dễ dàng hơn là bao.
Kiều Mộng Tâm đi qua tìm hiểu tin tức trở về, cô ta thấy lều trại bên mình coi như đã được đắp ổn thì mới thở dài nói: “Ba gã thợ giày cũng không bằng một mình anh Tinh Thần, ngu ngốc muốn chết.”
Lúc này đã quá chiều, bụng mọi người đã bắt đầu réo ùng ục. Cố Tinh Thần mặc áo khoác vào rồi đánh giá lều trại của mình cảm thấy khá hài lòng, ít nhất là có thể tránh được gió.
“Đi đi đi, đi tìm thức ăn thôi. Cơm trưa cơm chiều, tốt nhất là tìm được luôn cả cơm sáng ngày mai.”
Lục Tấn Tắc nhấp mở ứng dụng livestream, đúng lúc Cố Tinh Thần nhảy xuống từ khung gỗ, còn hơi loạng choạng khiến tim anh khẽ thót lại.