Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi ba người Lê Chính Phi đi xa, Kiều Mộng Tâm nhìn Cù Linh rồi lại nhìn Cố Tinh Thần. Trực giác mách bảo cô ta rằng không khí vừa rồi có gì đó không ổn.
Tuy rằng kinh nghiệm của cô ta không nhiều, nhưng trực giác vẫn khá nhạy bén. Mặc dù loại chương trình thực tế này có mâu thuẫn mới có điểm xem, nhưng Cố Tinh Thần vẫn giữ vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc.
Cù Linh cười xòa để làm dịu không khí: “Ba người đàn ông còn không bằng một Gia Cát Lượng của chúng ta. May mắn là chúng tôi ở chung đội với cậu, nếu không thì chắc phải giảm cân cấp tốc trong chương trình này rồi.”
Kiều Mộng Tâm nhanh chóng bắt nhịp với Cù Linh: “Đúng vậy đó, khoai nướng thơm lừng. Nếu bắt em nhịn đói hai ngày ở nơi thế này thì chắc chắn em sẽ chịu không nổi đâu.”
Cố Tinh Thần nhìn củ khoai lang đỏ trên tay, dùng đầu ngón tay nhéo nhẹ: “Hình như vẫn chưa chín, đợi thêm một lát nữa là được. Tôi cảm thấy sau khi quay show này xong thì tôi nhất định có thể trở thành chuyên gia nướng BBQ luôn. Biết đâu sau này dựng xe bán xiên que vỉa hè lại đắt khách lắm chứ.”
Cậu vừa nói xong, hàng loạt bình luận hiện lên:
― A a a, anh ơi em xin nhận! Em thích ăn BBQ nướng nhất nè!
― Chỉ cần là cậu, tôi sẽ bao hết đồ ăn!
― Tầng trên ơi, khoe của cũng không nên khoe kiểu đó đâu.
Sau khi dập lửa, hai người phụ nữ đang ăn khoai nướng nhìn Cố Tinh Thần với ánh mắt mong chờ. Cậu dùng xẻng đào đất, để lộ lớp vỏ của củ khoai lang đỏ bên dưới.
Khoai lang đỏ rất nóng, nhưng trong không khí lại lan tỏa mùi hương ngọt ngào. Đợi một lúc lâu, Cố Tinh Thần mới dám bóc lớp vỏ ra, bên trong là phần thịt khoai lang đỏ hồng.
Cố Tinh Thần nuốt nước bọt, thầm nghĩ: Thơm quá.
Cậu nghiêng đầu nhìn hai người phụ nữ với ánh mắt mong chờ như một con vật nhỏ đang đợi được cho ăn, trông vô cùng đáng yêu.
“Phì.” Kiều Mộng Tâm không nhịn được cười: “Anh Tinh Thần, em ăn nửa củ này là đủ rồi, anh ăn nốt đi.”
Cù Linh cũng cười nói: “Trông đáng thương thế này đúng là khiến người ta không nỡ ăn mất. Chắc các fan mẹ, fan chị của cậu đau lòng lắm, tôi cũng không dám ăn nữa đâu.”
Cậu lại không có nhiều fans lắm.
Nghĩ vậy nhưng Cố Tinh Thần vẫn rộng lượng mà không tự phá vỡ hình tượng của mình.
Khoai lang đỏ được chôn dưới đất nướng ngon hơn nhiều so với việc nướng trực tiếp. Vừa thơm vừa ngon, tất cả hương vị đều được giữ lại nguyên vẹn, ngọt ngào mọng nước.
“Tối nay chúng ta cứ chôn nướng như vậy đi, vừa đơn giản lại ăn ngon.” Cố Tinh Thần vừa ăn vừa nói, cảm thấy bản thân mình đã thành thạo kỹ năng này rồi.
Ba người ăn xong, sau khi chắc chắn lửa đã tắt hoàn toàn và không còn nguy cơ gây cháy, họ mới chậm rãi đi về phía trước, tiếp tục tìm thức ăn.
Mới đi được hai bước, Kiều Mộng Tâm khẽ xuýt xoa. Một nốt phồng rộp ở gót chân cô ta đã bị vỡ, khiến cô ta đau điếng.
Cù Linh đứng cạnh cô ta, lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn: “Sao thế?”
Kiều Mộng Tâm cười khổ: “Nốt phồng rộp bị vỡ rồi, hơi đau một chút.”
Cố Tinh Thần lập tức nói: “Vậy cô đừng đi nữa, cứ nghỉ ở đây đi. Lát nữa chúng ta sẽ cùng nhau quay về.”
Cù Linh mím môi, cô liếc nhìn Kiều Mộng Tâm thấy cô ta cố gắng chịu đựng cơn đau mà không hề than vãn hay tỏ vẻ gì, nhưng mọi người cũng đều biết nốt phồng rộp do giày cọ xát gây ra khi bị vỡ sẽ đau đớn đến mức nào.
“Anh quay phim, phiền anh nói với tổ đạo diễn mang ít thuốc đến đây đi. Nếu vết thương bị nhiễm trùng thì sẽ rất nghiêm trọng. Tạm thời Kiều Mộng Tâm không thể đi được nữa nên cần phải xử lý một chút.”
Cô vừa nói xong thì tổ đạo diễn đã liên hệ với anh quay phim, bảo anh ta nói với Kiều Mộng Tâm cứ ngồi tại chỗ chờ, đội ngũ y tế sẽ đến ngay lập tức.
Cù Linh nói với Kiều Mộng Tâm: “Cô cứ ở đây chờ nhé, chúng tôi đi tìm thức ăn.”
Kiều Mộng Tâm theo bản năng nắm chặt vạt áo của cô: “Chị Linh, một mình em... hơi sợ.”
Cù Linh xoa đầu cô ta: “Tôi và Tinh Thần chỉ đi quanh đây thôi, đừng sợ. Không phải còn có anh quay phim ở đây với cô sao? Nếu không thì tối nay chúng ta sẽ phải nhịn đói đấy.”
Kiều Mộng Tâm cảm thấy hơi chạnh lòng. Vốn dĩ cô ta đã không giúp được gì rồi, giờ còn tỏ ra sợ hãi, chẳng phải là đồng đội heo đang kéo chân sau sao!
Kiều Mộng Tâm lập tức mỉm cười: “Vâng vâng, em không sợ đâu. Chị Linh, hai người cứ đi đi, tìm nhiều đồ ăn một chút nhé. Em, đồng đội heo này, sẽ chờ hưởng ké thành quả của hai người.”
Cố Tinh Thần cười rộ lên: “Đồng đội heo gì chứ, phải là heo may mắn để phù hộ chúng tôi tìm được nhiều thức ăn, bội thu chứ.”
Cù Linh cũng cười: “Heo may mắn à? Nghe hay đấy chứ.”
“Chị Linh, anh Thần, hai người nói thế là em mất vai linh vật đấy.” Kiều Mộng Tâm nửa thật nửa đùa ai oán nói.
Kiều Mộng Tâm chờ đội ngũ y tế đến. Cố Tinh Thần đi với Cù Linh, đi chưa được mấy bước thì Cố Tinh Thần bảo Cù Linh tìm kiếm quanh quẩn gần đó, còn cậu thì đi xa hơn một chút, như vậy sẽ hiệu quả hơn.
Cù Linh hiểu cậu làm vậy là vì muốn cô có thể tiện chăm sóc Kiều Mộng Tâm, nên đương nhiên đồng ý.
― Tôi thật sự thấy Cố Tinh Thần rất đàn ông luôn ấy, không phải vẻ bề ngoài mà là phẩm chất, thể hiện qua những điều nhỏ nhặt nhất.
― Đúng vậy, nếu không thật sự nghĩ cho cô ta thì đã không bảo chị Linh tìm ở gần đó rồi, tiện thể bầu bạn với cô heo may mắn ấy mà.
― Trang bị của heo may mắn có vấn đề rồi, loại giày này cơ bản không hợp đi dã ngoại chút nào.
Sau đó, phong cách bình luận dần trở nên kỳ lạ, Kiều Mộng Tâm dần bị biệt danh “heo may mắn” này thay thế luôn tên thật.
***
Tô Hàm kết thúc cảnh quay sớm. Gần đây Hàn Tuyển Ý cũng không có lịch trình gì, nên hắn đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị tối nay về nhà nấu một bữa cơm tối ấm cúng.
Hắn xách túi đồ ăn, đẩy cửa vào thì thấy Hàn Tuyển Ý đang nằm trên sofa xem điện thoại. Hắn mỉm cười đóng cửa lại, nhưng rồi lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại của gã, khiến hắn chợt khựng lại.
Cố Tinh Thần.
Tô Hàm nén lại sự xáo động trong lòng, giữ nụ cười tươi tắn rồi xoay người bước vào.
“Tuyển Ý, anh đang xem gì vậy? Em có mua thức ăn này, tối nay chúng ta ăn ở nhà nhé. Gần đây em có học làm một món, là món thịt bò anh thích ăn nhất đấy.”
Hàn Tuyển Ý ừ một tiếng, đầu cũng không thèm ngẩng lên, nhưng giọng nói đầy sự bực bội: “Sao lại ăn ở nhà? Hay là ra ngoài ăn đồ Ý đi, gần đây có một nhà hàng mới mở, thấy đánh giá là rất ngon.”
Tô Hàm khựng lại: “Không phải gần đây chúng ta đều hơi eo hẹp một chút sao? Em thấy ăn ở nhà cũng được mà.”
Vừa nhắc đến tiền bạc, Hàn Tuyển Ý liền ngồi bật dậy trên sofa, sắc mặt hơi khó coi.
Từ sau khi chia tay với Cố Tinh Thần, mức sống của gã bị giảm sút không chỉ một bậc. Trước đây, khi gã ở biệt thự cao cấp của Cố Tinh Thần, vừa thoải mái vừa rộng rãi, mỗi ngày lại có dì giúp việc dọn dẹp, nấu cơm.
Còn bây giờ?
Chỗ ở của Tô Hàm vừa nhỏ vừa bừa bộn. Gần đây hắn bận đóng phim nên chưa kịp dọn dẹp nhà cửa, khiến đâu đâu cũng bám một lớp bụi.
Nhớ đến việc Cố Tinh Thần tuyệt tình đến mức gọi cho bên bất động sản đuổi gã ra khỏi nhà, gã cảm thấy như bị tát vào mặt.
Đã trải qua những tháng ngày được Cố Tinh Thần chiều chuộng, đột nhiên bị trả về nguyên hình khiến gã có chút không thích ứng kịp.
Hàn Tuyển Ý đã đóng vài vai nam chính, theo lý mà nói thì hẳn phải có chút tích lũy.
Thế nhưng gã lại không có ý thức đầu tư. Lúc tiêu tiền thì bị Cố Tinh Thần nuông chiều thành thói ăn xài phung phí. Giờ đây, khi không còn Cố Tinh Thần hỗ trợ kinh tế, gã bỗng phát hiện mình vẫn chưa mua được căn nhà riêng nào mà tiền đã tiêu sạch sành sanh rồi.
Điều quan trọng hơn là, gã chưa từng dùng tiền của mình để mua bất cứ thứ gì cho Cố Tinh Thần.
Thỉnh thoảng mua quà cho Cố Tinh Thần cũng toàn là quẹt thẻ của cậu ấy.
Những điều trên bỗng nhiên hiện ra trong đầu Hàn Tuyển Ý, khiến lòng gã cảm thấy có chút phức tạp.
Thấy Hàn Tuyển Ý bỗng nhiên sững người, Tô Hàm dè dặt đi tới, ngồi xổm bên cạnh gã: “Tuyển Ý, anh không thích ăn cơm ở nhà sao? Vậy chúng ta ra ngoài ăn nhé, em mời anh.”
Hàn Tuyển Ý định thần lại, ngẩng đầu nhìn Tô Hàm trước mặt mình.
Không, sao gã có thể lại nhớ đến Cố Tinh Thần nữa chứ? Đã vậy còn cảm thấy cậu ta rất tốt, trong khi cậu ta mới là kẻ chủ mưu khiến gã giờ chẳng còn gì.
Người gã yêu thích là người đang ở trước mặt này, là Tô Hàm mới khiến gã động lòng, khiến gã đau lòng mới đúng.
Hàn Tuyển Ý nâng mặt Tô Hàm lên, cúi xuống hôn một cái.
“Không, cứ ăn ở nhà đi. Anh muốn nếm thử món em đã vì anh mà học nấu, sau đó lại nếm thử em.”
Tô Hàm đỏ mặt chạy đi nấu cơm.
Cố Tinh Thần lại tìm được thêm một dây khoai tây nữa, cả bảy củ đều rất lớn. Sau đó thì không tìm được gì thêm nữa. Khi cậu quay lại chỗ Kiều Mộng Tâm, Cù Linh cũng đã tìm được ba quả táo.
Táo lại mọc trên cây vào lúc này, đến đứa ngốc cũng biết tại sao rồi.
Trời dần tối, bọn họ cũng không tìm thêm nữa. Dù sao bữa tối đã có, thậm chí bữa sáng cũng đã đủ, nên bắt đầu quay trở về.
Đến khi về lại chỗ nghỉ chân, Cố Tinh Thần đã thấm mệt. Cậu vừa đặt mình xuống là dựa vào cây đại thụ để nghỉ ngơi ngay.
“A! Sao lều của chúng ta lại hỏng rồi!”
Kiều Mộng Tâm sợ hãi hét lên khiến Cố Tinh Thần giật mình nhảy dựng, Cù Linh đang rửa tay cũng lập tức chạy tới.