Chương 13

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khi nhóm Cố Tinh Thần rời đi tìm thực phẩm, ba người phía bên này vẫn chưa dựng xong lều trại. Tưởng Thư Dục vươn cổ nhìn sang phía bên kia, hắn không tin lắm nên đã lội qua suối nhỏ để kiểm tra xem sao.
Khi trở về, hắn ngạc nhiên nói: “Vậy mà họ đã dựng xong thật rồi, hơn nữa tôi thấy có vẻ còn chắn gió rất tốt nữa chứ.”
Ngô Nhất Nam đã hơi bực mình, lều trại mãi vẫn chưa xong, hắn ta lại không thể để Lê Chính Phi làm một mình được.
Lê Chính Phi rõ ràng là không biết làm, ngược lại chỉ toàn gây vướng víu chứ chẳng giúp ích gì. Còn Tưởng Thư Dục thì khỏi phải nói, ngay cả cỏ khô cũng chưa từng nhìn thấy bao giờ.
“Chứng tỏ ba người bọn họ đều có năng lực. Đúng là không ngờ Cố Tinh Thần, nhìn bề ngoài cứ như sinh viên mà lại có năng lực thế này,” Ngô Nhất Nam nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
Tưởng Thư Dục cũng thấy rất kỳ lạ. Cố Tinh Thần nhìn chỉ lớn hơn hắn một chút, da thịt non mịn, hơn nữa nghe nói là con nhà giàu, thế mà tại sao lại có thể dựng xong lều trại nhanh như vậy chứ? Hắn nhìn rất rõ ràng, toàn bộ quá trình đều do một mình cậu ta làm, hai người phụ nữ chỉ hỗ trợ đưa cỏ khô cho cậu ta mà thôi.
Đúng là thần kỳ.
Hắn cảm thấy Cố Tinh Thần đang giả vờ. Chị Liêu từng dặn hắn phải để ý Cố Tinh Thần, hơn nữa, với màn thể hiện này, Cố Tinh Thần chắc chắn sẽ rất được cư dân mạng yêu thích. Nếu cứ để cậu ta tiếp tục như thế thì thời lượng lên hình của hắn sẽ ngày càng ít đi, lượng fan hâm mộ sẽ bị cậu ta cướp sạch.
Dù có ngốc đến mấy thì hắn cũng biết rằng Cố Tinh Thần ở chung nhóm với hai người phụ nữ sẽ có nhiều cảnh đáng xem hơn, nhưng nếu cái gì Cố Tinh Thần cũng không biết thì mức độ nổi tiếng sẽ ra sao thì rất khó nói. Cho nên vừa rồi hắn lựa chọn cùng một tổ với Lê Chính Phi, dù sao hắn cũng tự hiểu bản thân mình thế nào.
Nhưng bây giờ xem ra, biết đâu nhóm của Cố Tinh Thần sẽ nổi như cồn.
Vậy thì sẽ không tốt đối với hắn.
Mùa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở.
Theo lý mà nói thì thật ra cũng chẳng có gì để tìm thấy cả, nhưng không thể ngăn được việc ban tổ chức gian lận.
Cố Tinh Thần đi trước hẳn, cứ đi lung tung không mục đích. Cù Linh đi theo với đôi giày thể thao thoải mái, tiếp sau đó là Kiều Mộng Tâm cà nhắc theo sau.
Cô ta mang giày búp bê, vì đẹp nên chất liệu khá cứng, đi muốn mòn cả bàn chân, giờ thì gót chân đã bị phồng rộp.
Thấy hai người phía trước không hề có ý định dừng lại nghỉ chân nên cô ta đành cắn răng bám theo, đây là phát sóng trực tiếp, nếu quá yếu đuối sẽ mất đi thiện cảm.
Trong một đám cỏ dại, mấy cây lớn màu xanh lục thu hút sự chú ý của Cố Tinh Thần. Cậu đến gần mới thấy mấy cái lá cây này có chút héo rũ, nhìn thế nào cũng thấy mấy cây này có vẻ kỳ lạ.
“Sao vậy, mấy cái cây này có thể ăn được à?”
Hàng năm Cù Linh đều ăn theo chế độ thể thao nên cô không biết nấu nướng, vì vậy cô không hề biết loại nguyên liệu nấu ăn nào.
Kiều Mộng Tâm xoa xoa chân mình, cô ta chăm chú quan sát Cố Tinh Thần, rất biết điều nên giữ im lặng.
Cố Tinh Thần lấy chiếc xẻng đa năng mà ban tổ chức đã chuẩn bị ra rồi ngồi xổm xuống và bắt đầu đào đất.
“Nếu tôi không nhìn lầm thì hôm nay chúng ta có thể no bụng rồi.”
Sự thật chứng minh trí nhớ của Cố Tinh Thần rất tốt. Cậu vừa túm vừa kéo, lôi ra một củ khoai lang đỏ dính đầy bùn đất. Cầm lên, cậu cười tủm tỉm rồi huơ huơ trước mặt hai cô gái.
“Buổi tối ăn khoai lang nướng được chứ, đã lâu không ăn rồi.”
Cù Linh ngây người, cô chưa từng biết khoai lang đỏ dưới lòng đất lại trông như thế này. Cô cũng không ngây ngốc nữa mà vội vàng chạy đến hỗ trợ cậu.
Kiều Mộng Tâm cũng không còn bận tâm đến cái chân đau nữa mà chậm rãi chạy tới, cười ngọt ngào: “Anh Tinh Thần, sao anh biết là khoai lang đỏ vậy, anh quá thần kỳ rồi đó.”
Trong lúc nhất thời kích động, Kiều Mộng Tâm không biết nặng nhẹ mà nắm lấy lá cây kéo lên, khiến lá cây bị rách vài chỗ.
Cố Tinh Thần kêu lên: “Ối ối ối! Lá cây này cũng ăn được đấy, đừng lãng phí mà, chúng có thể bổ sung vitamin đó.”
Kiều Mộng Tâm ngơ ngác: “Xin lỗi, xin lỗi, lá cây này cũng có thể ăn sao?”
Bình thường cô ta ăn nhiều nhất là xà lách và bắp cải, lá khoai lang đỏ thì đúng là chưa ăn bao giờ.
“Đương nhiên có thể ăn.” Cố Tinh Thần cẩn thận hái lá cây xuống, để sang một bên, sau đó lại đào những củ khoai lang đỏ bị vùi trong đất lên.
Họ thu hoạch khá nhiều, năm củ khoai lang đỏ to bằng nắm tay, một rổ lá khoai lang. Thế là đủ cho một bữa ăn nhưng hai bữa thì vẫn hơi thiếu.
Cố Tinh Thần ngồi xổm dưới đất, cậu nghiêng đầu nhìn hai cô gái.
Không biết từ lúc nào, mặt cậu đã dính một ít bùn đất, tóc mái cong vút. Khi nghiêng đầu nhìn sang, đôi mắt đào hoa to tròn mở lớn trông rất ngốc nghếch đáng yêu.
“Chúng ta về ăn trước rồi tìm tiếp, hay cứ tiếp tục tìm?”
Cù Linh quay đầu hỏi Kiều Mộng Tâm: “Cô có đói không?”
Kiều Mộng Tâm theo bản năng che bụng lại, yết hầu khẽ nuốt nước bọt rồi lắc đầu: “Em không đói bụng.”
Cù Linh thở dài, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của Kiều Mộng Tâm: “Đói thì cứ nói, chúng ta nhóm lửa nướng khoai ngay tại chỗ này luôn, sau đó lại tìm tiếp.”
Cố Tinh Thần gật đầu: “Cũng được, tiện thể nghỉ ngơi một lát. Tôi đi tìm củi khô để nhóm lửa, hai người cứ ngồi nghỉ trước đi.”
Nhìn thấy Cố Tinh Thần đi xa rồi, Cù Linh nói: “Ngồi xuống, cởi giày ra để tôi xem chân cô thế nào.”
Kiều Mộng Tâm nhìn Cù Linh, mặt cô ta lập tức đỏ bừng, giải thích: “Em không sao đâu chị Linh, chỉ là giày cọ chân một chút thôi ạ.”
Cù Linh: “Cởi ra tôi xem.”
Cù Linh hơn Kiều Mộng Tâm đến mười tuổi, hơn nữa lại từng là nữ hoàng của nhóm nhạc nữ Thời Đại Mới.
Cù Linh vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, khiến dù đã phát sóng mấy tiếng nhưng hai người vẫn chưa nói chuyện nhiều với nhau. Không ngờ lần đầu tiên Cù Linh chủ động bắt chuyện lại là để quan tâm Kiều Mộng Tâm.
Dù thái độ hơi cứng rắn.
Mưa bình luận ào ào hiện lên.
— Tôi còn tưởng hai người sắp gây gổ với nhau chứ. Kiều Mộng Tâm thật yếu mềm, đáng yêu làm sao.
— Chị Linh! Nữ thần! A a a, đẹp trai quá đi, quan tâm người khác mà cũng đẹp trai đến vậy sao!
Phòng phát sóng trực tiếp một trận xôn xao. Bên này, Cù Linh nhìn gót chân Kiều Mộng Tâm bị cọ xát đến phồng rộp thì nhíu mày lại.
“Đã biết phải tham gia chương trình dã ngoại mà còn không chịu mang đôi giày nào thoải mái. Mang loại giày này chỉ được cái đẹp chứ chẳng có tác dụng gì, chẳng phải tự mình chuốc lấy rắc rối sao?”
Kiều Mộng Tâm rụt cổ lại, cô ta muốn phản bác lại nhưng cũng biết là do mình thích đẹp, chứ đôi giày này thật sự quá khó đi.
“Xin lỗi.” Kiều Mộng Tâm nói nhỏ.
Cù Linh liếc cô ta một cái: “Xin lỗi tôi làm gì, có phải chân tôi bị tàn đâu. Nếu không phải tôi bảo cô cởi giày ra xem thì cô vẫn cắn răng chịu đựng đúng không? Cô cho rằng như vậy là kiên cường sao? Đến lúc đó vết thương bị nhiễm trùng, không đi được thì lúc đó mới biết khóc lóc.”
Kiều Mộng Tâm hoảng sợ nhìn Cù Linh, lắp bắp: “Không, không phải vậy chứ?”
Cù Linh: “Sao lại không thể? Cô nhìn thử xem, biết đâu còn phải cắt chi đấy.”
Vẻ mặt Kiều Mộng Tâm đầy sợ hãi, cô ta nhìn xuống chân mình rồi lại nhìn Cù Linh, trong lòng bỗng dưng thấy tủi thân.
Cù Linh đứng lên, vỗ vỗ tay: “Được rồi, cứ chờ ở đây đi, tôi đi giúp Cố Tinh Thần tìm củi.”
Cố Tinh Thần không đi quá xa, cậu đều nghe được những gì hai người nói.
Thấy Cù Linh đi tới, cậu dở khóc dở cười nói: “Chị Linh à, chị nói nghiêm trọng quá rồi, chị xem cô bé người ta sợ đến mức nào rồi kìa.”
Cù Linh quay lại nhìn Kiều Mộng Tâm, cô bé uất ức rũ đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Không hù dọa em ấy thì làm sao em ấy nhớ kỹ được. Hơn nữa, vết thương thật sự có thể bị nhiễm trùng mà phải cắt chi đấy, tôi cũng không nói bậy bạ đâu.”
Hai người ôm một đống củi và cành cây khô về. Kiều Mộng Tâm nghe tiếng động, ngẩng đầu lên, vành mắt hồng hồng, tươi cười với họ.
“Xin lỗi, em không giúp được gì cả.”
Cố Tinh Thần sợ Cù Linh lại nói nặng lời, vừa rồi Kiều Mộng Tâm cẩn thận nhìn về phía Cù Linh nên cậu lập tức nói: “Không sao, có tôi ở đây rồi, cô cứ nghỉ ngơi cho tốt. Lần sau nếu không thoải mái thì nhất định phải nói ra, chịu khổ nghiêm trọng hơn chẳng phải là tự cô sao?”
Cố Tinh Thần liếc nhìn chỗ chân lộ ra của cô ta, trên gót chân đúng là đã bị cọ xát đến vài cái mụn nước, trông thấy mà ghê người.
“Mang giày vẫn nên chọn loại thoải mái, cô học theo chị Linh này.”
“Ừm ừm, em nhất định sẽ học hỏi chị Linh.”
Kiều Mộng Tâm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ánh mắt lén nhìn Cù Linh, thấy cô không phản đối gì liền vui vẻ cong khóe miệng.
...
Thạch Thành đến đoàn làm phim tìm Lục Tấn Tắc, hắn ta tìm một vòng mới thấy anh ngồi ở trong góc.
Lục Tấn Tắc đang ngồi trên ghế xếp, anh đang chăm chú nhìn màn hình điện thoại trong tay, không hề để ý thấy hắn ta đã đến. Vẻ mặt anh khi chăm chú nhìn điện thoại rất nghiêm túc.
Chẳng lẽ trên mạng đã có tin tức gì liên quan đến Lục Tấn Tắc sao?
Trong lòng Thạch Thành lo lắng thon thót, hắn ta cũng không gọi anh ngay mà lấy điện thoại mở Weibo ra xem. Chờ đến khi tìm kiếm hết các hotsearch mà vẫn chưa thấy tin tức xấu nào của Lục Tấn Tắc thì hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại càng thêm nghi hoặc.
“Ông đang xem cái gì mà nghiêm túc dữ vậy?” Thạch Thành không nhịn được lên tiếng.
Nghe thấy tiếng nói, Lục Tấn Tắc ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó anh nói không có gì rồi tiện tay tắt luôn màn hình điện thoại.
“Sao ông lại tới đây?”
Vẻ mặt Thạch Thành kỳ lạ: “Tôi tới thì sao chứ? Nói cứ như tôi không có trách nhiệm với ông vậy.”
Lục Tấn Tắc: “Nói tiếng người đi.”
Thạch Thành: ...
Nếu ông còn như vậy, ông sẽ mất đi người đại diện này là tôi đấy.
“Bên chương trình «Kỳ Ngộ» đã trả lời, chủ nhật đi thử vai.”
Nói xong, Thạch Thành lén lút quan sát vẻ mặt anh, phát hiện Lục Tấn Tắc không có biểu cảm gì, hắn ta hơi không hài lòng: “Tôi nói ông nghe này, có rất nhiều người đều chú ý đến «Kỳ Ngộ» đấy. Tôi nghe nói bên Hàn Tuyển Ý cũng muốn một vai trong đó nhưng không biết có được không, đến lúc đó ông phải thể hiện cho tốt vào.”
“Ông tới đây chỉ để nói với tôi cái này thôi ư?”
Thạch Thành: ???
Không lẽ chuyện này không phải chuyện quan trọng sao?
Lục Tấn Tắc: “Vậy nói xong rồi thì ông đi đi.”
Anh nói xong xuôi rồi lại lấy điện thoại ra tiếp tục xem.
Trái tim Thạch Thành bị anh giẫm nát bét, muốn tên nghệ sĩ vô tình vô nghĩa như này có tác dụng gì chứ? Ngay cả một chai nước cũng không mời uống luôn?
Hắn ta vươn đầu lén nhìn về phía trước, màn hình điện thoại hơi nhỏ nên hắn ta cũng không dám nhìn lén quá rõ.
Hắn ta chỉ có thể thấy đó là một chương trình gameshow. Hắn ta thật cẩn thận tiến lên phía trước một bước, rồi lại một bước, sau đó nhìn thấy bên trong điện thoại là Cố Tinh Thần đang ngồi trước một đống lửa nướng thứ gì đó.
Màn hình điện thoại lập tức tối sầm lại, Thạch Thành nhanh chóng xoay người rời đi.
Lục Tấn Tắc chờ đến khi màn hình đen không còn thấy bóng người nữa thì mới ấn mở màn hình, tiếp tục xem.
Trong màn hình, Cố Tinh Thần đang xiên một củ khoai lang đỏ để nướng, một củ khác thì lúc nhóm lửa cậu đã chôn xuống đất dưới đống lửa. Cậu muốn thử xem nướng cách nào sẽ ngon hơn.
Ba người đang nướng khoai đến hăng say, còn ba người khác từ trong rừng chạy ra, thấy ba người họ đang ngồi nướng đồ ăn thì có chút kinh ngạc.
Lê Chính Phi thấy Cố Tinh Thần đang nướng khoai, làm đội trưởng nên anh ta chủ động hỏi: “Tinh Thần, mọi người tự mình tìm được khoai lang đỏ à? Còn thấy chỗ nào khác nữa không?”
Cố Tinh Thần cực kỳ hào phóng, chỉ tay: “Tìm được ở bên kia kìa, nhưng chỉ tìm được một chỗ, đào ra được năm củ, còn chỗ khác thì không thấy.”
Ngô Nhất Nam cười nói: “Mọi người đã chuẩn bị ăn rồi sao? Ây dô, tôi cũng hơi đói bụng rồi. Không thì mọi người chia cho chúng tôi mấy củ đi, lát nữa chúng tôi tìm được rồi thì trả lại cho mọi người nhé?”
“Nhưng mà...” Kiều Mộng Tâm đang muốn nói thì bị Cù Linh kéo tay lại nên lập tức im lặng.
Cố Tinh Thần xoay xoay củ khoai lang đỏ trong tay, nhìn sâu vào Ngô Nhất Nam: “Anh Ngô à, tôi đã nói tìm được ở đâu rồi cơ mà. Anh xem nhóm của chúng tôi kém hơn nhóm của các anh nhiều thế này, các anh chắc chắn có thể tìm được nhưng chúng tôi thì có thể không. Nhiêu đây còn phải để dành cho buổi tối ăn đấy, nếu lát nữa các anh có thể tìm được thức ăn khác muốn đổi với chúng tôi thì còn được.”
“Nếu vậy thì, vậy thì lát nữa sẽ đổi với các cậu.” Ngô Nhất Nam cũng khẳng định trả lời.
Tưởng Thư Dục lập tức nhảy đến, ngồi xổm xuống bên cạnh Cố Tinh Thần. Hắn hít một hơi thật sâu, khoa trương nói: “Oa, thật sự thơm quá đi! Anh Cố, tôi cũng không nhận ra nó trông như thế nào, anh có thể chỉ tôi cách nhận biết khoai lang đỏ không? Núi này lớn như thế, cũng không biết chỗ nào mới có nữa.”
“Làm sao tôi nói với cậu được?” Cố Tinh Thần bất đắc dĩ: “Khoai lang đỏ chẳng phải là như thế này sao?”
Tưởng Thư Dục tủi thân rũ mắt: “Có phải anh Cố thấy tôi ngu ngốc lắm đúng không, dù có nói cũng không biết?”
Cố Tinh Thần cười một tiếng: “Sao có thể chứ, chính là như thế này thôi.”
Cậu lấy một mảnh lá khoai lang đỏ ra: “Phía dưới của loại lá cây này chính là khoai lang đỏ, còn cái khác thì tôi không giúp được cậu rồi.”
Tưởng Thư Dục méo mặt, giả vờ cười nhận lấy lá cây.
Ai muốn cái lá cây này hả? Lại nói, cho dù có lá cây thì hắn cũng không nhận ra được đâu!
Lê Chính Phi nói cảm ơn rồi dẫn hai người kia rời đi. Cố Tinh Thần cân nhắc một lúc rồi khẽ cười: “Một người hai người đều muốn đào hố tôi đây mà.”
Cậu cảm thấy có lẽ đây là những thứ mà ban tổ chức đã sắp xếp sẵn hết rồi. Gameshow mà, có xung đột thì mới có cái để xem chứ.